Triệu Lan Nhược nhanh chóng nhận ra, ta và nàng đã phải lòng cùng một người.
Đó là Giang Tuyết Hạc, bạn đọc của Thái tử Điện hạ.
Nàng lại một lần nữa tuyệt giao với ta, cho dù ta đã đề nghị rằng chúng ta có thể công bằng tranh đoạt.
Triệu Lan Nhược cự tuyệt, nàng liếc xéo nhìn ta: "Ngươi quên rồi sao? Ta là Công chúa, muốn tranh đoạt với ta, ngươi cũng xứng sao?"
Triệu Lan Nhược lập tức cầu xin Bệ hạ ban hôn.
Bệ hạ chuẩn y, thế nhưng Giang Tuyết Hạc lại quỳ gối suốt một đêm ngoài Tử Thần Điện. Chàng nói chàng đã có người trong lòng, cầu xin Bệ hạ rút lại mệnh lệnh.
Đương kim Bệ hạ chẳng hề nhân từ. Ngài đứng từ trên cao nhìn xuống Giang Tuyết Hạc, phán rằng: "Hoặc là chấp nhận hôn sự, hoặc là kháng chỉ."
Kháng chỉ là tội lớn tru di cửu tộc.
Ta xách đèn đứng dưới chân tường cung, chờ đợi Giang Tuyết Hạc thất thần lạc phách trở về.
Thiếu niên khoác chiếc áo choàng lớn màu đen, khuôn mặt tựa tuyết. Câu nói đầu tiên chàng dành cho ta lại là: "Huy Âm, nàng có lạnh không?"
Ta nghĩ, ta chẳng cần phải hỏi người trong lòng chàng là ai nữa rồi.
Đèn cung đình bị gió thổi nghiêng ngả, ta rưng rưng nước mắt, đưa cán đèn lồng vào tay chàng, mỉm cười: "Không lạnh. Tuyết lớn, Lang quân cẩn thận đường trơn trượt."
4.
Triệu Lan Nhược rốt cuộc cũng không thành được duyên.
Năm ta mười ba tuổi, Tổ phụ của Giang Tuyết Hạc phản đối Bệ hạ lạm dụng hình phạt tàn khốc, liền đ.â.m đầu vào cột mà c.h.ế.t ngay trên Kim Loan Điện.
Bệ hạ nổi cơn thịnh nộ, Giang Tuyết Hạc từ thiếu niên phong lưu, ý chí khí khái nhất Thịnh Kinh bỗng chốc trở thành tù nhân, bị lưu đày đến đất Bắc.
Ta muốn đi tiễn chàng, nhưng lại bị Triệu Lan Nhược giam lỏng trong phòng.
Nàng ta đứng ngoài cánh cửa, lạnh lùng nói với ta: "Cái ta không cần, ngươi cũng đừng hòng nhặt về."
Ta lại lén nhờ người mang đồ cho chàng, nhưng chưa đầy nửa canh giờ sau đã bị mẫu thân đưa ngược về phòng.
"Huy Âm, hãy quên đi." Mẫu thân ôm ta, mắt đỏ hoe: "Nếu để Bệ hạ biết chuyện, Thái Sư Phủ cũng sẽ bị liên lụy."
Sau đó, ta sống trong mơ hồ cho đến năm mười sáu tuổi.
Bệ hạ ban hôn cho ta và Tạ Hoài Lăng.
Gả cho ai chẳng là gả?
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta bình thản chấp nhận.
Đêm tân hôn, Tạ Hoài Lăng lại nói với ta rằng cuộc hôn nhân này là do chính chàng cầu xin Bệ hạ.
Chàng đưa cho ta xem một bức họa.
Trong tranh, ta đang cưỡi một con tiểu mã màu đỏ hồng, cúi người đ.á.n.h cầu.
Chàng nói kể từ buổi Mã Cầu hội ba năm trước, chàng đã không thể nào quên được ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kien-xuan-dai-fxby/chuong-2.html.]
Ta đáp lại chàng, ta sẽ làm tròn bổn phận của một nương tử. Đa tạ việc chàng đã để mắt đến ta.
Tạ Hoài Lăng không hề nản lòng. Chàng như thể yêu ta đến hóa si dại, cả ngày trừ việc bận rộn công vụ là lại quấn quýt bên ta. Xuân đến thì cùng ta dạo chơi ngoại ô, Hè đến lại đưa ta đi tránh nóng, Thu về cùng ngắm lá phong ở Hương Sơn, Đông tới thì thưởng tuyết ở biệt viện.
Mỗi sớm thức dậy, chàng đều hôn lên trán ta, nói chàng yêu thích ta.
Đêm về nếu ta khó ngủ, chàng liền để ta gối đầu lên cánh tay chàng, vỗ về lưng ta từng nhịp, từng nhịp, dỗ ta đi vào giấc ngủ.
Lòng phòng bị của ta dần dần bị lay động. Ta thử đáp lại tình cảm ấy.
Tạ Hoài Lăng đã nhận ra. Chàng vô cùng vui mừng, ôm ta hồi lâu không rời.
"Huy Âm, nàng có một chút nào động lòng vì ta không?"
Ta trầm ngâm rất lâu. Cuối cùng trịnh trọng gật đầu.
5.
Ta nghĩ, ta nên cắt đứt với quá khứ.
Thế nhưng, Tạ Hoài Lăng lại bắt đầu thay đổi từ ngày đó.
Chàng về nhà ngày càng muộn, trên vạt áo luôn vương vấn mùi hương lạ lẫm.
Cuối cùng, vào đúng ngày sinh thần của ta, khi đã lên đèn mà vẫn không thấy bóng chàng, ta khoác áo choàng đi tìm chàng.
Không ngờ Tạ Hoài Lăng đang ở trên họa thuyền đậu bên bờ sông, bóc quýt cho Triệu Lan Nhược.
Triệu Lan Nhược không thích ăn xơ quýt, chàng liền dùng nhíp gắp từng chút, từng chút một cho sạch.
"Hôm nay là sinh thần của nàng ta, chàng không về bầu bạn với nàng ta sao?" Triệu Lan Nhược cười duyên, mớm một múi quýt từ tay chàng, đôi môi đỏ mọng như vô tình chạm nhẹ vào ngón tay mà sáng nay còn vuốt ve má ta.
Tạ Hoài Lăng đáp: "Nàng ta sao có thể quan trọng bằng nàng?"
Hô hấp của ta không khỏi nghẹn lại.
Triệu Lan Nhược hừ một tiếng khe khẽ: "Lư Huy Âm có nhan sắc khuynh thành, ngày ngày chàng đối diện với nàng ta, chẳng lẽ không có một chút nào rung động sao?"
Bàn tay Tạ Hoài Lăng đang thêm trà khẽ khựng lại. Trà nóng tràn ra khỏi chén, chàng thản nhiên đặt ấm trà về lò đun trà, mỉm cười nói: "Lan Nhược, nàng rõ ràng biết, từ đầu đến cuối, trong lòng ta chỉ có mình nàng."
Triệu Lan Nhược lúc này mới tươi cười trở lại, vươn tay vuốt ve khuôn mặt chàng. "Cũng nên để Lư Huy Âm nếm trải một chút, cái mùi vị yêu mà không được, bị người khác giày xéo dưới chân là như thế nào."
Thì ra là thế.
Ta cảm thấy một chút đau đớn đến muộn màng, cúi đầu nhìn, mới nhận ra không biết từ lúc nào lòng bàn tay đã bị ta bấu đến rớm máu.
Thật khó cho chàng.
Lại có thể cùng ta diễn vở kịch này suốt hai năm ròng.
6.
Thư hòa ly (ly hôn) của ta còn chưa kịp trao đi. Quân phản loạn ở đất Bắc đã càng lúc càng hoành hành.
Tạ Hoài Lăng phụng mệnh tiến đến Ung Thành đốc chiến. Triệu Lan Nhược lại nhất quyết đòi đi cùng, còn chỉ đích danh ta phải theo hầu.
--------------------------------------------------