Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luyến Tiếc Người Trước Mắt

Chương 45

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ôi, đầu đau quá, giống như bị ai đó đập

vào, tôi mở mắt ra, bà nó chứ, trời sao tối đen như vậy, phía dưới mơ hồ nghe tiếng nước chảy ào ào, gió rít qua người, tiếng lá cây sàn sạt bên tai, ý thức cứ mơ mơ hồ hồ. Ơ? Sao lại thế này? Tôi nhìn quanh bốn

phía, tuy rằng tối không nhìn rõ lắm nhưng cảnh tượng trước mặt suýt nữa làm tôi ngất xỉu, động tác ngay sau đó là ôm chặt lấy thân cây.

Tôi hít một hơi, thấy ngực âm ỉ đau,

không biết có phải xương sườn bị va chạm nên đau hay không nữa, từng đợt gió thổi tới, cành cây đung đưa, cách trước mặt tôi không xa có cái gì

đó, cũng lay động theo gió, lá gan của tôi cũng theo đó mà run rẩy.

Tôi dựa sát vào thân cây. Tôi đang ở đâu

đây? Dương Bình đâu? Đường Huyên xấu xa đâu? Ai có thể nói cho tôi biết

vì sao tôi lại bị lơ lửng trên cây như này? Thỉnh thoảng có hòn đá rơi

xuống, thật không biết dưới đó sâu bao nhiêu, bà nó chứ, rốt cuộc đây là đâu?

Gió lại thổi tới mang cảm giác man mát, nhưng lòng bàn tay tôi thì lại dâm dấp mồ hôi.

Tôi cố gắng suy nghĩ xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng đầu óc lại không nhớ được gì, chỉ có đau nhức, tôi chỉ có thể nhớ mình đã xảy ra tranh cãi với Dương Bình và Đường Huyên ở trong xe,

không phải là đôi gian phu dâm phụ đó giết tôi rồi đem phi tang đấy chứ?

“Hai người chờ đấy, chỉ cần cô nãi nãi

đây có thể sống sót trở về, nhất định sẽ bắt hai người trả đủ.” Trời quá tối, ngay cả ánh trăng cũng bị mây che đi, tôi không dám động đậy, chỉ

biết ôm chặt lấy thân cây.

Trương Tĩnh Chi, hãy kiên trì, chờ đến

khi trời sáng sẽ có cách, lúc xem bói thầy còn nói mày sẽ sống hơn chín

mươi tuổi cơ mà. Tôi tự khích lệ mình.

Trên người chỗ nào cũng thấy đau, đầu óc

thì mơ hồ, không biết là cánh tay đau hay là chân đau, chỉ biết cố gắng

kiên trì thức, nhưng đầu óc càng lúc càng nặng nề, cho đến khi trời lờ

mờ sáng thì tôi đã ôm thân cây nặng nề ngủ.

Khi tôi tỉnh dậy thì trời đã sáng hẳn,

tôi từ từ mở mắt rồi nhìn xung quanh, lần này thì tôi thật sự chán nản,

trên đầu, là vách đá sừng sững, phía dưới là sương khói mờ mờ không biết nông sâu đến đâu, đâu đó vang lên tiếng nước chảy, chỗ này còn cách mặt đất rất xa!

Tôi kết luận một câu về vị trí hiện tại

của mình, hiện giờ tôi đang treo lơ lửng giữa một cây đại thụ vô danh

trên lưng chừng vách núi.

Vật trước mặt lại đong đưa theo gió, tối

qua trời tối nên không nhìn rõ, thì ra là một mảnh vải đen mắc ở thân

cây, nhìn lại quần áo trên người mình không phải màu đen, vậy sao lại có miếng vải đen kia? Còn có loang lổ vết máu, trong lòng tôi thấy đau

xót! Vì sao vậy?

Cảm thấy trên người mình có điểm không

phủ hợp, tôi nhìn lại mình, trời ơi! Tôi đang mặc gì vậy? Chẳng lẽ tôi

đã xuyên qua sao? Sao trên người lại mặc quần áo cổ đại thế này? Tôi đã

xuyên qua thật ư? Vừa tỉnh lại đã bị thải đến nơi này rồi!

Giờ không phải là lúc suy nghĩ lung tung, cần phải nghĩ cách rời khỏi đây, trèo lên thì không thể rồi, leo xuống

thì cũng chưa chắc đã được, tôi đưa mắt quan sát thân cây vươn ra từ

vách đá, rễ của cây từ trong vách đá vươn dài ra, tôi cố vươn người nhìn rễ cây, rồi hét lên vui mừng, trời không tuyệt đường sống của Trương

Tĩnh Chi tôi, nơi đó thế nào lại có một mỏm đá bằng phẳng, thân cây này

lại vươn tới đó.

Tôi ôm chặt thân cây, sử dụng tay chân bò tới chỗ rễ cây, được vài mét mà đối với tôi mất rất nhiều thời gian,

khi chân đặt được xuống đó, tôi lập tức ngồi phịch xuống, bị treo lơ

lửng trên cây cảm giác thật không tồi tí nào!

Nghỉ ngơi nửa ngày, lúc đứng lên chân tôi vẫn như mềm nhũn ra, chỗ này rất cao, rộng hơn mười mét vuông, nhìn có

vẻ giống như được con người tạo ra, tôi vừa mới an tâm lại thấy lo lắng, tại sao lại như vậy, tôi làm cách nào mới có thể đi xuống được, chẳng

lẽ tôi sẽ bị hãm ở đây sao?

Bụng tôi kêu ùng ục vì đói, từ lúc tỉnh

lại đến giờ thần kinh tôi căng thẳng nên không có cảm giác đói, giờ thì

không lo đến tính mạng nữa thì lập tức cơn đói kéo đến.

Haizz, Trương Tĩnh Chi ơi, chẳng lẽ mày

lại bị chết đói ở đây sao? Tôi ngồi đó mà thở dài, nghĩ tới n kiểu chết

của mình, không ngờ mình sẽ bị đói mà chết.

Nhớ lại đêm qua mình vẫn còn ôm cây cổ

thụ, giật mình, là cây gì vậy? Cành là xum xuê có không ít quả lớn nhỏ,

màu hồng, không biết có ăn được không nữa? Nước miếng bắt đầu tiết ầm

ầm, lý trí nói cho tôi biết có thể loại quả đó có thể có độc, lại chưa

từng nhìn thấy qua bao giờ.

Tôi cầm quả màu hồng lau lau, do dự cầm ở trong tay một chút, sau đó há miệng cắn một miếng thật to, rất giòn,

giống mùi vị của táo, có vị bạc hà, nuốt xuống bụng, cảm giác mát lạnh,

chẳng lo được nhiều nữa, tôi ăn ngấu nghiến mấy quả liền, cảm giác đói

khát giảm một chút, nhưng tôi vẫn không dám ăn nhiều, lẳng lặng ngồi dựa vào phiến đá, chờ đợi xem mình có xảy ra chuyện gì không.

Tôi quay đầu lại nhìn miếng vải vẫn còn

mắc ở đó, trong lòng lại thấy đau đớn, tôi vội quay lại không dám nhìn

nữa, con bà nó, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Ước chừng hơn một tiếng trôi qua, dạ dày

tôi đột nhiên nóng ran, chết rồi, quả hồng đó có độc! Tôi đưa tay móc

vào họng mình, nhưng không nôn ra được gì, dạ dày càng lúc càng nóng, cả người bắt đầu nóng lên, tim tôi thấy lạnh băng, tôi thật sự phải chết ở đây sao?

Dương Bình, Đường Huyên, tôi chết cũng phải tìm hai người tính sổ! Đầu óc tôi choáng váng, thần chí bắt đầu hỗn loạn.

Tôi cảm giác cơn nóng dần dần hạ xuống,

dạ dày cũng cũng nóng nữa, cả người thấy vô cùng thư thái, cơn đau ở

ngực cũng giảm rất nhiều, thế là tôi không chết!

Tôi ngồi xuống, lấy trong người ra quả

hồng hồng còn lại để xem, đây là quả gì vậy? Muốn ăn tiếp, nhưng gan thì lại không dám nữa, may mà trong bụng không còn cảm giác đói khát, tôi

cất quả đó vào người, bắt đầu nghiên cứu xem mình nên thoát khỏi đây

bằng cách nào.

Bị nhốt ở đây đã hơn mười ngày, lúc đầu

tôi còn ôm một tia hy vọng, sẽ có có người phát hiện tôi mất tích mà tìm đến đây, sau vài ngày thì tia hy vọng đó mất đi hoàn toàn, có trời mới

tìm được nơi này!

Dưới vách núi là một con sông, đêm đầu

tiên tôi nghe mà nhận ra, nhưng ở đó lúc nào cũng có sương mù nên tôi

không biết rốt cuộc nơi này cách mặt đất là bao xa, ngày hôm sau, khi

ánh mặt trời chiếu rọi xuống dưới, xuyên thấu qua lớp xương mù, tôi có

thể đoán chừng nơi này sâu hơn trăm mét mới đến con sông đó, nếu cứ như

vậy mà nhảy xuống thì không thể được, hơn mười mét nhảy xuống cũng không được, huống chi lại sâu hơn mười mét chứ!

Vách đá bốn phía cũng rất kỳ lạ, ngoại

trừ thân cây này ra, trên vách đá còn có dây leo bám vào , rồi chỉ có

một vài mảnh đá nhỏ nhô ra, căn bản không thể chịu nổi sức nặng của tôi, cách duy nhất hiện giờ là từ vách đá gỡ dây leo xuống bện thành dây

thừng, sau đó buộc vào người rồi từ từ leo xuống.

Tôi bắt đầu cẩn thận gỡ dây leo từ trên

vách đá xuống, sau đó bện thành một dây thừng thô ráp, nhưng dây leo

trên vách đá cũng rất ít, sau hai ngày tôi dứt hết dây leo xuống cũng

chỉ bện được dây thừng dài hơn mười mét thôi!

Chỉ có thể chờ, chờ đến khi chiều dài của thực vật lại sinh trưởng, chờ đến khi dây leo trên vách đá tiếp tục phát triển.

May mắn giờ là mùa hè, quả trên cây còn

nhiều, kỹ xảo trèo cây của tôi càng lúc càng điêu luyện, ăn xong lại bò

trên cây để hái quả, mấy quả hồng hồng này cũng rất thần kỳ, chỉ cần ăn

một quả thôi hai ba ngày sau cũng không có cảm giác đói, khát, nhưng mỗi lần ăn xong tôi lại sợ hãi, bởi vì mỗi lần ăn xong là có chuyện phát

sinh, rồi tôi lại phát hiện ra cơ thể của mình từ từ có thay đổi.

Thay đổi đầu tiên chính là làn da của

tôi, làn da của tôi bình thường cũng rất đẹp, nhưng hiện giờ càng lúc

càng nhẵn nhụi trơn mượt, sự trơn mượt này rất kỳ lạ. Trời! Là do ăn quả hồng này sao? Không ngờ loại quả lại có tác dụng thần kỳ như vậy? Không biết ăn nó thì da mặt có hiệu quả như vậy không? Nếu sau này có thể ra

ngoài được, cần phải nghiên cứu một chút, biết đâu tôi có thể phát minh

ra một loại mỹ phẩm số một ấy chứ! Biết đâu có thể kiếm bộn tiền? Tôi

hưng phấn mấy ngày liền, thiếu chút nữa thì quên mình đã bị kẹt ở đây.

Nhưng sự thay đổi về sau càng làm tôi

khủng hoảng, các đốt ngón tay tôi bắt đầu lâm râm đau, chẳng lẽ trong

quả đó có chất kích thích sinh trưởng? Tôi đã qua cái tuổi phát triển về chiều cao rồi mà, tôi càng muốn nhanh chóng thoát khỏi đây. Tôi bắt đầu mạo hiểm hơn bò đến chỗ xa hơn để bứt dây leo đằng đó rồi mang về bện

dây thừng, sau đó gần như`chắc chắn dây thừng đó sắp đủ độ dài như mong

muốn rồi.

Tôi cảm giác rõ ràng bả vai tôi bắt đầu

thay đổi, chân càng thon dài hơn, ngay cả tay của tôi cũng thay đổi,

càng dài nhỏ hơn, tôi cố gắng không chạm vào quả đó nữa, nhưng sự đói và khát khiến tôi không thể không ăn nó, mặc dù tôi biết nó là đầu sỏ gây

nên sự thay đổi trong tôi, tôi không muốn chết ở đây, tôi chỉ có thể

hàng ngày điên cuồng dứt những sợi dây lo để bện thành dây thừng.

Thời tiết dần dần lạnh hơn, những quả

hồng trên cây đó vẫn còn nhiều, hiện giờ trong mắt tôi thì nó không còn

đáng yêu chút nào nữa.

Dây thừng đã dài hơn bảy tám mươi mét,

cuối cùng tôi không thể tìm đủ dây leo nữa, tôi buộc chặt dây từng vào

rễ cây, đoán chừng khá chắc chắn rồi, tôi liền cất mảnh vải màu đen vào

người, tôi đã sớm lấy nó về, không biết vì sao, chỉ biết mỗi lần nhìn

đến nó là tim tôi lại đau nhói.

Tôi biết tôi phải rời khỏi đây, cho dù

đường xuống chỉ có một phần trăm tôi cũng không muốn tiếp tục ở lại nơi

này, trước đó vài ngày, ngực của tôi càng lúc càng bằng phẳng, tuy rằng

tôi không muốn tin, nhưng sự thật đã nói cho tôi biết rằng, loại quả

hồng đó nhất định có chất kích thích sinh trưởng rất mạnh, cơ thể của

tôi dần dần không còn là cơ thể con gái nữa…

Tôi buộc vạt áo lại, nắm lấy dây thừng,

hít một hơi thật sâu, bắt đầu chậm rãi leo từ vách đá xuống, không dám

nhìn xuống dưới, chỉ biết nắm chặt lấy sợi dây thừng không được buông

tay…

Dây thừng đã hết, không biết khoảng cách

phía dưới là bao xa, nhưng đã không còn đường lui nữa, tôi cắn răng một

cái, nhắm mắt lại, thả tay ra, cả người rơi thẳng xuống dưới…

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luyến Tiếc Người Trước Mắt
Chương 45

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...