Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Là Em, Vẫn Luôn Là Em

Chương 58

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mưa lất phất trên con đường đông đúc người qua lại. Hà Nội đêm giao thừa tuy vắng mà lại vẫn đông. Mọi người đều đổ ra đường hướng những điểm bắn pháo hoa

mà tới. Năm nay là năm đầu tiên Nhi được xem bắn pháo hoa, năm ngoái

đúng dịp tết thì Nhi mắc cảm, cái này là vì thời tiết Việt Nam rất khác

với vùng Địa Trung Hải. Năm nay Nhi không chỉ được đón tết với hai anh

trai mà còn được đón tết với bạn bè và anh Thiên, điều này khiến Nhi rất hạnh phúc, cô bé năng nổ kể cho ba người bạn về Việt Nam trong năm qua

trên xe.

Kyo thì cũng tìm cơ hội nói chuyện với Sơn. “Hôm nay em không đón tết

với gia đình sao?” Kyo thật sự rất tò mò vì sao gia đình Sơn lại dễ dàng bỏ qua Sơn đến nhà bạn trong thời khắc giao thừa như vậy.

Sơn nhìn thấy trong mắt Kyo là sự quan tâm lo lắng, Sơn lắc đầu nhìn ra

ngoài đường. “ Năm nay mọi người về quê ngoại ăn tết, đó là quê ngoại

của dì không phải quê ngoại của em, vì vậy em không về mọi người vui vẻ

còn không hết“.

Sơn nhớ đến năm Sơn 4 tuổi, ba và dì đưa Sơn về đó ăn tết, mọi người

khen Sơn dễ thương. Lúc đó Sơn vui lắm. Nhưng khi đi qua dãy nhà ngang

xuống vườn thì Sơn nghe được cuộc nói chuyện của người lớn. Hóa ra mọi

người đều nói dối quan tâm cậu. Từ đó Sơn trầm lặng ít tiếp xúc với dì

và hai đứa em. Cha là bác sĩ bệnh viện công nên thường xuyên bận rộn

không quan tâm đến con trai cả là Sơn, nhiều khi Sơn vắng mặt cả ngày

mọi người cũng không hay biết.

Kyo tuy không rõ chuyện nhà Sơn nhưng nghe giọng nói của Sơn cũng biết

quan hệ của Sơn với gia đình Sơn không được tốt. Kyo đem tay mình đặt

nhẹ lên tay Sơn. Cảm nhận độ ấm từ bàn tay to lớn của Kyo, Sơn nhìn sang Kyo nở một nụ cười. “Cảm ơn.” Hai người trầm lặng nhìn mưa xuân bay lất phất.

Đang đi trên con đường thì Đông kêu dừng xe, anh An ngạc nhiên dừng xe

vào lề đường, Đông nhảy xuống xe chạy lại gần đó. Mọi người nhìn về phía sau thì thấy mấy người đang vây quanh bắt nạt một ai đó, vì khoảng cách ở xa nên không nhìn thấy rõ. An lo lắng cho em trai nên lùi xe lại

gần, khi xe cách khoảng 50 mét vị trí Đông và những người đó thì mọi

người đều thét lên “Cẩn thận“. Lúc này tiếng kêu không kịp hướng bởi

Đông đang ôm lấy một người và bị những bàn chân, gậy gộc đánh tới trên

người Đông. Mọi người vội vàng bước xuống xe chạy lại phía Đông. Những

người thấy có nhiều người tới thì vội vàng bỏ chạy. Tử Lăng tiến tới

kiểm tra vết thương của Đông và người đang nằm trong lòng Đông. Thật may vết thương không nghiêm trọng, An và Nhi đều thở phào. Khi mọi người

nhìn thấy người trong lòng Đông thì đều giật mình vì người đó là người

bạn học của Nhi, Đông và Sơn.

”Là Bảo Ngân“. Sơn kinh ngạc nhìn cô bạn mặt mày bầm tím. “Sao lần nào

cũng gặp bạn trong tình trạng bị đánh vậy, rốt cuộc cô nàng này gây ra

chuyện gì vậy?” Sơn thắc mắc nhìn Bảo Ngân đang nhìn mọi người.

Bảo Ngân im lặng cúi đầu xuống, khi nghe Đông không sao thì khẽ nói cảm

ơn với Đông. Anh An lo lắng những người kia còn tới gây chuyện nên bảo

Bảo Ngân đi lên xe cùng mọi người, chiếc xe 16 chỗ ngồi lại thêm một

người.

”Làm sao lần nào cô nàng này bị đánh cậu cũng xuất hiện làm anh hùng cứu mỹ nhân được nhỉ Đông?” Vừa lên xe ngồi, Sơn vừa nhìn Đông đang được Tử Lăng bôi dược mà nói. Đông lắc đầu, bản thân cậu cũng không hiểu nguyên cớ gì mà dạo gần đây toàn gặp đúng lúc cô bạn học cùng lớp này gặp

chuyện. Cậu càng tò mò hơn là vì sao cô nàng này toàn bị vướng vào rắc

rối. Bảo Ngân thì im lặng không nói lời nào nhìn Đông rồi nhìn mọi

người, khi nhìn thấy Luck thì Bảo Ngân á một tiếng kích động rồi thôi.

Theo tiếng kêu của Ngân mọi người nhìn Ngân. Bị mọi người chú ý Ngân xấu hổ cúi đầu xuống, nhưng thi thoảng vẫn nhìn Luck với ánh mắt kinh ngạc. 'Đây không phải là thành viên ban nhạc Lucky đang nổi tiếng trên thế

giới sao?'

Khi mọi người tới điểm bắn pháo hoa trung tâm thành phố Hồ Gươm thì cũng phải chật vật tìm điểm đổ xe, đi theo con phố cổ mọi người xen qua hàng người tìm một vị trí ngắm pháo hoa. Mười người vốn đều là thanh thiếu

niên thanh tú, xinh đẹp nên rất dễ bị người khác chú ý. Tử Lăng đi cạnh

An, thi thoảng lại chọc An làm An cáu gắt mắng mỏ. Thiên thì luôn nắm

tay Nhi đi sát bên cạnh. Kyo cũng rất lo lắng cho Sơn mà đi sát ngay bên cạnh Sơn làm Sơn cảm giác người này thật kỳ lạ, cứ như anh trai lo lắng đứa em đi lạc vậy, nhưng với ý tốt của Kyo nên Sơn cũng không phản cảm. Luck cũng nắm tay May đi bên cạnh khiến Nhi ngạc nhiên, Nhi nhìn Jame

đang nhìn xung quanh mà hỏi: “Hai người họ bắt đầu từ khi nào vậy?”

Jame được Nhi hỏi thì nhìn lại Nhi nói: “Thế cậu với anh Thiên từ khi

nào vây? Bọn tớ cũng không biết nhé.” Jame thở dài nhìn lên bầu trời

đang có hạt mưa rơi lất phất mà nói: “Giờ còn mỗi tôi cô đơn đây?”

Nhi nhìn Jame rồi nhìn anh Thiên, sau đó quay lại nhìn Jame và nói: “Hôm nay bắt đầu nè“.

Jame nghe xong thì hướng Nhi ngạc nhiên: “Thiệt?“.

Nhi gật đầu. “Mới xác nhận mối quan hệ từ hôm nay đấy, thế họ thì từ bao lâu.” Nhi hất hàm hướng về hai người Luck và May.

”Được nửa năm nay rồi, hai đứa nó cứ tình chàng ý thiếp làm kẻ cô đơn

như tôi bực mình lắm cơ“. Jame nhìn về Luck và May rồi quay đầu lại nhìn Nhi. “Có lẽ cũng phải tìm một nàng mới được.” Nhi không nói gì mà nhìn

sang hướng Đông và Bảo Ngân đang ở gần đó đi song song với Jame, Bảo

Ngân khi vừa nghe Nhi và Jame nói thì cũng ngạc nhiên nhìn sang Nhi, hai người tầm mắt nhìn nhau, Nhi mỉm cười với Ngân rồi quay lại nhìn đường.

Mọi người chờ đợi ngắm giao thừa dưới cơn mưa xuân. Từng chùm pháo hoa

rực rỡ trên bầu trời cũng rực rỡ như tâm hồn của những người trẻ tuổi

đứng ở đây. Sau khi ngắm xong pháo hoa, anh An hỏi Bảo Ngân địa chỉ nhà

để đưa về, Bảo Ngân im lặng, sau một lúc cô nàng mới nói địa chỉ. Khi

tới gần nhà Bảo Ngân mọi người đều rất ngạc nhiên vì Bảo Ngân sống một

mình tại chung cư.

”Nhóc tới nhà bọn anh ăn tết đi, thêm nhóc càng vui hơn.” Tử Lăng rất vui vẻ mà mời Bảo Ngân cũng tới nhà An vui tết.

”Thôi ạ, em sẽ làm phiền các anh và các bạn ạ.” Bảo Ngân tính không muốn đi.

”Sao phiền được, những người phía sau em cũng là khách tới ăn tết nhà

bọn anh năm nay đó, đừng có ngại, thêm em không sao cả. Tử Lăng chỉ tay

về nhóm Thiên. An đang lái xe liếc mắt khinh bỉ nhìn Tử Lăng: “Cậu cũng

là kẻ ăn bám đấy“. Tử Lăng nghe, nhìn An cười.

Bảo Ngân thấy sự nhiệt tình của Tử Lăng nên cuối cùng cũng không từ chối. Mọi người vui vẻ về nhà.

”Haha, lì xì của em đâu.” Sơn vừa vào nhà đã đòi hỏi lì xì của anh An và Tử Lăng. An nhìn Sơn líu ríu như con chim non thì mỉm cười lấy ra từ

túi áo khoác một tệp lì xì. An đưa từng người lì xì nhưng khi đến Thiên

thì trừng mắt mà bỏ qua Thiên tới Bảo Ngân. Mọi người nhìn hành động trẻ con của An mà cười lớn.

Bốn người Kyo cũng vui vẻ lấy chồng tranh mua được lúc trước mang ra

tặng cho mọi người, mọi người nhìn tranh chữ mà nhìn lại bốn người với

ánh mắt không thể tin được. Sơn là người bất mãn đầu tiên mà nói ra lời: “Năm nào rồi có cái trò tặng tranh, tui muốn tiền lì xì cơ“. Kyo thấy

Sơn không vui thì luống cuống tay chân. Thiên không phúc hậu mà cười nói bằng tiếng Ý: “Haha, Lui odiava (bị ghét rồi)“. Kyo quay lại nhìn

Thiên: “Cậu cũng mau lì xì mọi người đi.” Kyo vui vẻ khẳng định Thiên

cũng mất mặt giống mình, nhưng khi nhìn thấy tệp lì xì đỏ chót của Thiên thì Kyo chỉ biết mắng trong lòng “thằng bạn tồi.” Thiên cũng đưa một lì xì đến trước mặt An nhưng rồi rụt lại đưa cho Nhi thêm một cái, Nhi

nhìn Thiên rồi nhìn An mà mỉm cười cất đi. An trừng mắt nhìn Thiên,

Thiên nhướng lông mày nói bằng tiếng Việt: “Có qua có lại mới thoại lòng nhau. Tôi thích câu này“.

Thiên vừa nói xong thì tất cả mọi người đều trừng mắt nhìn Thiên. Kyo là người phản ứng đầu tiên, túm lấy áo Thiên mà quát lớn: “Cậu, cậu nói

được tiếng Việt.” Nhớ lại cái vụ gặp cảnh sát mà mình thì vắt óc nhớ

tiếng Việt mà nói chuyện thì thằng bạn này lại ngồi im không nói gì

khiến Kyo giận dữ.

Thiên gạt tay Kyo khỏi áo mình: “Cậu bảo tôi câm mà, câm có thể mở miệng được sao?” Lần này Jame cười lớn nhất, khi thấy ánh mắt của Nhi và mọi

người thì kể lại câu chuyện đi vào đường một chiều của cả bọn.

...

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Là Em, Vẫn Luôn Là Em
Chương 58

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 58
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...