Ngày hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, khiến tôi không kịp ứng phó. Tôi chợt nhớ ra, mục đích tôi vào làng. Tôi lập tức đi đến cổng làng, đứng lên chiếc máy đo kia. Một tiếng "Tít!", trên đó hiện ra chiều cao của tôi:
1.36 mét.
Trời đất ơi! Trong một ngày, tôi cao hơn trước 0.1 mét.
"Ha ha ha ha! Mẹ ơi! Con cao lên rồi!"
Trong ngôi làng tĩnh mịch, tiếng kêu phấn khích của tôi vang vọng. A Thắng không lừa tôi, làng Tăng Cao thật sự có thể tăng chiều cao. Ngoài ra, còn có một chức năng khác mà tôi vô tình phát hiện ra.
Đó là, khi dân làng bất động, những việc tôi làm trong làng sẽ gây ra ảnh hưởng lớn vào ngày hôm sau. Sao cậu ta không nói với tôi điều này? Tôi luôn cảm thấy, A Thắng vẫn còn nhiều chuyện giấu tôi.
Đợi tôi ra ngoài, nhất định phải cạy miệng thằng ch.ó c.h.ế.t đó ra. Tôi bước xuống khỏi máy đo. Lúc này, tôi mới để ý thấy, trước đây khi tôi vào làng, chiếc máy này ở bên ngoài làng, sao bây giờ lại chạy vào bên trong làng rồi?
Tôi tò mò muốn đi ra ngoài xem thử, nhưng có một bức tường vô hình đã chắn tôi lại. Tôi hơi ngơ ngác rồi. Sao vậy, khi tôi vào làng thì đo xong có thể vào, giờ tôi đo xong lại không thể ra ngoài được à? Hay là, chưa cao đến chiều cao dự kiến thì không thể ra ngoài?
"Ưm ưm a a..."
Kệ đi, tôi cũng không vội ra ngoài. Bây giờ tôi vừa mệt vừa buồn ngủ, chỉ muốn ngủ thôi. Khi tôi đi về, ngang qua nơi hôm qua bị người ta sỉ nhục. Tôi chợt nhớ ra, hình như tôi còn có thù chưa báo. Cặp vợ chồng hôm qua đã tát vào mặt tôi, bây giờ mặt tôi vẫn còn sưng tấy.
"Hừm..."
Thôi vậy, tôi cũng lười dây dưa nữa. Cứ coi như là ban cho bọn chúng vậy. Tôi tùy tiện nhặt một hòn đá nhỏ bên đường, ném lên mái nhà của bọn chúng. Sau đó, tôi quay về nhà Uyển Thu.
Bạn trai bạn gái, có thể ngủ cùng nhau rồi chứ? Thế nhưng, tôi thấy trên mặt Uyển Thu vẫn còn đọng lại vẻ kinh hoàng và vẫn giữ động tác sẵn sàng "tự vẫn", cứ như thể tôi là kẻ đang định xâm phạm cô ấy vậy...
Tôi nghĩ bụng, thôi vậy. Tôi cứ tự mình ngủ đi. Tôi quay về căn nhà tồi tàn đó, nhớ lại âm thanh quỷ dị nghe thấy trước khi ngủ hôm qua. Thôi được rồi... tôi vẫn nên đến nhà anh nông dân kia thì hơn.
"Xin lỗi nhé, tôi ở nhờ một đêm."
Ở cùng với anh ta, tôi vẫn khá có cảm giác an toàn. Chỉ là tôi không quen có một người đứng cạnh mình khi ngủ.
"Làm phiền rồi..."
Tôi xoay người anh ta sang. Sau đó, cố gắng ngủ. Tôi trở mình một cái, không cẩn thận đè trúng vết bầm tím trên người, đau điếng… Lúc này, tôi chợt nảy ra ý tưởng, nhận lấy thuốc xoa bóp từ tay anh nông dân kia, rồi tự bôi cho mình.
Vết thương này, liệu có ngủ một giấc là khỏi không? Hì hì. Tôi nhắm mắt lại, bắt đầu mong chờ ngày mai đến. Đúng lúc tôi sắp ngủ thiếp đi, đột nhiên, có người khe khẽ nói bên tai tôi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lang-tang-cao/chuong-8.html.]
"Thằng họ Lưu kia, tao có làm quỷ cũng sẽ không tha cho mày..."
Tôi sợ đến mức giật mình thót tim. Đây chẳng phải là giọng của Uyển Thu sao? Tôi ngồi dậy nhìn, thấy Uyển Thu đang ở đầu giường. Cô ấy cầm một con dao, căm hận nhìn tôi.
Tôi sợ hãi lùi lại: "Uyển Thu... em làm gì vậy?"
"Là anh cứu em mà... em không tìm bọn chúng, tìm anh làm gì?!" Cô ấy nở một nụ cười rợn người với tôi. Rồi, c.ắ.t c.ổ mình.
"A!" Tôi muốn ngăn cô ấy lại, nhưng giây tiếp theo, cô ấy biến mất. Tôi ngớ người ra. Tôi hỏi anh nông dân kia: "Anh vừa thấy không?"
Anh ta bất động. Tôi lập tức đứng dậy, đi xem Uyển Thu một chút. Cô ấy ở nhà, vẫn ổn. Có phải không, tôi ở cái làng này, ngày nào trước khi ngủ cũng phải gặp chuyện tà ma một lần sao?
Giờ thì để tôi ngủ được rồi chứ?! Tôi lầm bầm chửi rủa, rất lâu sau mới ngủ được.
13
"Rầm!" Một tiếng động lớn, làm tôi giật mình tỉnh giấc khỏi giấc ngủ. Mặt đất cũng rung chuyển một chút. Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Tôi mở mắt ra, hình như bây giờ là sáng sớm. Anh nông dân kia đã thoát khỏi trạng thái bất động, lúc này cũng với vẻ mặt ngơ ngác. Anh ta hỏi tôi: "Cậu đỡ hơn chưa?"
Tôi kiểm tra một chút, phát hiện vết bầm tím trên người tôi vẫn còn. Toàn thân đau nhức không thôi. Tôi vô cùng thất vọng, sao lại không có tác dụng? Xem ra, những việc tôi làm vào buổi tối chỉ tạo ra ảnh hưởng lớn đối với ngôi làng này và dân làng ở đây.
Còn tự tôi làm với chính mình thì không có ảnh hưởng. Lúc này, bên ngoài truyền đến một trận ồn ào và những tiếng kinh ngạc kêu lên của dân làng. Tôi và anh nông dân này đi ra ngoài, muốn biết chuyện gì đã xảy ra.
Vừa ra khỏi nhà, tôi lập tức ngửi thấy một mùi phân thối nồng nặc. Chúng tôi đồng loạt bịt mũi.
"Lật Bảo!"
Lúc này, tôi nhìn thấy Uyển Thu. Cô ấy chạy nhanh đến bên tôi, ôm chặt lấy tôi. Cô ấy run rẩy kể lể với tôi, rằng tối qua đôi cha con súc sinh đó muốn ép cô ấy khuất phục.
Nếu không phải tôi kịp thời ra cứu cô ấy, bây giờ cô ấy đã âm dương cách biệt với tôi rồi. "Không sao rồi... có anh ở đây, không ai dám bắt nạt em nữa."
Dưới sự an ủi của tôi, cô ấy dần ngừng khóc nức nở. "Ọe..." Uyển Thu nhíu mày: "Cái gì mà thối thế này?"
Khóe miệng tôi nhếch lên: "Không biết, đi thôi, đi xem sao." Tôi nắm tay cô ấy, cùng dân làng đi đến hiện trường tai nạn. Cái đầu tiên đập vào mắt, là một tảng đá lớn không biết từ đâu tới.
--------------------------------------------------