Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Làng Tăng Cao

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này, bụng tôi kêu ùng ục. Tôi mở ba lô, lấy ra túi bánh mì trắng giảm giá cận hạn sử dụng mà tôi đã mua trước đó. Vẫn còn sáu lát, tôi định chia cho Uyển Thu, thì đột nhiên ngửi thấy một mùi chua nhẹ.

"Hỏng rồi, hình như hết hạn sử dụng..."

Tôi nhìn cô ấy, vẻ mặt ngượng nghịu. Biết thế tôi đã không tham rẻ, mua nhiều đồ ăn hơn rồi. Lúc này trong lòng tôi thầm nguyền rủa A Thắng cả ngàn lần, chính cậu ta đã nói ở đây không thiếu thứ gì.

Tôi lại ngửi ngửi. Đây là số lương thực dự trữ duy nhất hiện có. Tôi nói với Uyển Thu: "Anh thử trước xem có bị đau bụng không."

Cô ấy đột nhiên giật lấy chiếc bánh mì hết hạn trong tay tôi, vứt xuống đất: "Lật Bảo, chúng ta không ăn cái thứ đồ ăn cho lợn này." Tôi nhớ nhà cô ấy còn không đủ ăn, sao đột nhiên lại cứng rắn thế?

"Vậy... còn đồ ăn gì khác không?"

Uyển Thu nở một nụ cười bí ẩn với tôi: "Em trai, đi theo em." Cô ấy đi trước một bước.

Tôi lẽo đẽo theo sau cô ấy, vốn định nắm tay cô ấy. Tôi phát hiện, những người dân làng đang cảnh giác nhìn tôi, trên mặt đầy vẻ không hoan nghênh.

Tôi lập tức giả giọng trẻ con: "Chị ơi, đợi em với..."

Cô ấy dẫn tôi đến trước cửa nhà mình, rồi quát tôi: "Đừng đi theo tôi! Tôi không có gì ăn đâu!" Tôi biết cô ấy đang diễn, thế là tôi cũng phối hợp diễn.

"Ưm ưm ưm..." Tôi níu lấy vạt áo cô ấy, miệng không ngừng gọi "chị ơi".

"Phiền c.h.ế.t đi được! Không tin thì em vào mà xem!"

Cô ấy đẩy cửa ra, tôi vừa bước vào, suýt nữa tưởng mình lạc vào tiệm bánh mì. Bên trong chất đầy các loại bánh mì và đồ ngọt cao cấp: có bánh donut, bánh mì dứa, bánh sừng bò, bánh tuyết mị nương, tiramisu, bánh chiffon, bánh mousse, bánh phô mai...

Trời đất quỷ thần ơi! Tôi phấn khích đến mức suýt hét lên, Uyển Thu kịp thời bịt miệng tôi lại. Cô ấy quát ra ngoài: "Bây giờ em tin rồi chứ?!"

Cô ấy dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi. Ồ ồ ồ... hiểu rồi. Chúng ta miễn cưỡng cũng coi như nửa người trong "ngành giải trí" mà. Tôi lập tức bắt đầu ăn vạ, la hét ầm ĩ: "Oa oa oa, chị ơi, em muốn ăn..."

"Ôi dào! Em đừng có làm ồn người khác nữa!"

Cô ấy lập tức đóng sập cửa lại. Sau đó, cô ấy choàng lấy cổ tôi, thì thầm vào tai tôi: "Lật Bảo, anh diễn giỏi phết nhỉ."

Tôi cười tủm tỉm: "Tạm thôi, cũng bỏ xa mấy tên tiểu thịt tươi rồi." Tôi nhìn căn phòng đầy ắp bánh mì cao cấp đó, nuốt nước bọt ực ực.

"Mấy thứ này ở đâu ra vậy?" Tôi hỏi cô ấy. Tôi thầm nghĩ, cái nơi nghèo khó này làm gì có tiệm bánh mì...

Uyển Thu run rẩy nói với tôi: "Lật Bảo, đây nhất định là ân huệ của ông trời."

"À?"

Cô ấy nói, tối hôm qua trước khi ngủ, cô ấy còn đang lo lắng ngày mai ăn gì. Kết quả, sáng hôm sau tỉnh dậy, nhà cô ấy đã chất đầy những món bánh tinh xảo mà cô ấy chưa từng thấy.

8

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lang-tang-cao/chuong-4.html.]

"Kỳ diệu đến vậy sao?!" Uyển Thu kéo tôi, cùng nhau quỳ lạy trời đất một cái.

"Lật Bảo, chúng ta ăn thôi!"

"Được được được..."

Cô ấy lấy một miếng tiramisu, tôi lấy một chiếc bánh mì dứa. Chúng tôi ngấu nghiến ăn lấy ăn để. Cha mẹ ơi, ngon quá xá...

Tôi nhìn Uyển Thu, cô ấy cũng có vẻ mặt kinh ngạc, phát ra tiếng "ừm ừm". Miệng chúng tôi đều nhét đầy ắp, vừa ăn vừa lén cười, cảm giác như đang vụng trộm.

"À phải rồi, sao không thấy bố mẹ em đâu?" Tôi hỏi cô ấy.

"Quên chưa nói với anh". Uyển Thu ngừng nhai: "Sau khi bố mẹ em mất, em sống một mình."

"À?"

Thì ra, cô ấy còn có một bác cả và một bác dâu, tương đương với cha dượng và mẹ kế hiện tại của cô ấy. Dựa vào sự giúp đỡ của họ thì phải đi làm việc và đổi cách gọi họ là bố mẹ. Không phải là họ đối xử không tốt với cô ấy, không cho cô ấy ăn.

Mà là vụ mùa lương thực của làng không tốt, mọi người ai cũng sắp không có gì ăn rồi. Lúc này, bên ngoài đột nhiên ồn ào, xen lẫn tiếng reo hò phấn khích của dân làng. Tôi và Uyển Thu nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì, vừa lúc ăn no, bèn đi ra ngoài xem thử.

Tôi thấy dân làng cầm giỏ, hớn hở chạy ra ngoài đồng. "Bố!" Uyển Thu gọi một người đàn ông da đen sạm lại: "Mọi người đi đâu vậy?!" Ông ta quay đầu lại hét: "Có quýt để hái! Mau lại đây!"

"Quýt?" Nghe Uyển Thu nói, cây ăn quả mà dân làng trồng và những loại quả dại ăn được trong vòng hai cây số, đã bị hái sạch từ mấy tuần trước, quýt ở đâu ra? Chúng tôi đi theo đám đông. Đến hiện trường, tôi nhìn thấy một cây quýt sum suê, quả trĩu cành.

Dân làng biến thành Quan Âm nghìn tay, điên cuồng hái quả. Hái hết những quả phía dưới, họ liền biến thành những con khỉ để hái những quả phía trên. Nghe họ nói, nơi này ban đầu chỉ có mấy cây con hoang dã, thế mà chỉ sau một đêm, lại mọc lên một cây quýt! Trĩu trịt những quả quýt đã chín!

Tôi ngớ người ra. Đây không phải là... chỗ tôi đi tiểu hôm qua sao? Sao lại thế này?

"Tránh ra! Thằng nhóc con."

"Đến làng chúng ta làm gì? Cút ngay!"

Những người dân làng đang tranh giành những quả quýt rơi trên đất, đẩy tôi ra.

"Đừng có bắt nạt người ta chứ."

Lúc này, một ông già che chở cho tôi, dặn tôi cẩn thận, đừng để bị giẫm phải. Lòng tôi bỗng ấm áp. Ông ta là ông lão hút thuốc mà tôi gặp khi mới vào làng.

"Em trai!"

Tôi nghe thấy có người gọi tôi từ trên cây. Tôi ghét nhất là người khác coi mình là trẻ con. Tôi ngẩng đầu nhìn lên, là người đàn ông cầm cuốc mà tôi đã thấy khi vào làng hôm qua.

"Bắt lấy nhé." Anh ta nói.

Anh ta ném xuống cho tôi một quả quýt. Tôi ngẩng đầu nói: "Cảm ơn..."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Làng Tăng Cao
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...