Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Luyến Tiếc Người Trước Mắt

Chương 43

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe lời Đinh tẩu, Nam Cung Vân bắt tôi ở trong phòng một tháng, không tắm rửa, không ra gió, không được…vân vân, chịu đựng đến ngày thứ hai mươi tám, tôi thấy mình như sắp chết đến nơi rồi, vì thế tôi hỏi Nam Cung Vân có phải đang định nuôi con rận trên

người tôi không? Hoặc là phải cho tôi tắm rửa, hoặc là đi lấy dây thừng

để tôt thắt cổ cho anh xem.

Nam Cung Vân thấy tôi nổi điên, đành phải thỏa hiệp, cuối cùng tôi đã thoát khỏi cuộc sống cả tháng trời trong lao ngục.

Việt nhi ngày một lớn, khuôn mặt càng lúc càng giống Nam Cung Vân, quả đúng là bản photo của Nam Cung Vân, điều

này làm tôi rất buồn bực, cực khổ mang thai rồi sinh con ra, ai ngờ con

lại không giống mình chút nào! Quá mất mặt mà! Cho nên mới thấy được

tính độc quyền của Nam Cung Vân, ngay cả gien cũng độc quyền như vậy!

Văn Hinh vẫn thường xuyên cùng Tiếu Trác

Vũ tới thăm tôi, Việt nhi dễ thương nên được mọi người rất yêu mến, Nam

Cung Vân rất hay bế Việt nhi, Văn Hinh và Tiếu Trác Vũ chơi đùa bên

cạnh, còn tôi – mẹ của đứa bé thì không một ai để ý tới.

Đôi khi không có người ngoài, Nam Cung

Vân cũng vẫn chỉ tập trung ánh mắt vào con, chỉ thỉnh thoảng liếc tôi

một cái, ánh mắt đó chẳng coi người vợ này ra gì, Nam Cung Vân coi mình

chính là mẹ của đứa con mình.

Cho đến một ngày tôi không thể chịu được

nữa, hướng về Nam Cung Vân hét lên: “Em chịu hết nổi rồi! Em phải viết

chữ lên mặt con thôi.”

Nam Cung Vân vẫn chơi đùa với Việt nhi, hai tay nắm lấy tay của Việt nhi, thờ ơ hỏi: “Viết gì?”

“Em phải viết là: Đây là con do Trương

Tĩnh Chi sinh! Viết thật to! Để cho các người biết đứa bé rốt cuộc là do ai sinh ra!” Tôi thở hổn hển nói.

“Muội dám! Nếu muội dám viết trên mặt con như vậy, ta sẽ…”

“Sẽ làm gì nào?” Tôi giận dữ: “Anh có thể bỏ em ư?” Tôi đứng lên tức giận nhìn Nam Cung Vân, mắc dù không có lợi

thế về chiều cao, nhưng khí thế của tôi tuyệt nhiên không thể thua Nam

Cung Vân được.

Nam Cung Vân gian xảo nhìn tôi, “Nếu muội dám bắt nạt con trai, ta sẽ đánh vào mông của muội.”

Tôi giận, đánh thì không đánh lại Nam

Cung Vân rồi, lại còn đang ôm con của mình nữa chứ, tôi hờn dỗi ngồi

xuống giường, một lúc lâu sau, Nam Cung Vân nhẹ nhàng huých vào tôi:

“Tĩnh Chi.”

Tôi tức tối quay người sang hướng khác

không để ý tới Nam Cung Vân. Muốn lừa tôi? Làm gì dễ dàng như vậy? Để

xem cha con hai người mưu tính gì nào?

“Tĩnh Chi, giận thật à?” Nam Cung Vân dịu dàng hỏi, ngồi bên cạnh tôi.

Tôi vẫn không thèm để ý đến.

“Tĩnh Chi, đừng trẻ con như thế, sao muội lại ghen với con chứ?”

Sự bực bội của tôi lập tức biến mất, dù

sao thì cũng không nên giận dỗi, tôi xoay người lại tươi cười nhìn Nam

Cung Vân, chờ đợi những lời ngon ngọt từ anh.

Nam Cung Vân nhìn tôi, chậm rãi mở miệng, giọng nói vô cùng dịu dàng mặc cả, “Tĩnh Chi, con chúng ta đói bụng

rồi, muội cho con bú đi nhé.”

Tôi ngã lộn nhào!

“Anh đi mà cho con bú đi.” Tôi hờn dỗi

nói, nằm úp xuống giường, không thèm để ý tới Nam Cung Vân nữa. Việt nhi trong lòng Nam Cung Vân khóc thét lên, tôi không đành lòng lại ngồi dậy ôm con cho bú sữa, Nam Cung Vân thì ngồi bên cạnh xem.

“Thấy ngon không?” Tôi hỏi.

“Có. Hả?” Nam Cung Vân lúc này mới ngẩng lên nhìn tôi.

“Em thấy anh có vẻ nhìn chăm chú như vậy, hình như rất muốn ăn, tưởng rằng anh cái gì cũng thử qua rồi chứ?”

Nam Cung Vân nhìn tôi, nháy mắt, nở nụ cười gian, “Cho ta nếm được không?”

Mặt tôi đỏ bừng, “Cút đi! Chẳng đứng đắn chút nào.”

“Là muội hỏi ta mà,” Nam Cung Vân ra vẻ vô tội: “Không nếm thì sao mà biết.”

Tôi không để ý tới Nam Cung Vân, cúi

xuống nhìn Việt nhi bú sữa, bé xíu như vậy nhưng lại bú rất nhiều. Đang

lúc thưởng thức nhìn con bú sữa, đột nhiên Nam Cung Vân buông một câu

rất tự hào: “Con trai ta thật lợi hại! Ngay cả lúc bú sữa cũng rất phong độ!”

Tôi ngất, trừng mắt nhìn Nam Cung Vân!

Một Nam Cung Vân quá trình độ! Chẳng lẽ trước kia tôi bị vẻ bề ngoài của Nam Cung Vân lừa gạt rồi sao? Còn cứ nghĩ rằng anh là người thâm trầm,

điềm tĩnh, thật thà. Bị lừa rồi!

Việt nhi bú sữa no nê xong liền lăn quay

ra ngủ, tôi nhẹ nhàng đặt Việt nhi lên giường, rồi đứng lên duỗi người

hoạt động để giãn gân cốt, mang thai con thật không phải dễ dàng gì, lúc sinh Việt nhi, Nam Cung Vân nói muốn tìm vú em cho Việt nhi, tôi liền

từ chối ngay, tự mình chăm sóc con là tốt nhất, mặc dù có hơi vất vả

nhưng nếu không vất vả thì đứa con sau này sẽ rất ngượng ngùng khi gọi

tôi là mẹ.

Nam Cung Vân nhẹ nhàng ôm lấy tôi: “Tĩnh Chi, ta…”

Tôi đặt tay lên môi anh, “gọi em bà xã

đi.” Bảo rất nhiều lần rồi nhưng Nam Cung Vân không quen, thỉnh thoảng

lắm lúc không có ai mới nhớ ra gọi hai ba tiếng như vậy.

“Bà xã, vất vả cho muội quá.” Nam Cung Vân nói.

Môi anh áp vào môi tôi, miết lấy, tôi áp

vào người anh, hai tay vòng lên ôm cổ anh, nụ hôn càng lúc càng sâu,

càng nồng nàn, quấn quýt..

Một tay của Nam Cung Vân vòng ra sau giữ

lấy lưng tôi ôm chặt lấy, cảm giác như giữa hai chúng tôi vẫn chưa đủ

chặt, tay kia thì đỡ lấy đầu tôi, hơi thở của hai người càng lúc càng

nặng nền, tim đập cuồng loạn…

“Phu nhân,” bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng của Đinh tẩu, làm tôi và Nam Cung Vân buông vội nhau ra.

“Văn tiểu thư và Tiếu công tử đến chơi.”

“Biết rồi… biết rồi.” Tôi vội trả lời,

đưa tay xoa lên hai má nóng rực, trống ngực đập dồn dập, cô Văn Hinh

này, đến chẳng đúng lúc gì cả!

Tôi cười thầm rồi bước vội ra ngoài đón Văn Hinh, vừa bước ra cửa thì suýt va phải Văn Hinh, đi đằng sau là Tiếu Trác Vũ.

“Tỷ tỷ, Việt nhi đâu?” Văn Hinh thấy tôi và Nam Cung Vân không ôm theo con, liền ngạc nhiên hỏi.

“Việt nhi ngủ rồi.” Tôi nói.

“Ôi, vậy là không thể chơi với Việt nhi

rồi.” Văn Hinh có vẻ rất thất vọng nhìn tôi, sau đó đột nhiên như phát

hiện ra gì đó, chằm chằm nhìn tôi hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ không khỏe sao? Sao

mặt tỷ lại đỏ thế kia?”

“Hả?” Mặt tôi càng nóng, xấu hổ không biết trả lời sao.

Văn Hinh lại nhìn Nam Cung Vân đang đứng

sau lưng tôi, rồi kéo tôi sang một bên, hỏi nhỏ: “Tỷ phu làm sao vậy?

Sắc mặt tỷ phu đen sì, ai làm gì huynh ấy à?”

“A, không có, ” Tôi xấu hổ cười cười. “Anh ấy vốn đen như vậy mà, vốn đen như vậy mà, hắc hắc, hắc hắc.”

Tiếu Trác Vũ chỉ cười, trong nụ cười có

gì đó đăm chiêu, Văn Hinh nhìn tôi, rồi lại nhìn Nam Cung Vân, sau đó

lại nhìn Tiếu Trác Vũ, không hiểu.

Tôi thấy trong tay Tiếu Trác Vũ cầm theo đồ, liền hỏi: “Cậu cầm gì vậy?”

Tiếu Trác Vũ giơ lên, tôi thấy đó là một miếng thịt lợn to.

“Tỷ tỷ, lần trước tỷ nấu cơm thật ngon,

ta trở về nhà kể cho mẫu thân nghe, bọn ta không tin xương cũng có thể

chế biến ra thức ăn ngon như vậy, cho nên hôm nay tỷ phải dạy muội cách

làm, trưa nay ta và Tiếu Trác Vũ không về, mà sẽ ở đây ăn cơm với các

người.”

Văn Hinh nói không dứt, Tiếu Trác Vũ ở đằng sau chỉ cười gượng gạo.

Ở thời đại này cách ăn uống của mọi người rất khác với thời hiện đại, nhất là những gia đình giàu có, ví dụ như

họ chỉ ăn thịt lơn, không ăn xương sườn như Văn Hinh vừa nói, ví dụ như

họ rất ít ăn cá, nếu ăn thì phải ăn loài cá đắt tiền, hoặc là bào ngư gì đó rất quý, còn các loại như tôm tép linh tinh thì họ càng không ăn

tới, cho nên lần trước tôi làm ít thịt kho tàu bằng xương sườn, làm Văn

Hinh cảm thấy vô cùng ngon miệng, cho nên hôm nay muốn tới đây để học

tập.

“Đinh tẩu, hôm nay tẩu đi trông Việt nhi nhé, tôi sẽ nấu cơm.”

Đinh tẩu đã sớm quen với việc phu nhân

của mình thường xuyên xuống bếp, liền đi về phòng trông Việt nhi. Tôi

gọi Khóa Hương đến, bảo cô bé đi mua vài thứ, sau đó gọi Văn Hinh vào

bếp, nếu họ đã muốn tới đây ăn, vậy thì để họ nếm thử tay nghề của tôi

vậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Luyến Tiếc Người Trước Mắt
Chương 43

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 43
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...