Trong Giáo phường ti.
Một đám binh lính đủ phẩm cấp ngồi dưới đài, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào nữ tử đang nhảy múa trên sân khấu với vẻ mặt dâm tục.
Chưa kịp để nữ tử múa xong, một tên lính nhỏ đã nhảy lên kéo lê đi.
Nữ tử khóc lóc cầu xin, nhưng lại bị một cái tát giáng thẳng vào mặt.
Bà chủ lầu xanh đã quen với cảnh này, dẫn ta đi về phía hậu viện,
"Ta nói cho ngươi biết, đã đến đây thì đừng bận tâm trước kia ngươi là ai, ở đây ngươi chỉ là tiện tỳ hạ đẳng."
"Với lại, cũng đừng có ý định tìm chết, tiểu thư quan lại c.h.ế.t ở đây nhiều rồi, chẳng thiếu thêm một mình ngươi đâu."
Hỗn hợp với mùi son phấn nồng nặc, bà chủ lầu xanh vừa uốn éo cái hông to lớn vừa nói, cái mùi đó sặc sụa khiến ta có chút buồn nôn.
"Trên có lệnh, ngày mai ngươi bắt đầu tiếp khách."
Bà ta cười đầy ẩn ý với ta, rồi đẩy ta vào một căn phòng, "kẽo kẹt" khóa cửa bên ngoài.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta im lặng ngồi đó, người mà bà chủ lầu xanh nói "trên" không ai khác ngoài Thẩm Diễn.
Không lâu sau, căn phòng bên cạnh dường như cũng có người vào, tiếng khóc lóc của người đó có chút quen thuộc.
Rồi cánh cửa dường như bị đá mạnh, một người nam nhân với những lời tục tĩu xông vào.
Người nữ tử ra sức cầu xin, đầu đập "bốp bốp" xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-sach-cua-dich-nu/2.html.]
Sau đó là tiếng tát "chát chát" và tiếng quần áo bị xé rách, tiếng hét của người nữ tử ngày càng lớn, nhưng người nam nhân lại dường như càng hưng phấn.
Những lời tục tĩu khó nghe, ta cố gắng bịt chặt tai lại.
Sao ta có thể không nhận ra, người phụ nữ ở phòng bên cạnh chính là Liễu thị, tiểu thiếp được Tề vương sủng ái nhất.
Ta không được Tề vương sủng ái, đêm tân hôn Tề vương đã đến thẳng phòng của Liễu thị, ta trở thành trò cười của cả vương phủ.
Liễu thị cậy mình được sủng, lại có Tề vương chống lưng, trong phủ ra vẻ ta đây, công khai lẫn lén lút khiến ta chịu không ít thiệt thòi.
Chỉ mới vào phủ ba tháng, ta đã tự mình xin ra ở riêng.
Tề vương mắt nhắm mắt mở để Liễu thị ức h.i.ế.p ta, hai năm ở vương phủ của ta không hề dễ chịu.
Nếu không phải nể mặt phụ thân ta, e rằng giờ này ta đã chôn sâu dưới đất rồi cũng nên.
Ngay lúc này, nghe tiếng Liễu thị khóc lóc thảm thiết ở phòng bên cạnh, ta tuy không hề hả hê, nhưng cũng không thể nào cảm thông được.
Chỉ là, tiếng rên rỉ đau đớn mà cũng có chút vui sướng của Liễu thị vang lên suốt đêm, những âm thanh hoan ái nam nữ không ngừng nghỉ, khiến ta trằn trọc cả đêm không ngủ.
Trước sau gì cũng có đến bảy tám người nam nhân vào phòng nàng ta, tiếng của Liễu thị cũng ngày càng nhỏ đi.
Cho đến khi trời sáng, Liễu thị không thể kêu được nữa, phòng bên cạnh mới yên ắng trở lại.
Ta thật sự có chút sợ hãi, ta biết đây là lời cảnh cáo của Thẩm Diễn dành cho ta, hắn đang nói với ta rằng ngày mai ta cũng sẽ có kết cục như vậy.
Ta siết chặt nắm tay, chỉ có thể cầu mong phụ thân sẽ sớm đến cứu ta.
--------------------------------------------------