Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp sau gả cho chàng

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phụ thân mẫu thân cụng ly, ý cười vui vẻ thuận hòa.

Ngoài trời gió tuyết lại nổi, nhưng trong phòng không khí ấm áp yêu thương.

Ăn tối xong, ta vừa muốn quay về phòng thì vài tên gia đinh khênh một chiếc rương tới.

Cả nhà quỳ xuống, nghe thái giám trong cung tuyên chỉ.

Khi rương được mở ra, bên trong toàn là trân châu ngọc ngà, các loại trang sức, lại còn có chuỷ thủ chế tác tinh mỹ, văn phòng tứ bảo thượng hạng.

Ta chỉ lẳng lặng quỳ một bên không nói gì.

Nhàn cư vi bất thiện

Đột nhiên mẫu thân gọi ta: “Trăn Trăn, mau lại đây, Thánh thượng ban thưởng nhiều như vậy, con xem thích thứ nào mau chọn trước đi.”

Ta bị Lý Dục Khải kéo ra phía trước, chỉ đàng lắp bắp, “Con chọn trước ư? Con không cần đâu ạ, con lấy thứ nào cũng được…”

Từ nhỏ tới lớn ta đã là người chẳng dám tranh giành, giờ được mọi người để ý lại có chút thụ sủng nhược kinh.

Tam ca Lý Dục Túc trực tiếp cầm một chiếc vòng ngọc đeo vào tay ta: “Trong nhà chỉ còn mình muội là nữ nhi, không cho muội thì cho ai, mau chọn đi, đừng nói linh tinh nữa.”

Lý Dục Khải lôi ra một cây cung nhỏ, cười hỏi: “Tỷ tỷ, cây cung này tỷ có thích không?”

Ta lắc đầu, hắn lập tức cười hì hì cất đi.

Cuối cùng, ta chọn một bộ văn phòng tứ bảo, một chiếc nghiên mực tốt cùng bút lông sói.

Ta ôm bộ văn phòng tứ bảo kia trở về phòng mình, trằn trọc cả đêm không ngủ được. Hoá ra, cảm giác được người thiên vị là như vậy ư…

Lúc ấy, ta mới mơ hồ hiểu được hai chữ “bất công” là thế nào.

6

Từ sau ngày ấy, Thẩm Dịch An cứ nhìn thấy ta là tránh như tránh tà, dường như sợ ta bám lấy hắn không buông.

Nhưng ta đã nói rồi, ta chỉ muốn chứng minh mình thật lòng thích hắn.

Hôm đó, Thẩm Dịch An định đến sân tập luyện giáo. Ta liền tâu với Thẩm Hầu gia rằng ta muốn học cưỡi ngựa.

Hầu gia nghe vậy thì cười nói để Thẩm Dịch An dạy ta. Hắn chẳng thể từ chối, đành đưa ta đến trường ngựa, chọn cho ta một con ngựa ô tính tình ngoan ngoãn.

Hắn khom người điều chỉnh yên cương, ta đứng bên cạnh, cúi đầu hỏi: “Hôm ấy ta sai người mang bánh hoa mai tới, ngươi có nếm thử không? Ta tự tay làm đó, có ngon không?”

Thẩm Dịch An liếc ta một cái, xụ mặt xuống, “Không biết. Ném rồi.”

Ta ngẩng đầu, chân thành khuyên hắn: “Ngươi có biết vì sao ta không thích Tiêu Thuật Minh nữa không?”

Hắn nhíu mày, “Vì sao?”

“Bởi vì đồ ta đưa tới hắn đều nhận chẳng chút khách khí. Nếu ngươi cũng như vậy, e là ta cũng chẳng thích ngươi nữa. Ngươi phải nhớ kĩ đấy.”

Thẩm Dịch An siết roi ngựa, cúi đầu hồi lâu mới nặn ra được một câu: “Thật ra… có nếm qua…”

Ta nghe vậy liền mỉm cười. Hắn và Bùi Hoài thật giống nhau, mỗi khi nói dối, ngón út tay phải đều run lên. Vừa rồi khi hắn nói đã ném đi, cũng chính là như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kiep-sau-ga-cho-chang/chuong-5.html.]

Thẩm Dịch An có chút chán nản, bực dọc nhét roi ngựa vào tay ta, xoay người định đi.

Ta cầm roi ngựa: “Ngươi không dạy ta sao?”

“Ta phải đi luyện võ, ngươi cứ tự đi dạo trước đi.” Hắn liếc ta rồi bỏ đi một mạch.

Lý Trăn Trăn không biết cưỡi ngựa, ta đành đứng mắt to trừng mắt nhỏ với con ngựa kia. Nghĩ một lát, ta đành phải tìm cách khác.

Thẩm Dịch An vốn thích ngựa, cưỡi ngựa cũng giỏi. Nếu ta học được, biết đâu hắn sẽ nhìn ta bằng con mắt khác.

Thế là ta nhắm vào tên hộ vệ ở trường ngựa, là do Thẩm Dịch An để lại.

Ta năn nỉ hắn dạy ta, nhưng hắn vẫn kiên định lắc đâu, “Không được đâu, Thế tử mà biết thì sẽ trách phạt tiểu nhân .”

Ta dịu giọng khuyên bảo: “Ngươi chỉ cần dạy ta kiến thức cơ bản là được, cũng giúp Thế tử nhà ngươi bớt việc, làm sao hắn lại trách phạt ngươi chứ.”

Ta vừa nói vừa vuốt lưng ngựa, dậm chân, “Thế này phải không? Chân trái đặt lên trước, còn tay thì sao? Tay ta nên để ở đâu?”

Hộ vệ A Thất nhăn nhó, đành bất đắc dĩ chỉ điểm từ xa, cách ta tận một trượng.

Ngay khi ta vừa đặt chân lên bàn đạp, con ngựa bất ngờ chồm lên, A Thất vội vàng chạy lại giữ cương thật chặt.

Bỗng truyền đến tiếng rống giận từ đằng xa: “Lý Trăn Trăn, ngươi đang làm cái trò gì!”

Ta sợ hãi quay đầu lại, chỉ thấy Thẩm Dịch An vận hắc y, sắc mặt lạnh băng, giận dữ nhìn ta chằm chằm.

“Ta.. ta chỉ đang học cưỡi ngựa thôi mà.” Ta đáp lại.

Hắn sải bước đến, giữ lấy dây cương, ánh mắt âm trầm liếc A Thất, khiến A Thất rụt cổ lại, ai oán liếc ta một cái rồi lặng lẽ lui xuống.

“Không phải nói chờ ta trở về sẽ dạy ngươi sao? Sao ngươi lại tìm người khác?” Giọng hắn bất mãn giận dỗi mà ta chẳng hiểu vì sao.

“Ta chỉ muốn sớm biết cưỡi ngựạ, ngươi hung dữ với ta thế làm gì?”

Hắn nghẹn lời, “Ta có hung dữ đâu.”

Cả buổi sáng đó, hắn chẳng đi đâu nữa, tự tay dạy ta cưỡi ngựa.

Khi đưa ta hồi phủ, hắn do dự mãi mới hỏi, “Ngày ấy ngươi nói… “Trở về rồi cưới ngươi làm thê” là có ý gì?”

Ta sững sờ, xấu hổ cười gượng, “Là ta nhầm thôi. Ta muốn hỏi ngươi… ngươi có bằng lòng cưới ta làm thê tử không. Ngươi xem, chúng ta từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, hai nhà lại môn đăng hộ đối…”

“Im miệng đi!” Hắn tức giận bất bình nhìn ta. “Ngươi còn dám nhắc đến mấy chữ “thanh mai trúc mã” à? Lý Trăn Trăn, lương tâm ngươi bị ch.ó tha rồi u?”

“Là ai vì Tiêu Thuật minh mà nửa đêm đập cửa đòi huỷ hôn ước đã định ra từ nhỏ với ta?”

“Ngươi nghĩ ta là gì chứ? Từ nhỏ ngươi đã chẳng coi ta vào mắt, ta đều biết.”

Ta: không phải mà, trong trí nhớ của Lý Trăn Trăn không có chuyện này mà.

“Ai dà, không phải, ngươi nghe ta giải thích đã…” Ta vội vàng đuổi theo nhưng hắn đã sải bước bỏ đi.

Ta ngồi bệt xuống bậc cửa, nhìn hai con sư tử đá mà thở dài. Thôi xong, một ngày học cưỡi ngựa coi như đi tong.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiếp sau gả cho chàng
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...