Tôi bị kẹt giữa tường và cửa, nó ngửi mùi tôi, há miệng rộng, nhìn chằm chằm cổ tôi, nước bọt rơi xuống người.
Tôi nghĩ thầm: “C.h.ế.t chắc rồi.”
Nhưng bất ngờ, nó thét lên một tiếng đau đớn, quay sang lao ra ngoài.
Tôi đứng như trời trồng, đầu óc trắng xóa, cho đến khi nghe tiếng la hét kinh hoàng bên ngoài.
16
Tôi như tỉnh mộng, lập tức chạy ra.
Trăng ngày càng tròn.
Cơ thể khỉ mặt người to ra rõ rệt.
Người đầu tiên phát hiện ra nó, bị nó nhấc lên ném xuống đất, một cú đ.ấ.m vào đầu làm vỡ sọ, rồi bị lao tới c.ắ.n xé.
Những người khác vừa chạy vừa la:
“Quái vật tới rồi! Quái vật lại ăn người rồi!”
Cả làng hoảng loạn.
Người dân đóng cửa, kê bàn ghế chèn kỹ càng.
Nhưng khỉ mặt người quá khổng lồ, chỉ một cú đá nhẹ, cửa đã bật tung, bàn ghế đổ rạp.
Tiếng la hét vang lên liên tục.
Người dân nhận ra trốn trong nhà không được, bắt đầu bế trẻ con, kéo người già chạy ra cổng làng.
Lúc này, tôi thấy một cô bé đứng sững giữa đường, khoảng bốn, năm tuổi, sợ đến cứng đờ.
Khỉ mặt người lao tới cô bé.
Tôi nóng lòng, không nghĩ gì nhiều, lao tới chắn trước mặt cô bé.
Tôi mở rộng tay, giọng khóc nức nở, tuyệt vọng:
“Ông nội! Cháu là Hổ Tử! Hãy tỉnh lại đi, đừng làm hại người nữa!”
Nó nhìn tôi, động tác dừng lại, phát ra tiếng gầm trầm, ánh mắt lộ vẻ đau đớn và giằng xé.
Người dân phía sau hô: “Hổ Tử, đó không phải ông nội cháu đâu! Đó là quái vật ăn người, mau chạy đi!”
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:
“Ông à, cháu biết ông không muốn làm hại ai. Từ nhỏ tới lớn, ông luôn dạy cháu phải là người lương thiện.”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Cơ thể khỉ mặt người rung nhẹ, dường như cố kìm nén, nhưng không thể kiểm soát hoàn toàn cơn cuồng nộ.
Đúng lúc nguy cấp, Thành Thị Liệp Nhân xuất hiện, tay cầm cung tên đặc biệt, nhắm b.ắ.n vào khỉ mặt người.
Mũi tên trúng lưng, nó gầm lên, thân mình lắc lư nhưng không dừng lại.
Anh ta nhanh chóng b.ắ.n thêm một mũi nữa, trúng chân nó khiến nó loạng choạng ngã xuống đất.
Anh ta huýt sáo: “Mũi tên này có tẩm t.h.u.ố.c mê, có thể hạ ba con voi, nhưng chưa đủ với một con tinh tinh!”
Tôi chạy tới, khỉ mặt người nằm dưới đất, cố gắng đứng dậy nhưng thân thể mềm nhũn, không nhúc nhích.
Anh ta lấy dây đặc biệt, nhanh chóng trói chặt khỉ mặt người.
Khỉ mặt người nhìn tôi, ánh mắt lóe lên chút cảm xúc phức tạp, dường như muốn nói gì, nhưng cuối cùng chỉ thốt ra tiếng gầm trầm rồi nhắm mắt.
17
Tôi nhìn khỉ mặt người bị trói chặt, lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc lẫn lộn.
Từ đầu đến cuối, nó chưa từng làm hại tôi.
Thành Thị Liệp Nhân vỗ vai tôi: “Anh ổn chứ?”
Tôi lắc đầu, nhìn xuống những t.h.i t.h.ể dưới đất, giọng nghẹn ngào:
“Tôi không ngờ lại ra nông nỗi này.”
Anh ta thở dài: “Sinh vật này một khi điên loạn sớm thì cực kỳ nguy hiểm. May mà tôi đến kịp, nếu không hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng nổi.”
Tôi gật đầu, nhìn anh ta đầy biết ơn:
“Cảm ơn anh, anh đã cứu cả làng của tôi.”
Anh ta vẫy tay: “Đừng khách sáo, lấy tiền của người, giúp người tránh họa thôi.”
Khi dân làng thấy nguy hiểm qua đi, họ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt nhìn tôi vẫn còn một chút sợ hãi.
Tôi hiểu họ, vì khỉ mặt người đã giả làm ông nội sống cùng tôi cả mấy chục năm.
Thành Thị Liệp Nhân giải thích toàn bộ sự việc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khi-mat-nguoi-thay-da/chuong-5-het.html.]
“Lần này, khỉ mặt người thay da thất bại, sống không được lâu nữa. Mọi người không cần hoảng loạn, nguy hiểm đã được giải quyết.”
Dân làng giận dữ, muốn thiêu sống khỉ mặt người để báo thù cho người thân đã mất.
Thiêu sống nó?
Tôi nhìn khỉ mặt người, lòng nặng nề, không kiềm được bật khóc.
Trưởng làng nhìn tôi một cái, rồi đứng ra, trầm ngâm:
“Vì quái vật này không sống lâu nữa, chúng ta không cần g.i.ế.c nó. Thế này đi, chúng ta đưa nó vào một hang núi kín, cử người canh gác luân phiên.”
Tôi hiểu trưởng làng lo cho cảm xúc của mình, liếc mắt gửi lời biết ơn.
Sắp xếp xong cho khỉ mặt người, tôi ngồi một mình ngoài hang, nhìn núi non xa xăm, lòng đầy cảm xúc.
Tất cả xảy ra quá đột ngột, quá phi thường, tôi cần thời gian để tiêu hóa và chấp nhận.
Lúc này, bà Lưu chống gậy, chậm rãi bước đến bên tôi.
Bà ấy nhìn tôi, ánh mắt thoáng thương cảm:
“Hổ Tử, cháu đã chịu khổ nhiều rồi.”
Tôi quay lại nhìn bà, cười cay đắng:
“Bà Lưu, bà biết từ lâu rồi phải không, ông nội cháu là khỉ mặt người?”
Bà ấy gật đầu: “Hổ Tử, từ nhỏ cháu đã rất thông minh.”
Bà Lưu vốn không điên. Từ hôm về nhà bà, tôi đã lờ mờ đoán ra.
Khi ngồi ở đây suy ngẫm, tôi dễ dàng nhận ra cuộn băng video là do bà Lưu quay, cũng chính bà ấy đã lén đặt dưới gối tôi.
Khi đó, bà ấy còn sống, chứng kiến khỉ mặt người thay da thành ông nội tôi.
Để sống sót, bà ấy phải giả điên giả dại, giấu kín bí mật trong lòng.
Còn giấc mơ kỳ lạ kia, có thể là trùng hợp, cũng có thể bà nội thực sự lo cho tôi mà báo mộng.
“Cháu không thể chấp nhận, ông nội là quái vật ăn người, bao nhiêu năm nay ông ấy yêu thương cháu, chẳng lẽ đều là giả sao?” - Tôi khóc hỏi.
Bà Lưu thở dài: “Cháu à, khỉ mặt người mặc da ông nội sống cùng cháu ba mươi năm, nó đã có cảm xúc và lý trí của con người, nhưng dù sao nó vẫn là thú dữ, ăn người là bản năng của thú.”
“Cháu biết, chỉ là không thể chấp nhận được. Bao năm qua, cháu coi nó là người thân nhất, nhưng nó lại là kẻ đã g.i.ế.c người trong nhà cháu.”
Tôi vừa yêu vừa căm ghét, cảm xúc dày vò đến mức sắp gục: “Cái gì mới là thật đây?”
Bà Lưu an ủi: “Nó yêu thương cháu là thật. Người có tình, thú cũng có tình. Đừng quá tự trách bản thân.”
18
Sau khi bà Lưu đi, Thành Thị Liệp Nhân đến, vỗ vai tôi an ủi:
“Tôi hiểu anh, ai cũng khó chấp nhận chuyện này.”
Anh ta nói thêm: “Có chuyện tôi vẫn phải nói với anh.”
Tôi quay nhìn anh ta nghi ngờ.
Anh ta nói, vừa kiểm tra cơ thể khỉ mặt người, phát hiện được một điều khiến anh ta kinh ngạc, thì ra tối nay nó không định thay da, nó chuẩn bị sẽ c.h.ế.t.
Nếu không phải tôi vấp ngã chảy máu, kích thích bản năng thú dữ, nó sẽ c.h.ế.t đau đớn trong đêm trăng tròn.
“Nó giữ anh lại, là thật lòng muốn chia tay với anh.”
Nghe xong, tôi không kìm được nữa, òa khóc.
Hoá ra, nó thực sự có cảm xúc con người.
Nó không muốn làm hại tôi hay dân làng.
Tôi đứng lên, bước ra cửa hang, nhìn khỉ mặt người, nhẹ nhàng gọi: “Ông.”
Từ trong hang, phát ra tiếng rên yếu ớt và đau đớn, như đang trả lời tôi.
Ba ngày sau, khỉ mặt người c.h.ế.t.
Ông nội yêu thương tôi cũng đã c.h.ế.t.
Tôi thiêu xác nó thành tro, rắc trên núi rừng.
Từ đó, không ai gọi tên thân mật của tôi nữa,
không ai lo lắng tôi ăn mặc ra sao,
cũng không ai chăm sóc tôi như một đứa trẻ.
Gió thổi nhẹ, tro bay theo gió, như chưa từng tồn tại, chỉ còn lại nỗi nhớ sâu đậm trong lòng tôi.
(HẾT)
--------------------------------------------------