Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luyến Tiếc Người Trước Mắt

Chương 38

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối cùng dưới sự trợ giúp của Nam Cung

Vân tôi cũng đã mặc xong đồ cưới nhưng lại vô cùng lung tung, còn một

chiếc thừa lại do không biết phải mặc như nào, rồi cả trang sức nữa nên

tôi bỏ qua luôn, thứ nhất, tóc tôi lại không dài lắm, thứ hai, tôi không biết búi những kiểu tóc phức tạp.

Đoán Nam Cung Vân không vừa ý, tôi liền

nắm bàn tay chai sần của anh, vả lại tôi cũng không muốn Nam Cung Vân

nhờ anh giúp tôi chải tóc, tôi liền túm nửa đầu, tôi cũng biết phụ nữ

thời cổ đại khi lấy chồng phải vấn tóc lên, vì thế tôi chiếc thoa phượng hoàng ghim lại cho chặt, cuối cùng nhìn cũng tạm ổn.

Thấy Nam Cung Vân vẫn mặc trang phục màu đen, tôi hỏi: “Sao anh không thay quần áo?”

Nam Cung Vân cười ngượng ngùng, nói: “Ta chỉ nghĩ tìm y phục cho muội, quên cả tìm cho ta.”

Y phục đó thật đẹp, chắc là cũng không ít tiền, tật xấu keo kiệt của tôi lại tái phát, tôi hơi đau lòng, hỏi:

“Quần áo của em chắc không ít tiền nhỉ?”

Nam Cung Vân lắc đầu: “Không mất tiền.”

“Không mất tiền?”

Hự, vậy chẳng lẽ Nam Cung Vân đi cướp?

“Phía Nam có thôn Trấn Thượng chỉ có một

nhà bán đồ này, ta định mua nhưng thấy đồ không đẹp lắm, đúng lúc ông

chủ nói có một nhà giàu sắp gả con gái, y phục là đồ tơ lụa rất quý

hiếm, ta liền tới đó lấy về.”

Không hiểu Nam Cung Vân nói gì, phải nửa

ngày tôi mới tiêu hóa được những lời đó, thì ra là đến nhà giàu đó để

lấy về. A! Chờ đã, đến nhà giàu “lấy” về? Người ta vất vả chuẩn bị sính

lễ cho con gái, chẳng lẽ lại để Nam Cung Vân dễ dàng lấy đi hay sao? Rốt cuộc là cướp hay là lấy đây? Hay là trộm?

Tôi trợn tròn mắt nhìn Nam Cung Vân, Nam

Cung Vân quay lại nhìn tôi, tôi hớp một ngụm không khí, “Anh vào nhà

người ta rồi đoạt lấy là?”

Nam Cung Vân nói: “Ta định chờ đến buổi tối, nhưng sợ muội sốt ruột, ta liền…”

“Đừng nói nữa,” Tôi cuống quýt đặt môi

mình lên môi Nam Cung Vân, trong lòng thầm niệm Quan âm bồ tát, tôi

không biết, tôi không biết gì hết, hắc hắc, Nam Cung Vân không nói gì

cho tôi biết hết.

Haizz, đoạt cả áo cưới của người khác, tôi sợ mình sẽ có báo ứng.

“Anh để ý tới hình thức như vậy sao?” Tôi dịu dàng hỏi, hơi không thoải mái, cảm giác này giống như rất trái

ngược, điều này khác với những người đàn ông bình thường vẫn hay nói.

Nam Cung Vân cười cười gật đầu: “Mẫu thân từng nói, nếu thực sự yêu một nữ nhân nào đó, hãy cho nàng ấy một danh phận.”

Nói xong, cũng không choàng khăn lên đầu tôi, nhẹ nhàng cầm tay tôi đưa ra ngoài.

Bên ngoài bừng sáng, hai cây nến soi rõ

hai chữ Song hỷ đỏ thẫm, trên bàn đã được đặt sẵn mấy linh bài, Nam Cung Vân quỳ xuống: “Cha mẹ trên trời…”

Nghe Nam Cung Vân lầm rầm những lời từ đáy lòng với người thân.

Còn tôi, ở thế giới hiện đại, Tôi đã từng tưởng tượng đến không biết bao nhiêu lần về hôn lễ của mình, được tổ

chức tại giáo đường, tôi sẽ mặc chiếc áo cưới trắng tinh, bên cạnh là

cha mẹ và bạn bè vui mừng đến chúc phúc, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có

một hôn lễ tại một phòng nhỏ nơi núi rừng hoang vu, mặc trang phục áo

cưới màu đỏ, kết hôn với một người đàn ông có thân thế thê lương.

Cha, mẹ, hai người giờ có khỏe không? Cha mẹ có biết không? Giờ con vô cùng hạnh phúc, vô cùng thỏa mãn, tại một

thế giới lạ lẫm này nhưng con không hề cô đơn, nơi này có người đàn ông

con yêu, yêu con, bảo vệ con, cha mẹ có thể gặp anh ấy được không? Nếu

cha mẹ gặp anh ấy chắc cũng sẽ rất hài lòng, con tin là thế.

Nam Cung Vân kéo tôi, dịu dàng nói: “Tĩnh Chi, từ hôm nay trở đi, muội chính là thê tử của Nam Cung Vân ta.”

Nam Cung Vân chăm chú nhìn tôi làm tôi

đột nhiên thấy ngượng ngùng, tôi cúi đầu xuống không dám nhìn thẳng vào

mắt anh. Nam Cung Vân cười khẽ, trêu trọc: “Muội xấu hổ sao?”

Phí lời, thế mà còn hỏi? Tôi lườm Nam

Cung Vân một cái, thấy trong đáy mắt anh vẫn cười, mặt tôi càng đỏ, Nam

Cung Vân đột nhiên bế bổng tôi lên, tôi suýt kêu lên thành tiếng, không

muốn chạm vào ánh mắt nóng bỏng của Nam Cung Vân, tôi chúi đầu vào ngực

anh.

Haizz! Tôi thật là vô dụng, thời khắc mấu chốt như vậy tự nhiên lại thấy xấu hổ thẹn thùng chứ! Đáng nhẽ phải

trêu đùa anh cho ra trò để thể hiện mình là cô gái ở thế kỷ hai mươi

mốt! Nhưng không ngờ mình lại ngượng ngùng đến vậy! Đành phải tiếp tục

vùi đầu vào ngực anh, may mà tim Nam Cung Vân đập không chậm hơn tim tôi bao nhiêu, trong lòng tôi cũng thấy chút ít công bằng, xem ra anh chàng này cũng vô cùng hồi hộp!

Đến bên giường, Nam Cung Vân nhẹ nhàng

đăt tôi xuống, giúp tôi gỡ chiếc thoa phượng hoàng xuống, sau đó cũng

lên giường, thừa dịp đó tôi cuống quýt lùi vào trong, trời, quần áo quá

rườm rà, vừa mới lùi một chút thì mắt cá chân đã bị ái đó bắt lấy, kéo

lại.

Tôi vội kêu: “Nam Cung Vân, chúng ta cần thương lượng trước đã, a…”

Lời nói đã bị ngăn lại, một làn môi nóng

bỏng ập đến, cắn mút lấy môi tôi, đốt cháy lên ngọn lửa trong tôi, đầu

óc tôi trở nên bấn loạn, chân tay mềm nhũn, trong thời khắc bối rối này, tôi phát hiện ra một vấn đề vô cùng lớn, đó là việc Nam Cung Vân cởi

quần áo tôi tuyệt đối dễ dàng thuần thục hơn so với lúc anh giúp tôi mặc quần áo, chỉ vài giây sau cả hai người đều đã trần trụi, Nam Cung Vân

nâng cằm tôi lên để tôi nhìn thẳng vào mắt anh, tôi nhìn thấy trong mắt

Nam Cung Vân chứa đầy dục vọng, tình yêu chan chứa, tôi lấy can đảm

ngước lên hôn vào môi anh, Nam Cung vân rên lên thành tiếng trầm khàn,

cả người bao phủ lấy tôi, hôn lên trán, hôn lên ngực tôi, miết lấy, tôi

như không có chút sức lực nào, chỉ biết ôm lấy bờ vai anh, để mặc anh

thích làm gì thì làm, hai tay tôi bấu chặt vào lưng anh, tôi dướn người

áp vào anh, anh đâm vào trong tôi mạnh mẽ, tôi hé miệng ra như bị hụt

hơi, thừa dịp anh liền dùng lưỡi quấn lấy lưỡi tôi, rồi lại đâm mạnh, cứ như vậy sự kết hợp càng lúc càng chặt chẽ làm ý thức tôi dần dần tan

rã, ý thức còn sót lại duy nhất là vấn đề vì sao Nam Cung Vân lại cởi

quần áo thuần thục đến như vậy, không được, vấn đề này nhất định tôi

phải hỏi cho ra nhẽ mới được.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luyến Tiếc Người Trước Mắt
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...