Một tháng sau, ta với thân phận thị thiếp vào Thẩm phủ, Tề vương phi của Giáo phường ti đã c.h.ế.t vì bệnh.
Một tháng dưỡng thương này đều do Liên Nhi chăm sóc ta, nên ta cũng đưa nàng ra ngoài.
Nguyệt Ảnh muốn báo đáp ân cứu mạng năm xưa, cũng kiên quyết ở lại bên cạnh ta.
Chỉ là sau khi vào phủ, Thẩm Diễn đối với ta rất lạnh nhạt.
Hắn sắp xếp ta ở viện xa nhất, vào phủ hơn một tháng cũng chưa từng triệu kiến ta.
Một vài thị thiếp của hắn thấy vậy, bắt đầu hết lần này đến lần khác tìm cớ gây sự với ta.
Ta không muốn lãng phí thời gian với đám nữ tử ghen tuông đó, ta phải chủ động ra tay, ta phải lợi dụng Thẩm Diễn để trở lại tướng quân phủ.
Ta ngày ngày hầm canh mang đến cho Thẩm Diễn, nhưng đều không gặp được hắn.
Mãi đến nửa tháng sau, ta bưng canh đợi ở ngoài thư phòng của hắn một canh giờ, hắn mới bước ra, lạnh nhạt hỏi ta đến làm gì.
"Thiếp đến mang canh cho chàng, hôm nay hầm canh vịt già, thiếp nhớ chàng ngày xưa rất thích uống. Nhưng có lẽ đã nguội rồi, thiếp sẽ đi làm một bát khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-sach-cua-dich-nu/8.html.]
Ta ánh mắt đầy dịu dàng nhìn hắn, vừa quay người định ra ngoài thì giọng Thẩm Diễn từ sau lưng vọng lại.
"Không cần, mang vào đi." Hắn mặt không biểu cảm bước vào thư phòng, ta theo sau.
"Mùng chín tháng sau ta phải đi Cam Túc xử án, ngươi cũng đi."
"Thiếp thân tuân lệnh."
Một khoảng lặng kéo dài, hắn không nói một lời uống canh, ta quỳ bên cạnh xoa bóp chân cho hắn.
"Những gì ngươi nghe được ngày đó, không phải là sự thật..." Thẩm Diễn khẽ nói.
"Cái gì?" Ta ngẩng đầu nghi hoặc nhìn hắn.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Không có gì, ngươi về đi." Hắn rụt chân lại, hạ lệnh đuổi khách.
Ta quay người rời đi, nhưng ánh mắt dịu dàng lại trở nên lạnh nhạt.
Không cần biết là sự thật hay không, ta cũng không bận tâm.
--------------------------------------------------