Trời sáng, bà chủ lầu xanh mở cửa phòng ta, dựa vào khung cửa với vẻ mặt đầy mỉa mai.
"Ngọc Nô, đêm qua ngủ có ngon không?"
Ngọc Nô là cái tên bà ta đặt cho ta, những người phụ nữ rơi vào Giáo phường ti không xứng có tên của mình.
"Cảm ơn ma ma quan tâm, Cẩn Ninh đêm qua ngủ rất ngon."
Ta gượng cười nói, cố gắng tỏ ra bình tĩnh. Ta tên là Ngụy Dụ Cẩn, không phải Ngọc Nô.
Bà chủ lầu xanh liếc ta một cái, cười khinh thường thành tiếng, "Tốt lắm, xem ra tối nay có thể hầu hạ các quan gia rồi.
Đêm qua Như Yên ở phòng bên cạnh hầu hạ các vị không vừa ý, tối nay xem như trông cậy vào ngươi vậy."
Bà ta lắc m.ô.n.g rời đi, ta không kìm được đứng dậy muốn xem Liễu thị ở phòng bên cạnh.
Cửa phòng Liễu thị mở toang, bên trong bừa bộn, mảnh vải quần áo rơi đầy đất, phảng phất còn có mùi tanh sau khi hoan ái nam nữ.
Liễu thị nhắm mắt nằm trên giường, cả người bầm tím, giống như một đóa hoa bị vò nát, có thể tàn lụi bất cứ lúc nào.
Ta không thể tin được nhìn tất cả những gì trước mắt, người phụ nữ này thật sự là Liễu thị từng kiêu căng ngạo mạn kia sao?
Ta không đành lòng nhìn tiếp, đóng cửa lại, lấy một chậu nước ấm, nhẹ nhàng lau người cho Liễu thị.
Liễu thị mơ màng tỉnh lại, trong mắt chỉ còn lại sự c.h.ế.t lặng.
Nàng ta nhìn chằm chằm ta một lúc, dường như có chút không tin, rồi yếu ớt mở miệng.
"Nhìn ta ra nông nỗi này, ngươi vui lắm sao?"
"Ta có gì mà vui, không phải cũng giống ngươi bị giam cầm ở đây sao." Ta thở dài một tiếng, tiếp tục lau người cho nàng.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Nàng ta quay đầu đi không nhìn ta nữa, ta cũng im lặng không nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-sach-cua-dich-nu/3.html.]
Đợi ta mặc lại quần áo cho nàng xong, bưng chậu nước chuẩn bị rời đi.
"Xin lỗi, hai năm nay đối xử với ngươi như vậy, không phải ý của ta."
"Vương gia nói ngươi thân phận thấp hèn, không nên chiếm vị trí Vương phi, nên đã ngầm đồng ý cho chúng ta ức h.i.ế.p ngươi, chỉ cần không để ngươi chết, muốn sỉ nhục thế nào cũng được."
Liễu thị tiếp tục nói, "Ta là thứ nữ, được Vương gia để mắt đến đã là ân huệ trời ban. Có được sự sủng ái của Vương gia, cuộc sống của mẫu thân ta trong nhà cũng dễ thở hơn."
"Ta hiểu rồi, Vương gia không yêu ta, chỉ là ta càng ức h.i.ế.p ngươi, hắn càng ra mặt sủng ái ta hơn một chút. Hắn làm như vậy, đại khái cũng là vì muốn vả mặt phụ thân ngươi."
Trong cuộc tranh giành ngôi vị, phụ thân ta vì lợi ích tối đa, đã gả ta và nhị muội cho Tề vương và Thái tử.
Ta hiểu sự chần chừ, lưỡng lự của phụ thân, Tề vương không vui ta cũng có thể hiểu được.
Nhưng thân phận thấp hèn là sao?
"Ta là đích nữ của tướng quân phủ, huống hồ mẫu thân ta còn là Quận chúa, thân phận của ta sao có thể thấp hèn?" Ta không hiểu.
"Ta cũng không rõ, chỉ một lần Vương gia nổi trận lôi đình, đập phá đồ đạc khắp nơi. Ta mang nhân sâm canh đến cho hắn, hắn nói phụ thân ngươi lại dám đưa một quân cờ bị bỏ đi đến, có ngày thành công, nhất định sẽ lấy mạng cả nhà các ngươi."
"Loảng xoảng," một tiếng, chậu nước trong tay ta rơi xuống đất. Quân cờ bị bỏ đi ư?
"Ta chỉ biết ngày đó Nguyệt Ảnh cũng ở trong thư phòng, những chuyện khác ta không biết."
"Ngươi đi đi, ta mệt rồi."
Liễu thị quay người vào trong không nhìn ta nữa, ta im lặng đứng một lúc, lòng đầy nghi hoặc rời đi.
Nguyệt Ảnh, ám vệ của Tề vương, chắc hẳn biết rất nhiều nội tình, nhưng ta phải làm sao mới có thể gặp được hắn.
Ta trở lại phòng, ngơ ngẩn ngồi nhìn bầu trời bên ngoài dần tối lại, lòng cũng ngày càng nặng trĩu.
Vương phủ xảy ra chuyện đã nhiều ngày như vậy, phụ thân lại thật sự chưa từng xuất hiện, lẽ nào ta thật sự trở thành "quân cờ bị bỏ đi" trong lời nói của họ sao?
--------------------------------------------------