Anh sợ tôi vì tiết kiệm tiền mà không chịu đi khám, nên đặc biệt đến để đưa tôi đi lấy t.h.u.ố.c.
"Không cần đâu, em uống t.h.u.ố.c rồi."
Tôi xua tay từ chối.
Tần Bắc Vọng lại im lặng lấy áo khoác của mình bọc c.h.ặ.t lấy tôi.
Cứng rắn kéo tôi lên xe.
Nhưng nếu đi bệnh viện thật chẳng phải sẽ lộ hết sao?
Tôi bắt anh đưa tôi về nhà, nếu không tôi sẽ giận.
Tần Bắc Vọng lập tức không vui, nhưng anh chỉ có thể nghe lời tôi, anh sợ tôi lại giận anh.
Đến dưới lầu nhà tôi.
Tôi lại không để anh đi, mà bảo anh lên nhà cùng tôi.
Nghe thấy lời này, mắt Tần Bắc Vọng sáng rực lên.
Nhưng khi nhìn thấy căn phòng, sắc mặt anh lại không được tốt lắm.
Căn nhà này lúc thuê bị chủ nhà lừa.
Trông vừa nhỏ vừa nát.
Tôi thì cứ lười tìm nhà mới.
Kết quả lại khiến Tần Bắc Vọng hiểu lầm.
"Cô sống ở đây sao?"
"Ở đây tốt mà anh, mỗi tháng chỉ có năm trăm tệ thôi."
Thực ra là ba ngàn đấy, nghĩ đến đây trong lòng tôi lại lôi chủ nhà ra mắng nhiếc.
Tần Bắc Vọng lại im lặng.
Anh kéo tôi đi ra ngoài.
"Cô đang ốm, không thể ở chỗ tồi tàn thế này được, tôi mở khách sạn cho cô ở."
Tôi nghe vậy, lập tức từ chối ngay.
Ở khách sạn sao mà được.
Muốn khiến loại thiếu gia nhà giàu như Tần Bắc Vọng c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt, đương nhiên phải tạo ra những kỷ niệm đặc biệt rồi.
Tôi giả vờ ch.óng mặt ngã vào lòng anh.
Tần Bắc Vọng chỉ đành bế tôi lên giường.
Anh rót nước cho tôi, tôi kéo khẩu trang ra uống vài ngụm.
Anh nhìn thấy môi tôi, nghi hoặc hỏi tại sao lại đỏ và sưng như vậy.
Tôi mặt không biến sắc, tim không đập nhanh, nói dối anh là do cảm nên bị nhiệt.
Tần Bắc Vọng tin sái cổ, trong mắt lại thêm vài phần xót xa.
Tôi giả vờ nằm xuống ngủ.
Lúc anh định đi, tôi nắm lấy gấu áo anh bắt đầu gọi "Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá".
Tôi có thể cảm nhận được Tần Bắc Vọng sững sờ cả người.
"Mẹ ơi, ôm con đi, con lạnh quá."
Nói đến đây, tôi suýt chút nữa thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Giây tiếp theo, Tần Bắc Vọng cởi giày, vén chăn leo lên giường.
Tôi thuận thế chui tọt vào lòng anh, sờ soạng lung tung lên cơ n.g.ự.c và cơ bụng của anh.
Tôi nhắm mắt lại, trong lòng không khỏi cảm thán.
Ăn uống ngon nghẻ thế này, chắc không bị trời phạt đâu nhỉ?
Tôi nghe thấy nhịp thở của Tần Bắc Vọng dồn dập hơn, nhưng anh không dám có hành động gì quá trớn.
Chỉ có thể ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.
Tôi trong lòng anh không ngừng gọi "Mẹ ơi, mẹ ơi".
Dù sao thì "anh mẹ" cũng là mẹ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-tu-nguyen-mac-cau/chuong-7.html.]
Sau khi giả vờ ngủ say, tôi cảm nhận được anh nhẹ nhàng vén tóc trên mặt tôi ra, và khẽ đặt một nụ hôn lên trán tôi.
Ép người thuần khiết thành kẻ biến thái.
Ép kẻ biến thái thành người thuần khiết.
Khương Khê ơi, giỏi lắm.
Tôi thầm khen ngợi chính mình trong lòng.
Sáng sớm hôm sau, tôi khóc lóc t.h.ả.m thiết trước mặt Tần Bắc Vọng.
Bắt anh thề không được nói cho Giang Ngộ biết.
Mặc dù chẳng có chuyện gì xảy ra, mặc dù tôi nhận nhầm người.
Nhưng Giang Ngộ biết sẽ giận mất.
Tần Bắc Vọng nghiến răng nghiến lợi gật đầu, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Và sau ngày hôm đó, tôi bắt đầu chuỗi ngày tươi đẹp: sáng Giang Ngộ, trưa Đoạn Thanh Diễn, tối Tần Bắc Vọng.
Khả năng học hỏi của Đoạn Thanh Diễn nhanh thật, đã có thể hôn tôi đến mức đầu óc quay cuồng rồi.
Tần Bắc Vọng đối với tôi ngày càng dịu dàng, anh lo liệu cả ba bữa cơm cho tôi, mua cho tôi cả đống quà cáp đắt tiền.
Lại còn thỉnh thoảng chuyển khoản cho tôi nữa.
Trên WeChat, tôi vừa nhắn tin cho người này xong lại quay sang người kia.
Họ cũng không nhịn được mà tỏ tình với tôi.
Cả hai người tôi đều trả lời y hệt nhau.
【 Không được đâu, anh là anh em của anh Giang Ngộ, chúng ta làm thế này đã là có lỗi với anh ấy lắm rồi. 】
Nghe thấy câu trả lời này.
Đoạn Thanh Diễn bóp eo tôi, ấn tôi vào lòng anh và hỏi tôi thích nụ hôn của anh hay của Giang Ngộ hơn.
Tôi tỏ ra vô cùng khó xử.
Đoạn Thanh Diễn cực kỳ không hài lòng, thế là dùng hành động thực tế để tôi cảm nhận khả năng của anh.
Còn Tần Bắc Vọng thì không ngừng bày tỏ lòng thành, nói anh sẽ đối xử với tôi tốt hơn Giang Ngộ, Giang Ngộ không đáng.
Tôi biết, hai người bọn họ đã hoàn toàn yêu tôi rồi.
Vậy thì sao tôi có thể không mưu cầu phúc lợi cho bản thân mình chứ?
Tôi cố tình khen một ngôi sao nam giả gái quá đẹp trước mặt Đoạn Thanh Diễn.
Ngày hôm sau, anh ấy liền mặc bộ đồ hầu gái có ren, đỏ mặt mở lời: "Không được nhìn người khác, chỉ được nhìn tôi thôi."
Ngày hôm đó, son môi của Đoạn Thanh Diễn cuối cùng bị lem nhem chẳng ra hình thù gì.
Anh ấy thậm chí còn cho phép tôi chụp ảnh làm kỷ niệm.
Thật thú vị làm sao, lúc đầu anh ấy vì muốn lấy lại ảnh giả gái nên mới đến câu dẫn tôi.
Nhưng giờ đây anh ấy lại cam tâm tình nguyện vì tôi mà mặc đồ nữ.
Tôi lại nhắc đến chuyện rất muốn thấy Giang Ngộ đeo tạp dề nấu cơm cho tôi trước mặt Tần Bắc Vọng.
Buổi tối, anh ấy liền để trần nửa thân trên, đeo tạp dề, nấu bốn món mặn một món canh trong bếp nhà tôi.
Anh nắm lấy tay tôi đặt lên n.g.ự.c mình, giọng nói đầy quyến rũ: "Giang Ngộ không có cơ thể thế này đâu, bỏ cậu ta đi, cô muốn làm gì tôi cũng được."
Vậy thì đương nhiên là tôi sờ cho sướng tay rồi.
Còn chuyện chia tay, đó là điều không thể nào.
Ít nhất là lúc này chưa thể chia tay.
Tôi còn phải xem xem Giang Ngộ chuẩn bị bất ngờ gì cho tôi nữa chứ.
Thời gian trôi qua thật nhanh, đã đến cuối tuần.
Tôi diện một chiếc váy tinh xảo, đi đến biệt thự của Giang Ngộ.
Tiếng gõ cửa vang lên nhưng người ra mở lại là quản gia.
Chẳng thấy bóng dáng Giang Ngộ đâu cả.
Đúng lúc này, tôi nhận được tin nhắn từ Hướng Vãn Tình.
--------------------------------------------------