Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lôi Phong Hệ Thống

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong lúc nói chuyện, lại có thêm mấy đứa trẻ cầm đuốc đi tới, trong đám nhỏ có một đứa bé rất gầy, nhìn chỉ cao như Lôi Sâm, làn da vàng như nến. Bé lễ phép chào Vương Phương, không cần người nâng liền nhanh nhẹn leo lên, linh hoạt như khỉ con vậy.

“Đây là Mễ Lượng, đừng nhìn thằng bé lùn thế kia, năm nay đã bảy tuổi rồi, mới bắt đầu đi học lớp một. Cơm ăn không đủ no nên bọn nhỏ không cao được…” Dường như cảm thấy nói những lời này cũng không có tác dụng gì, Vương Phương im lặng.

Khúc Tĩnh cũng im lặng, một lát sau vỗ đầu Lôi Sâm, cười nói, “Tiểu Sâm cháu nhìn xem, các bạn giỏi thế kia cơ mà, cháu lại còn bắt anh Tiểu Vũ phải cõng!”

Lôi Sâm mắt mở to nhìn các bạn cẩn thận leo lên núi, lại bị ông Khúc kích thích, lập tức giãy dụa đòi xuống. Hàn Trác Vũ cũng cảm thấy rất xấu hổ, cậu thật sự không ngờ tới mình vô dụng như vậy, còn không bằng một đứa trẻ bảy tám tuổi.

“Ai, hai cháu cẩn thận đấy, đừng có cậy mạnh!” Thấy hai đứa trẻ định trèo lên, Vương Phương vội vàng vươn tay ra đỡ.

Đá rất trơn, nhưng phía dưới có Khúc Tĩnh và Vương Phương đẩy, trên lại có mấy bạn nhỏ đỡ, hai người cuối cùng vẫn trèo lên thành công, đầu gối và khuỷu tay dính rất nhiều bùn, nhìn chật vật vô cùng.

“Kí chủ, giờ tôi mới nhận ra tôi huấn luyện cậu vẫn chưa đủ.” 9527 rất xấu hổ.

Hàn Trác Vũ càng xấu hổ hơn.

Đường đi sau đó, Lôi Sâm không chịu để ai cõng, hai người nắm tay nhau đi, đi bộ suốt hai giờ cũng đến trường tiểu học xã Thông Nguyên. Nói là trường tiểu học, kỳ thật chỉ là hai gian nhà liền nhau, phía trước có sân xi-măng trống. Giữa sân có một cột cờ thẳng đứng, trên là lá cờ đỏ tung bay phấp phới.

“Đây là trường học của chúng tôi, cơ sở vật chất tương đối đơn sơ.” Vương Phương thở dốc, đặt balo nặng nề xuống. Hàn Trác Vũ cũng đặt túi xuống, đưa mắt nhìn quanh.

“Tương đối đơn sơ” chỉ là cách nói uyển chuyển, trên thực tế, hai gian nhà đã xập xệ lắm rồi, cửa sổ thủy tinh rạn nứt, dùng báo cũ đã ố vàng dán lại, lúc gió thổi qua còn kêu phần phật. Nhìn tới nhìn lui chỉ có bốn căn phòng, lại phải chứa hơn hai trăm người, những đứa trẻ khác lớp còn phải chen vào một phòng để đi học. Không còn chỗ nào làm văn phòng cho giáo viên nên đành phải cải tạo chuồng heo trước kia thành lều nhỏ. Tuy không có mùi gì khó chịu, nhưng nhìn thấy máng đựng thức trong góc, nhìn vẫn rất kỳ lạ.

Khúc Tĩnh biết rõ cuộc sống của người dân miền núi rất khó khăn, nhưng không nghĩ lại đến mức này.

Lúc bọn nhỏ ôn bài cũ, ông cùng Hàn Trác Vũ và Lôi Sâm đứng ngoài nhìn, mắt ướt nước.

Bàn trong phòng học đã rất cũ, chân dài chân ngắn phải lấy đá kê cho vững. Lớp một và lớp sáu học cùng nhau, phân thành hai nhóm. Lúc cô giáo dạy lớp một thì học sinh lớp sáu yên lặng làm bài tập, rồi đổi ngược lại. Trên bục có một hộp phấn viết, bên trong chỉ còn toàn viên ngắn ngủn, thậm chí còn có mấy cục bùn. Bút trong tay bọn nhỏ cũng dùng đến khi hỏng hắn mới vứt, vở viết kín mọi góc, thậm chí có bé còn viết lên lá phong đã úa vàng.

Đây đúng là một thế giới hoàn toàn khác.

Đến trưa, một cô giáo lắc chuông treo ở mái hiên, bọn nhỏ liền lục tục ra khỏi phòng, lấy đống củi chất đống góc sân, tự lấy đá đắp lò nấu cơm.

“Có muốn xem các bạn buổi trưa ăn gì không?” Vương Phương hỏi. Nghe nói hai đứa nhỏ này bữa nào cũng có thịt có trứng, có rau quả tươi mới, cô chỉ có thể cảm thán đúng là mỗi người mỗi mệnh.

Hàn Trác Vũ cùng Lôi Sâm yên lặng gật đầu.

Khúc Tĩnh lúc này đang ngồi xổm cạnh Mễ Lượng, giúp cậu bé nhóm lò. Thấy đứa trẻ bé xíu lưu loát dùng đá đánh lửa, dựng bếp nấu cơm, nét mặt ông rất phức tạp. Người ta vẫn nói trẻ con nhà nghèo sớm biết lo liệu việc nhà, đúng là chẳng sai.

Gạo chỉ có một nắm nhỏ, nấu nửa giờ là chín, Mễ Lượng mở vung, lấy một chiếc bình nhỏ từ trong túi ra, xúc ít ớt đổ vào quấy đều, cuối cùng xới cơm đỏ au ra bát, ăn ngon lành.

Hàn Trác Vũ cùng Lôi Sâm gian nan nuốt nước miếng. Chỉ nhìn thôi đã thấy cay rồi.

Lại đưa mắt nhìn xung quanh, phần lớn trẻ con đều thế cả, thậm chí còn có bé chỉ mang theo cơm thừa từ tối qua, dùng nước sôi ngâm qua liền ăn.

“Xã Thông Nguyên xa xôi quá, vật tư thiếu thốn, khí hậu lại ẩm ướt, vậy nên người nơi này chẳng những thích ăn cay, còn thích muối chua các loại rau quả để bảo quản cho dễ, thịt heo cũng hun khói thành thịt khô, để dành đến Tết mới dám lấy ra ăn.” Vương Phương chỉ bình nhỏ trong tay Mễ Lượng, “Một bình ớt như vậy, bọn nhỏ có thể ăn đến mấy tháng, không phải vì thích, mà là vì không có cái khác để ăn.”

Hàn Trác Vũ nhíu mày, trong lòng khó chịu vô cùng.

Lôi Sâm biểu cảm cũng rất nghiêm túc.

Đúng lúc này, hai cô giáo bê một chồng bát tới, gọi, “Canh thịt chín rồi, mau xếp hàng nào.”

Bọn nhỏ sung sướng hoan hô, chạy tới.

Hơn hai trăm học sinh, hơn mười cân thịt, nhìn thôi cũng biết không đủ. Các cô giáo chỉ có thể băm nhỏ thịt, lại bỏ thêm cải trắng, bí xanh, cà chua rồi hầm thành súp, mỗi người một bát.

Súp nhìn không đẹp lắm, nhưng trên có một lớp mỡ, mùi thịt thơm nức bay ra, dinh dưỡng đầy đủ. Mấy đứa trẻ cứ uống một ngụm lại chép chép miệng, hưởng thụ vô cùng. Canh thịt thế này cũng phải một tháng, bọn nhỏ mới được ăn một lần.

“Đinh ~ Nhận được 487 điểm chính năng lượng!”

Rõ ràng sống khó khăn như vậy, lại vì một bát canh thịt cũng không phải quá ngon mà tỏa ra nhiều chính năng lượng như thế, Hàn Trác Vũ cùng 9527 đều thấy xót xa vô cùng.

“Mọi người cũng uống một bát đi cho trôi cơm.” Vương Phương bưng canh thịt tới cho hai đứa trẻ, mỗi người một bát cơm. Khúc Tĩnh cũng xin ít ớt từ một cô giáo, cho vào bát hai đứa nhỏ, nghiêm khắc nói, “Phải ăn hết.”

Hai người không chút do dự, cầm đũa vừa ăn vừa khóc, không kêu một tiếng nào.

Vương Phương kinh ngạc, hai đứa trẻ này khác hẳn cô nghĩ, ngoan quá!

Cơm nước xong xuôi, một cô giáo bê một nồi nước to nóng hôi hổi tới, “Bạn nào đang ốm thì qua đây uống thuốc nào, nguội sẽ không còn tác dụng đâu.”

Mấy đứa trẻ vội vàng chạy qua.

Nghe đến chữ “đang ốm”, Khúc Tĩnh đi qua nhìn vào nồi, “Đây là thuốc gì thế?”

“Thuốc tây trong trường hết rồi, phải đợi cuối tuần này cô Vương mới đi mua được. Đây là nước hầm rễ bản lam, cũng chẳng phải thuốc gì cao sang.” Cô giáo nói.

“Rễ bản lam cũng không có tác dụng gì nhiều với người bị cảm đâu.” Khúc Tĩnh lắc đầu, nắm lấy cổ tay của một đứa trẻ. Ban đầu ông học Trung y, đến giờ vẫn còn nắm chắc kiến thức cơ bản.

“Đây là quân y mới tới, để ông khám cho bọn nhỏ xem.” Vương Phương giải thích với đồng nghiệp.

“Ai, vậy thì tốt quá.” Mấy cô giáo vui mừng vô cùng. Ở nơi này ngay cả đồ ăn còn thiếu thốn chứ nói gì đến thuốc, bọn nhỏ mắc bệnh chỉ có thể chịu đựng, nghiêm trọng lắm mới kiếm ít thảo dược về đun nước uống, cảm vặt bình thường cũng phải mất nửa tháng mới khỏi hẳn.

Khúc Tĩnh lại bảo đứa nhỏ thè lưỡi ra nhìn, hỏi vài vấn đề, sau đó nhìn Hàn Trác Vũ, “Đau đầu không đổ mồ hôi, chân tay đau nhức, nghẹt mũi khàn giọng, nước mắt chảy ròng, ho khan, không khát, đây là bệnh gì?”

“Cảm lạnh.” Thiếu niên vừa nói vừa bước tới đặt tay lên cổ tay đứa bé, mấy phút đồng hồ sau liền gật đầu khẳng định, “Không nghiêm trọng lắm, uống ít nước gừng là được.”

“Tốt lắm.” Khúc Tĩnh cười. Đứa nhỏ này rất thông minh, có thể tiếp thu tất cả các loại tri thức, hơn nữa thông hiểu đạo lý, suy một ra ba, đã học là không quên, đúng là mầm mống tốt.

“Các cô ở đây có nhận biết được thuốc đông y không?” Khúc Tĩnh nhìn về phía Vương Phương.

“Người ở đây đều biết mấy vị thuốc đông y, lúc lên núi cũng hay hái một ít về phơi khô để để phòng. Nhưng những thuốc quý thì không có đâu.”

“Không quý đâu, chỉ là mấy loại thuốc bình thường nhất thôi.” Khúc Tĩnh lắc đầu, bắt mạch tiếp cho mấy đứa trẻ còn lại, phát hiện tất cả đều cùng bệnh, chỉ là người nặng người nhẹ thôi. Ông liền chỉ vào đứa bé bệnh nhẹ nhất, nói, “Bé này không cần uống thuốc, đợi lát nữa các cô kiếm củ gừng tươi đập dập, đun nước cho thằng bé uống, chỉ vài ngày là khỏi.”

“Phương thuốc của đứa bé này các cô ghi lại, mang về cho bố mẹ thằng bé.” Khúc Tĩnh chỉ vào một bé trai, đọc một loạt tên thuốc, “Phòng phong 6g, kinh giới 6g, bạch chỉ 12g, cát cánh 12g…”

Cô giáo vội vàng lấy giấy bút ra ghi chép.

Phương thuốc của tất cả mấy đứa bé đều tương tự nhau, chỉ là lượng dùng khác nhau đôi chút. Khám bệnh xong, thời gian nghỉ trưa cũng hết, Vương Phương đi ra hành lang rung chuông, bọn nhỏ cười toe toét chạy vào phòng học.

Mễ Lượng vẫn đứng cách đó không xa, mở to mắt nhìn Khúc Tĩnh.

“Cậu bé, cháu có chuyện gì à?” Khúc Tĩnh đi tới, xoa đầu cậu bé.

“Ông là bác sĩ ạ?” Mễ Lượng tò mò hỏi.

“Ừ, cháu bị bệnh gì à?” Khúc Tĩnh cẩn thận quan sát sắc mặt bé, phát hiện bé chỉ là dinh dưỡng không đủ.

Mễ Lượng lắc đầu, “Cháu không có bệnh gì, nhưng ông bà cháu bị bệnh, ông có thể khám cho ông bà cháu không ạ?” Ban đầu trạm y tế của xã Thông Nguyên cũng có một bác sĩ, nhưng người ta ghét bỏ hoàn cảnh ở đây gian khổ quá, nghĩ cách xin chuyển nơi công tác, giờ muốn khám bệnh phải đi ô tô mấy tiếng liền lên thị trấn, rất bất tiện.

“Đương nhiên là được rồi.” Khúc Tĩnh gật đầu.

“Vậy, vậy cần bao nhiêu tiền ạ?” Mễ Lượng lúng túng, hai má đỏ bừng. Nếu nhiều tiền quá, cậu bé cũng không dám mời bác sĩ đến.

“Không cần tiền.” Khúc Tĩnh mỉm cười khoát tay.

“Cháu cảm ơn bác sĩ ạ! Vậy ông chờ cháu tan học rồi đi nhé!” Mễ Lượng cười vui vẻ, vội vàng chạy vào lớp.

“Các cháu xem, các bạn ở đây vất vả thế nào, đi học phải đi đường núi mấy tiếng liền, một ngày chỉ có hai bữa cơm, còn không có thịt ăn, bị ốm không được đi khám. Nhưng dù vậy, các bạn vẫn chăm chỉ đi học hàng ngày, sống rất hạnh phúc, vui vẻ.” Khúc Tĩnh tự đáy lòng cảm thán.

Hàn Trác Vũ cảm thấy xấu hổ vô cùng. Giờ nghĩ lại, những phiền não mình gặp khi còn bé còn chẳng đáng để coi là khó khăn, làm gì đến mức phải đóng cửa thế giới của riêng mình? Quả nhiên là quá yếu ớt.

Lôi Sâm mặc dù không hiểu hết, nhưng lại ghi nhớ rõ nụ cười lạc quan kiên cường của những bạn nhỏ này.

“So với các bạn, cuộc sống của hai đứa chẳng khác gì thiên đường cả. Vậy nên phải chăm chỉ hơn đấy. Được rồi, qua bãi cỏ bên kia ngồi chờ đi, còn lâu mới tan học.”

Ba người ngồi trên bãi cỏ, vừa tắm nắng vừa đợi Mễ Lượng.

Lôi Sâm gẩy bàn tính nhỏ liên tục, Hàn Trác Vũ lấy quyển “Sinh lý học” ra đọc, chỗ nào không hiểu thì hỏi Khúc Tĩnh.Thời gian chậm rãi trôi qua.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lôi Phong Hệ Thống
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...