Tôi hất mạnh điện thoại ra.
Hắn lại mạnh mẽ nhét vào tay tôi: “Em cũng có thể chọn báo cảnh sát.”
Hứa Dã Trì thực sự bị bệnh, là bị bệnh theo nghĩa đen. Năm đầu tiên khi ở bên hắn, tôi đã phát hiện ra rồi, hắn là loại người không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích.
Năm nhất đại học có một nam sinh nhốt tôi trong phòng thí nghiệm định làm chuyện bậy bạ. Hứa Dã Trì đã cầm gậy bóng chày đ.á.n.h hắn ta gần chết. Kể từ đó, tôi và hắn đã ở bên nhau.
Hắn đã nói với tôi rất nhiều điều nhưng tôi không nghe lọt một chữ nào. Vì chuyện của ba năm trước, Hứa Dã Trì không dám động vào tôi.
“Cút!”
Hắn cưỡng ép giam giữ tôi bên cạnh, cứ nghĩ thời gian có thể hàn gắn mọi vết thương. Nhưng mỗi giây phút ở bên hắn, tôi đều vô cùng ghê tởm.
Tôi đã chạy trốn rất nhiều lần, lần quá đáng nhất, tôi nhảy xuống từ trên lầu hai, gãy xương. Hắn không nói gì, trên mặt cũng không có biểu cảm gì. Tôi bị hắn túm lấy mắt cá chân kéo về phía mình, nụ hôn dày đặc rơi xuống.
Tôi khóc lóc đạp anh ta: “Hứa Dã Trì, anh cút đi!”
“Em hận anh đúng không?”
“Đúng! Tôi hận anh đến chết!”
Nhìn vết sẹo chưa lành do dị ứng với dung dịch khử trùng trên tay tôi, hắn nhẹ nhàng nói: “Có phải đau lắm không?”
“Hứa Dã Trì, anh thật ghê tởm, kể cả tình yêu và sự hối hận của anh cũng đều ghê tởm. Mọi thứ thuộc về anh đều khiến tôi buồn nôn.”
Nhìn thấy sự ghê tởm thực thụ trong mắt tôi, hắn đột nhiên kéo tay tôi cầm lấy con d.a.o gọt hoa quả trên bàn rồi đ.â.m vào bụng hắn. Máu nhanh chóng nhuốm đỏ quần áo và ga trải giường. Tôi sợ đến mức lập tức vứt con d.a.o đi, tay không ngừng run rẩy.
Nhưng hắn lại làm như không hề hay biết: “Em đã thỏa mãn chưa? Em hãy kết hôn với anh đi.”
Tôi muốn đẩy hắn ra, nhưng lại bị hắn nắm chặt hơn.
“Nếu một nhát vẫn chưa đủ, vậy thêm vài nhát nữa nhé?”
Tên điên này!
“Anh sẽ dùng cả phần đời còn lại để chuộc tội.”
Tôi nhắm mắt lại, đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lam-chi-muvs/chuong-9.html.]
Hắn giật khăn giấy ở đầu giường cẩn thận lau sạch những ngón tay dính m.á.u của tôi: “Được, vậy hôm nay Chi Chi ngủ ngon một giấc, khi nào thức dậy chúng ta sẽ kết hôn.”
Mọi quy trình của đám cưới đều được hắn xem xét từng ly từng tý, đảm bảo không xảy ra bất kỳ sai sót nào. Thảm trắng ngà dệt thủ công dài đến vô tận. Tường hoa là hàng vạn đóa hoa hồng vĩnh cửu Ecuador. Hội trường rộng lớn có thể chứa hàng ngàn người, thậm chí còn có vị trí quay chụp riêng cho giới truyền thông. Tiền mừng hậu hĩnh, quy mô cũng hoành tráng hơn lễ đính hôn với Lâm Trí năm xưa.
Trong gương, gương mặt tinh xảo của cô gái không chút biểu cảm, trông không khác gì một con búp bê vô tri.
"Cô Lâm, chúng ta chuẩn bị ra ngoài thôi!"
Hứa Dã Trì đứng ở cuối tấm thảm, nhìn tôi chầm chậm bước tới, các ngón tay buông thõng bên hông khẽ co lại, hiếm khi hắn lộ ra vẻ căng thẳng.
"Cô dâu, cô có đồng ý không?"
MC thấy tôi ngẩn người, Hứa Dã Trì cứ ngỡ tôi cố ý, muốn làm hắn mất mặt. Tuy nhiên hắn sẵn lòng chờ đợi. Nhân viên hậu đài cũng rất tinh ý, điều chỉnh âm lượng micro lớn hơn.
Tôi không để hắn đợi quá lâu, khẽ mở miệng: "Tôi đồng ý…"
Lâm Trí - người đã mất liên lạc, đột nhiên xuất hiện. Mọi người đều rất vui mừng nên trong thoáng chốc, không ai để ý có người lẻn vào. Ánh mắt cô ta tràn đầy mệt mỏi và trống rỗng, nhưng lại mang theo vài phần hận thù dữ tợn.
Khi cô ta lao tới, Hứa Dã Trì đã đẩy mạnh tôi ra. Thế nhưng người Lâm Trí muốn g.i.ế.c lại là hắn. Lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m vào bụng, m.á.u tươi tuôn ra xối xả.
Nhìn khóe môi tôi khẽ cong lên, hắn vuốt ve mặt tôi. Hắn cụp mắt, lau đi vệt m.á.u b.ắ.n trên mặt tôi như thể đã đoán trước được: "Được rồi, sạch sẽ rồi."
Mấy ngày sau khi về nước, tôi đã đi tìm Lâm Trí. Nghe nói bây giờ cô ta đang sống trong một con hẻm tồi tàn. Trong căn nhà thuê tối tăm không thấy ánh mặt trời, cô gái đầu bù tóc rối, mặt mũi lem luốc.
Giọng cô ta khản đặc: "Lâm Chi, bây giờ thấy tôi ra nông nỗi này, cô vui c.h.ế.t đi được đúng không?"
Tôi ghé sát vào tai cô ta: "Cô nghĩ xem, cô ra nông nỗi này, thật sự là vì tôi sao?"
Ánh mắt vô hồn của Lâm Trí đảo một vòng. Tôi biết, cô ta đã hiểu.
Khi mọi người vẫn còn ngẩn ngơ vì Hứa Dã Trì bị thương thì tôi đã giật lấy micro từ MC, nhếch miệng nói: "Đồng ý con khỉ khô!"
Cả hội trường bỗng chìm vào sự tĩnh lặng. Ngay sau đó, trên các màn hình lớn xung quanh là video mà Hứa Dã Trì đã gửi cho tôi. Đó là cảnh Lâm Trí bị hắn tra tấn, vô cùng kinh hoàng. Trong loa phát thanh, phát lại lời trần thuật cuối cùng của cha tôi trước khi mất và những lời Lâm Trí đe dọa ông.
Cả hai tạo thành một cú sốc thị giác cực lớn, khiến toàn trường lập tức náo động. Người của cha Hứa muốn hô dừng lại sự hỗn loạn này, nhưng đám truyền thông đó đâu phải kẻ ngốc, họ biết đoạn video này giật gân đến mức nào. Trong thời đại mà lưu lượng truy cập là tiền bạc này, tất cả các phương tiện truyền thông đều muốn chen chúc lên vị trí đầu.
Tôi từ từ lùi về phía sau sân khấu, khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn hắn bị giới truyền thông "bao vây".
Hứa Dã Trì, hãy ngoan ngoãn nhận lấy quả báo của anh đi. Tôi muốn anh khi đang đến gần hạnh phúc nhất lại bị đẩy thẳng xuống địa ngục. Tôi muốn mượn thế của anh, để cha tôi hoàn toàn được phục hồi danh dự.
--------------------------------------------------