Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Là Em, Vẫn Luôn Là Em

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tia sáng bình minh chiếu rọi vào căn phòng qua lớp thủy tinh. Tia nắng ấm

áp hắt lên người đàn ông có mái tóc đen mềm mại che mất khuôn mặt nằm

trên chiếc giường size King. Người đàn ông mở đôi mắt hổ phách còn hơi

sương mù nhìn xung quanh một chút, khẽ nghiêng người cầm chiếc đồng hồ

đeo tay bên giường đeo lên tay và cúi đầu nhìn thời gian. Sau đó, nam

nhân đứng dậy đến bên chiếc tủ gần đó và lấy một bộ quần áo thể thao màu xám, đoạn xoay người đi vào nhà tắm.

Một hồi sau tiếng nước chảy trong nhà tắm, nam nhân bước ra thoạt nhìn

tinh thần rất sảng khoái. Nam nhân bước ra khỏi phòng rẽ phải hướng cuối hành lang đi tới. Nam nhân dừng lại trước cảnh cửa một căn phòng và

nói: “Mở“. Nam nhân hơi nhíu mày nhìn về chiếc giường cũng cỡ size King trong căn phòng rộng lớn.

Khi nam nhân bước vào, ba người đàn ông

kia phản xạ đứng dậy. Người phụ nữ hơi khẽ mở đôi mắt mông lung, khi

nhìn thấy người đàn ông đứng phía trước chiếc giường thì giật mình mà

thanh tỉnh, đôi mắt ánh lên tia không rõ ràng.

” Chủ tịch“. Ba người đàn ông đứng dậy nghiêm trang hướng nam nhân cúi đầu chào.

” Chơi xong rồi thì chuẩn bị đi“. Nói rồi người đàn ông xoay người rời khỏi căn phòng.

”Rõ“. Ba người cùng đồng thanh, đoạn chỉnh tề mặc lại quần áo bước ra khỏi phòng để lại người phụ nữ một mình trên giường.

Người phụ nữ cứ ngồi im lặng nhìn những người bước ra khỏi căn phòng,

đầu tiên là người đàn ông lạnh lùng có giọng nói trầm thấp từ tính, sau

đó là ba người đàn ông kia.

Cô nhớ rõ sau khi anh ta nói ' được, tôi rất mong chờ', anh ta xé chiếc

váy trên người cô và ném cô về chiếc giường lớn này. Cô phảng phất nghe

thấy lời anh ta nói: “ Dám kê đơn cho tôi sao, vậy hãy tự hưởng thụ nó

đi“. Khi đó cô lờ mờ thấy hình bóng anh ta rời đi khỏi phòng.

....

Buổi sáng hôm nay là một ngày đẹp trời, Đông và Sơn sau khi cùng Nhi

chạy bộ thì trở về nhà. Anh An lúc này vừa dọn bữa sáng..Thấy mấy đứa

trở về thì vui vẻ bảo đi tắm rồi xuống ăn sáng. Bữa sáng diễn ra thật

nhanh vì cả ba quyết định chờ giờ mở sever GOW sẽ đăng nhập vào game.

Lúc dọn dẹp xong bàn ăn, anh An cầm trong tay một bộ thiết bị game đưa

cho Đông..Cả ba đứa đều chừng mắt nhìn bộ thiết bị game.

”Anh, em có một bộ rồi“. Đông đẩy bộ thiết bị game ra và nói.

”Hay anh cũng chơi đi“. Nhi nói: “Bọn em đều có một bộ ạ”

An gật đầu. Cả bốn anh em ngồi xuống ghế sô pha phòng khách, mỗi người

đeo lên tay một chiếc máy tính chơi game nhỏ như chiếc đồng hồ đeo tay,

thiết bị có chức năng kết nối với dây thần kinh dưới da giúp đảm bảo

không bị hack, đây là thiết bị tân tiến nhất nhiều nhà phát hành game

đều đang hướng tới trong tương lai.

Sau khi đeo chiếc máy tính nhỏ lên tay, cả bốn người đều nhấn nút “On”

trên màn hình cảm ứng của máy. Trên đầu là thiết bị kết nối não bộ với

game, cả bốn đeo tai nghe kéo chiếc kính trong suốt xuống. Trước mắt mỗi người hiện lên đôi cánh chim màu trắng cùng nền bầu trời tử sắc trên

màn hình - đây chính là giao diện của game GOW. Cả bốn nhập mã code vào game tại ô phía dưới cánh chim. Sau khi nhập xong, trên màn hình hiện

lên một dòng chữ: “ Sau khi tiến hành đăng nhập lần đầu, mã code sẽ bị

hủy. Lần đăng nhập sau sẽ không hiện lên.” Chiếc cánh mở rộng ra và biến thành một cánh cửa. Lúc này cả bốn người đều nhắm mắt lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Là Em, Vẫn Luôn Là Em
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...