1
Tôi là một người lùn. Công việc hằng ngày là cưỡi ngựa nhỏ, đóng vai một kỵ sĩ tí hon. Ánh mắt của những du khách nhìn tôi cứ như đang nhìn một con khỉ nhỏ. Haizz. Thôi thì cứ làm một thằng ngốc vậy, ít nhất thì vẫn có lương mà nhận.
Lúc này, trong số du khách có một người cao lớn thu hút sự chú ý của tôi. Sao tôi nhìn càng lúc càng thấy giống… Không thể nào, A Thắng còn lùn hơn tôi mà.
Hơn một tháng trước, cậu ta rời khỏi "Vương Quốc Người Tí Hon", nói là muốn ra ngoài lập nghiệp. Tôi nể cậu ta là một người đàn ông đích thực. Sau đó, cậu ta mất liên lạc. Lẽ nào người này là người nhà của cậu ta đến tìm?
Tôi tiến lại gần bắt chuyện: "Chào anh…" Khoảnh khắc đó, ánh mắt của cậu ta rất phức tạp, có chút giận dữ, lại có chút buồn bã.
"Lật Tuân, lâu rồi không gặp."
Cậu ta vừa mở miệng, tôi đã giật mình, đúng là thằng nhóc này!
"Trời ơi! Sao cậu lại cao thế này?!"
Tôi ngưỡng mộ muốn chạm vào đôi chân dài dưới ống quần của cậu ta. Nhưng cậu ta lại né tránh, cứ như tôi định sàm sỡ cậu ta vậy.
"Cậu có thể nói cho tôi biết không? Tôi cũng muốn cao lên, muốn làm một người bình thường, lấy vợ, xin cậu đó…"
A Thắng trông có vẻ nặng trĩu tâm sự. Tôi tha thiết hỏi, thiếu điều quỳ xuống dập đầu. Cuối cùng, cậu ta đã tiết lộ cho tôi phương pháp tăng chiều cao nhanh chóng này.
"Có một ngôi làng tên là làng Tăng Cao. Anh ở trong làng 1 ngày, có thể cao thêm 0.1 mét. Anh muốn cao thêm bao nhiêu, cứ ở đó bấy nhiêu ngày."
2
Đơn giản vậy sao? Tôi lập tức xin nghỉ việc, lên đường!
A Thắng dẫn đường, đưa tôi đến một khu rừng nguyên sinh. Trước mắt là một ngọn núi cao chót vót. Cậu ta dẫn tôi leo núi, cứ đi đến đâu thì tính đến đó.
Mãi đến khi tôi thở hổn hển, chân đau nhức, không thể đi nổi nữa, cậu ta mới nói với tôi rằng, làng Tăng Cao không có vị trí cụ thể. Khi nào tôi cảm thấy không thể đi nổi nữa, chỉ cần leo thêm 100 mét nữa là đến. Nói xong, cậu ta bỏ tôi lại, quay người bỏ đi.
"Ê! Cậu!"
Tôi suýt nữa thì tưởng mình bị lừa bán. Tôi quyết định, tin cậu ta lần cuối. Dám lừa tôi, tôi c.h.ế.t tiệt… hình như cũng chẳng làm gì được. Thôi được, chẳng phải chỉ 100 mét sao? Ông đây liều!
Tôi dùng cả tay chân bò trên mặt đất, dùng ý chí kiên cường chống đỡ. Không biết đã bò bao lâu, đột nhiên, tôi cảm nhận được sự thay đổi tức thì của môi trường. Khu rừng trước mắt biến mất, thay vào đó là một chiếc cổng vòm đổ nát. Trên đó viết "làng Tăng Cao".
Ối giời! Thật sự có! Tôi thấy dưới cổng vòm lại có một máy đo chiều cao cân nặng. Ở giữa đường, không cản đường sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lang-tang-cao/chuong-1.html.]
Tôi phấn khích đứng dậy, nóng lòng muốn vào làng. Lúc này, một chuyện kỳ lạ xảy ra, tôi không tài nào bước qua được chiếc cổng vòm đó…
Cứ như có một rào chắn vô hình ngăn cản bước chân tôi. Chuyện gì thế này? Tôi va vào mấy lần, cố gắng phá "cửa" xông vào. Giây tiếp theo, mắt tôi tối sầm, ngã vật xuống đất.
3
Sau khi tỉnh lại, tôi nhận ra mình vừa bị hạ đường huyết. Vội vàng uống nước, ăn bánh mì, nghỉ ngơi một lúc. Tôi nhìn chiếc máy đó, nghĩ thầm: Lẽ nào… phải đo chiều cao và cân nặng xong mới được vào làng?
Tôi lập tức đứng dậy, đi đến đo thử. Chiếc máy phát ra tiếng "tít", hiện lên những con số mà tôi không muốn thấy. Đồng thời, nó nhả ra một tờ giấy. Đây là một tờ phiếu đăng ký, hình như là thông tin cá nhân cần điền khi vào làng.
Tôi điền đầy đủ thông tin: tuổi, thu nhập, tình trạng tình cảm… May mà không phải đi xem mắt. Những thông tin này cũng khó nói ra như chiều cao 1m26 của tôi vậy. Phía dưới cùng của phiếu có một mục "Chiều cao mong muốn", có nghĩa là… tôi muốn cao bao nhiêu sao?
Tôi cầm bút, tay hơi run. 1 mét 7? Ừm… hình như vẫn hơi thấp.
1 mét 9? Hình như lại quá cao.
Thế là, tôi viết "1.86 mét". Thật sự… đến mơ cũng không dám nghĩ tới. Sau khi trưởng thành, tôi đã hoàn toàn từ bỏ hy vọng về việc cao lên rồi. Nếu tôi có thể cao thêm 0.1 mét mỗi ngày. Có nghĩa là, tôi chỉ cần ở trong đó sáu ngày, là có thể đạt được chiều cao mong muốn.
Điền xong phiếu, bây giờ có thể vào được rồi chứ?! Tôi đến trước cổng vòm, thuận lợi đặt một chân vào. Không biết, sau khi vào sẽ gặp phải chuyện gì…
Lúc đó tôi hỏi A Thắng, cậu ta dùng vẻ mặt nửa cười nửa không nói: "Anh vào rồi sẽ biết." Tôi hít một hơi thật sâu, đặt chân còn lại vào.
4
Sau khi vào làng, từ xa tôi thấy một lão già. Ông ta đang hút thuốc lào dưới bóng cây, gầy trơ xương. Tôi là người ngoài, mới đến, muốn lại gần chào hỏi. Đợi đến khi tôi đi gần hơn, lại phát hiện ông ta bất động.
"Chào ông! Ông ơi!"
Ông ta như không nghe thấy, mắt không chớp, giữ nguyên tư thế nhả khói như một bức tượng. Không chỉ vậy, làn khói ông ta nhả ra cũng đứng yên, không tan đi. Chuyện này… là sao?
Trong lòng tôi bắt đầu hoảng sợ. Tôi tiếp tục đi về phía trước. Đi được một lúc, thấy trên đường có một người dân đang vác cuốc.
"Anh ơi, chào anh!"
Hình như người đàn ông đó vừa làm nông xong định về nhà, chân phải đã bước ra, nhưng mãi không đặt xuống. Trên mặt anh ta có rất nhiều giọt mồ hôi, nhưng chúng vẫn không rơi xuống.
…
--------------------------------------------------