Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lôi Phong Hệ Thống

Chương 66

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không có bảo mẫu Lục Bân, giờ Lôi Đình mới nhận ra thiếu niên xuất sắc đến mức nào. Cậu chẳng những học giỏi, biết sửa xe, còn biết nấu ăn, dọn dẹp nhà, có thể nói là cái gì cũng giỏi. Một hôm tan tầm, thấy thiếu niên đang dẫn con trai mình giặt đồ lót, anh lại càng hoảng sợ. Nhưng sau khi xấu hổ, anh lại cảm thấy hạnh phúc đong đầy. Đây mới đúng là nhà.

Nhưng không phải mọi chuyện lúc nào cũng tốt đẹp, hiện tại Lôi Đình gặp phải chút phiền toái.

“Ngại quá trạm trưởng à, anh xem, đường đến xã Thông Nguyên rất khó đi, căn tin chúng tôi toàn là hai tuần mới ra thành phố mua đồ ăn một lần, vậy nên số lượng nguyên liệu đều theo chỉ tiêu, thật sự không thể lấy thêm ra được nữa.” Sau năm ngày liên tục cung cấp nguyên liệu tươi sống cho nhà trạm trưởng, bếp trưởng rốt cuộc không thể lấy thêm được nữa.

“Vậy sao? Xin lỗi, tôi không biết.” Lôi Đình khẽ khom người.

“Nào có nào có…” Thấy trạm trưởng không làm khó mình, bếp trưởng khẽ thở phào, nói thêm, “Hay anh qua nhà lái xe Triệu Đại Dũng hỏi thử xem, vợ cậu ta là Vương Phương ấy, lần nào đi mua sắm cũng mua rất nhiều đồ, nhà còn nuôi gà vịt với trồng rau. Nhà cậu ta nhất định sẽ có.”

“Vậy à, cảm ơn.” Lôi Đình xoay người đi đến nhà Triệu Đại Dũng, nửa đường gặp được Khúc Tĩnh vừa từ bên ngoài về, hai người vừa đi vừa nói.

Gõ cửa nhà Triệu Đại Dũng, nói rõ mục đích của mình, Triệu Đại Dũng quả nhiên không hề nghĩ ngợi liền đồng ý, bảo hai người vào nhà ngồi chờ, mình thì vào bếp tìm. Vợ anh đang nấu cơm, thấy anh lấy miếng thịt heo to đùng ra, vội vàng ngăn lại, “Ai, anh làm gì thế? Đây là em để cho bọn nhỏ mà, không được lấy!”

“Chỉ cắt một ít thôi, trạm trưởng cần.” Triệu Đại Dũng nhìn vợ.

Vương Phương do dự vài giây, cuối cùng vẫn giật miếng thịt nhét vào tủ lạnh, mím môi nói, “Để lại cho bọn nhỏ, dù ông trời có đến đây cũng không cho!”

“Vậy ít trứng gà, cải trắng, bí xanh, cà chua cho người ta một ít được đúng không?” Triệu Đại Dũng rất nghe lời vợ, đành phải chọn những thứ khác.

“Trứng cũng không được, bí xanh, cải trắng và cà chua chỉ cho ít thôi, để em tự lấy.” Vương Phương ra vẻ tiếc nuối.

Tuy hai người đã hạ giọng xuống, nhưng Lôi Đình từng làm lính trinh sát nên nghe rất rõ, Khúc Tĩnh tai cũng không kém, nghe được đôi chút. Hai người liếc nhìn nhau, đợi Triệu Đại Dũng vội vàng khoát tay từ chối, liên tục xin lỗi, sau đó ra căn tin lấy đồ ăn về.

“Xã Thông Nguyên là xã nổi tiếng nghèo khó, đường lại khó đi, vậy nên vật tư rất thiếu thốn.” Khúc Tĩnh thở dài.

Lôi Đình im lặng không nói.

“Triệu Đại Dũng có một đứa con trai, đang học đại học trên thành phố.” Khúc Tĩnh tiếp tục nói.

“Vậy bọn trẻ mà hai người nói đến…” Lôi Đình nhíu mày.

“Ba năm trước, Vương Phương dẫn con đến thăm Triệu Đại Dũng, sau đó không chịu đi, giờ đang làm cô giáo ở trường tiểu học xã Thông Nguyên. Vì tài chính thiếu thốn, chính quyền xã sát nhập toàn bộ các trường học trong thôn thành một cái, mấy đứa bé ở làng xa phải đi mấy giờ mới đến trường, lại còn phải mang theo củi với gạo để trưa nấu ăn. Bọn nhỏ ngày chỉ ăn hai bữa, quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi được ăn thịt. Tiền lương hàng tháng của Vương Phương còn chưa đến một nghìn, nhưng vẫn dành ra một nửa để cải thiện bữa ăn cho bọn nhỏ. Cô ấy rất nổi tiếng ở đây, cậu đừng có hiểu lầm.”

Khúc Tĩnh là quân y, tiếp xúc nhiều người, nghe ngóng được nhiều tin tức hơn, bởi vậy rất kính nể Vương Phương.

“Hóa ra là như vậy.” Lôi Đình gật đầu, ngẫm nghĩ.

Hai người vào căn tin, chọn chút món nhìn không cay quá gói mang về. Lúc về đến nhà, Lôi Sâm đang chơi xếp gỗ, Hàn Trác Vũ đang phơi ga giường vừa giặt xong. Bất giác, thiếu niên đã cao hơn hẳn, giờ đã ngoài 1m8 rồi, trên mặt áo sơ mi trắng, dưới là quần jeans lửng, lúc cậu vươn tay vuốt phẳng nếp nhăn trên ga để lộ vòng eo nhỏ, đặc biệt quyến rũ dưới ánh chiều tà.

Lôi Đình khẽ ngừng thở, đặt đồ ăn lên bàn, đi qua giúp đỡ.

“Chú về rồi.” Thiếu niên nghiêng đầu cong môi, nở nụ cười ngọt ngào để lộ hai má lúm đồng tiền.

“Chú đã về.” Lôi Đình cố gắng kìm nén xúc động muốn ôm thiếu niên, hôn thiếu niên, nhận mắc áo từ tay cậu, tiếp tục phơi.

Hàn Trác Vũ vắt khô quần áo, đưa cho anh. Rõ ràng không có hành động thân mật nào, nhưng bầu không khí giữa hai người lại dịu dàng vô cùng.

“Hôm nay thấy thế nào?” Phơi quần áo xong, Lôi Đình lấy thuốc bôi lưu thông máu ra, cẩn thận bôi lên lòng bàn tay thiếu niên, sau đó dọc theo kinh mạch mát xa ngón út cứng ngắc.

“Hôm nay tốt hơn nhiều rồi, chú xem.” Thiếu niên giật giật ngón út của mình, sau đó cầm lấy quả cầu tập xoay xoay, quả nhiên nhanh nhẹn hơn hẳn.

Gương mặt bình tĩnh của Lôi Đình khẽ nở nụ cười.

Lôi Sâm cất đồ chơi, dùng ánh mắt sùng bái nhìn anh Tiểu Vũ.

Khúc Tĩnh đi tới, thỏa mãn gật đầu, “Khôi phục rất tốt. Sau này làm việc nội trợ nhiều hơn đấy! Mai giặt luôn ga giường của ông Khúc đi.”

Lôi Đình nhìn qua, Khúc Tĩnh vội vàng cười lắc tay.

“Đinh ~ Nhận được 300 điểm chính năng lượng!”

“Làm sao giờ kí chủ, giờ tôi chẳng muốn để ngón út của cậu khôi phục chút nào! Ngày nào cũng nhận được 300 điểm thế này thì thích thật!” 9527 thỏa mãn vuốt bụng.

“Không muốn, không thể để mọi người lo lắng nữa!” Hàn Trác Vũ kiên quyết từ chối. Mấy ngày nay, cảm giác áy náy sắp nhấn chìm cậu, cậu chỉ có thể ra sức chăm sóc chú Lôi, ông Khúc cùng Tiểu Chính, quét dọn nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, vậy mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

“Được rồi mà.” 9527 lầm bầm.

Mát xa ngón tay xong, Hàn Trác Vũ rất tự nhiên cầm tạp dề chuẩn bị nấu cơm, Lôi Đình giữ chặt cậu, chỉ đồ ăn gói kỹ trên bàn, nói, “Hôm nay không còn nguyên liệu tươi, chúng ta ăn cơm căn tin luôn đi.”

Bỏ đồ ăn ra bát, người một nhà ngồi vây quanh bàn ăn. Bốn mặn ba chay, dành cho bốn người ăn có thể nói là rất phong phú, nhưng dù nhìn thanh đạm thế nào, ăn vẫn cay như thường, như thể sắp phun ra lửa. Ngoài Lôi Đình ra, ba người khác mặt đều đỏ bừng.

“Món này, món này rõ ràng là màu trắng mà, sao lại cay thế?” Khúc Tĩnh mặt nhăn như hoa cúc.

9527 quét qua món ăn, hả hê nở nụ cười, “Thịt xào ớt trắng, đương nhiên là cay rồi!”

Hàn Trác Vũ nuốt hết đồ ăn trong miệng, nước mắt không ngừng tuôn ra, môi đỏ bừng.

Hai má Lôi Sâm đỏ lên, miệng ngậm đồ ăn không chịu nhai, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể nhổ ra.

“Không được nhổ.” Lôi Đình quát lớn, “Có biết ở ngay gần đây, những bạn khác bằng tuổi con hàng ngày chỉ được ăn hai bữa, đến tết mới được ăn thịt không hả. Nhìn con xem, bốn mặn ba chay mà con còn không chịu ăn, ở trong phúc mà không biết hưởng! Ăn đi, không được lãng phí một hạt cơm nào cả.”

Lôi Sâm lập tức bật khóc, đang định nhổ ra, lại thấy anh Tiểu Vũ ngồi đối diện gắp đồ ăn bỏ vào miệng, vừa khóc vừa nuốt đồ ăn, nhìn rất dũng cảm. Lôi Sâm không dám nhổ ra, dùng tay mập mạp che miệng, quai hàm nhúc nhích vài cái, gian nan nuốt hết đồ trong miệng.

Khúc Tĩnh nhai từng miếng, không nói gì cũng cố ăn hết.

Hai đứa nhỏ rõ ràng cay vô cùng, vừa ăn vừa khóc, nhìn vừa đáng thương lại vừa đáng yêu, khiến người đau lòng vô cùng.

“Ngoan!” Lôi Đình hôn lên trán con, lại hôn lên đôi mắt ướt nước của thiếu niên, trong mắt tràn đầy vui vẻ.

“Ngày mai bảo cô Vương Phương mang hai đứa đến trường tiểu học xã Thông Nguyên mà xem, các con phải biết cuộc sống của mình hạnh phúc đến mức nào.” Lôi Đình hi vọng bọn nhỏ có thể kiên cường hơn. Nuông chiều con không phải truyền thống nhà họ Lôi.

“Ngày mai tôi cũng đi.” Khúc Tĩnh sớm đã muốn lên núi hái thuốc.

Hôm sau, hỏi được Vương Phương năm giờ đã đi làm, lúc 4h50’, Lôi Đình xách hai đứa nhỏ còn buồn ngủ đến nhà cô, nói rõ mục đích. Vương Phương ngoài miệng thì đồng ý, đợi khi trạm trưởng đi liền thở dài. Hai đứa trẻ này nhìn trắng trẻo nõn nà, nếu chẳng may xây xát gì thì cô làm sao mà đền nổi. Nhưng ngày hôm qua đã không nể mặt trạm trưởng, vì tương lai của chồng, cô không thể không cắn răng đồng ý.

“Đường núi không dễ đi, cô ôm cháu nhé?” Cầm đèn pin đi đầu, sau khi rẽ vào đường núi gập ghềnh, Vương Phương xoay người nói với Lôi Sâm. Cô đeo một ba lô rất to, trong đựng đầy đồ mang cho bọn nhỏ, nhìn có vẻ rất nặng.

Lôi Sâm trốn ra sau lưng anh Tiểu Vũ, lắc đầu.

“Để cháu.” Hàn Trác Vũ nhìn thì gầy, nhưng thể năng đã tăng đến 8 điểm, cõng một đứa trẻ bốn tuổi rất dễ dàng, cậu còn thuận tay cầm một túi đồ trong ba lô Vương Phương, khiến Vương Phương cảm ơn liên tục. Đứa nhỏ này nhìn có vẻ được nuông chiều, không ngờ lại ngoan ngoãn mà chịu khó như vậy, chẳng giống trẻ con thành phố gì cả.

Khúc Tĩnh đi cạnh họ chiếu sáng.

Đã cuối tháng 10, dần sang tháng 11, thời tiết dần dần lạnh hơn, đặc biệt là trên núi cao, lúc thở còn thấy làn sương mù mỏng, trên lá cây ngọn cỏ còn vương đầy sương, đèn pin chiếu qua liền sáng long lanh, cảnh sắc rất đẹp, không khí cũng rất dễ chịu.

Im lặng đi hơn 10 phút, Vương Phương quay đầu lại dặn dò, “Mọi người cẩn thận nhẽ, phía trước là khe núi, đường rất trơn, sườn núi cũng dốc, nhớ nắm chặt lan can đấy.”

Qua một ngã rẽ, tiếng suối róc rách truyền đến, bùn đất mềm mại dưới chân biến thành núi đá trơn trượt. Vài đứa nhỏ cầm đuốc đứng bên suối uống nước, thấy Vương Phương vội vàng chạy tới chào hỏi, giọng địa phương nghe cứ lanh lảnh.

“Mấy đứa nhỏ đốt đuốc đến trường à? Sao không dùng đèn pin? Chẳng may bị bỏng thì sao?” Khúc Tĩnh thấp giọng hỏi.

“Ở trong núi sâu, đường khó đi thế này, mua đèn pin cũng không thể mua pin thường xuyên được, đành phải dùng đuốc.” Vương Phương cười đáp lời bọn nhỏ, sau đó khẽ nói với Khúc Tĩnh.

Khúc Tĩnh lắc đầu thở dài.

“Được rồi, mấy em đi trước đi, cô đỡ các em, đi cẩn thận đấy.” Đi đến một bậc đá do thiên nhiên tạo lên, Vương Phương nói to.

Bọn nhỏ ngoan ngoãn cảm ơn, một tay giơ đuốc, một tay bám vào vai cô Vương, cẩn thận leo lên. Bên cạnh bậc thang là khe núi sâu hun hút, còn có thể nhìn thấy núi đá lởm chởm. Nếu ngã xuống nhẹ thị bị thương nặng, nặng thì chết, hậu quả không thể lường được.

Khúc Tĩnh chỉ nhìn thôi chân đã như nhũn ra, mấy đứa trẻ còn cười hì hì, như thể không có việc gì.

Hàn Trác Vũ cũng có chút sợ hãi, cõng Lôi Đình do dự không bước.

“Mấy đứa trẻ ngày nào cũng đi học thế này à?” Giọng Khúc Tĩnh khô không khốc.

“Đúng vậy, trong thôn không có trường, bọn nhỏ bắt buộc phải đến đây đi học, gần thì đi mất một hai giờ, xa phải đi đến ba bốn giờ, tất cả đều là đường núi hiểm trở lầy lội thế này. Chú xem lan can này, đây là chúng tôi nhờ bộ đội lắp đấy, chúng tôi định quyên tiền sửa đường, nhưng lại phải xin giấy phép hết ban này đến ban khác, đợi ý kiến phản hồi mãi mà không thấy đâu.” Vương Phương thở dài.

“Trong huyện có ngân sách hỗ trợ người nghèo đúng không? Sao không dùng tiền đó để cải thiện hoàn cảnh học tập cho bọn nhỏ?” Khúc Tĩnh tiếp tục hỏi.

Vương Phương cười lạnh, “Hỗ trợ người nghèo cái gì chứ, càng hỗ trợ càng nghèo. Trong huyện có phát tiền, nhưng chủ tịch xã Thông Nguyên chẳng bao giờ lấy được, đi mấy lần đều không được một xu nào. Một năm mấy trăm vạn hỗ trợ người nghèo, chẳng biết vào túi ai.”

Khúc Tĩnh im lặng. Việc thế này ở Trung Quốc cũng không ít.

Hàn Trác Vũ cảm thấy ngực nặng nề đến đáng sợ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lôi Phong Hệ Thống
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...