Triệu Lan Nhược vênh váo nói chuyện.
“Ta đều nghe phu quân kể, bao năm qua tỷ tỷ cực khổ vất vả. Tỷ mới ba mươi bốn tuổi thôi, mà nay trên mặt đã— đã—”
Da dẻ ta trắng mịn sáng trong, căng đầy, đến một lỗ chân lông cũng chẳng thấy.
Triệu Lan Nhược nói không nổi nữa, ho khan một tiếng, vội chuyển đề tài, khoe con trai mình năm nay vừa đỗ tiến sĩ, kiêu ngạo ngẩng cao cằm.
“Lý tỷ tỷ, ta nghe phu quân bảo, tỷ cũng có một người con trai? Năm nay mười bảy rồi, hắn có đang theo học chăng?”
Ta khẽ lắc đầu.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Không có học.”
“Thật đáng tiếc. Nếu chăm học hành, cũng chẳng phải không thể nhận về tông đường họ Diệp. Nhưng nay với thân phận như thế, mà muốn làm huynh đệ với Ngọc nhi nhà ta, e rằng chỉ tổ làm hạ thể diện nó.
“Lý tỷ tỷ, phu quân rời Dương Châu từ sớm, con trai tỷ hẳn chưa từng ghi vào gia phả nhà họ Diệp?”
Ta gật đầu.
“Quả thực chưa từng ghi vào gia phả.”
Triệu Lan Nhược rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Ngay khi nàng vừa dứt lời, Diệp Tu đã trở về. Hắn nay hơi phát tướng, khoác triều phục xanh thẫm của quan Ngũ phẩm, đứng nơi cửa, ánh mắt ngập ngừng nhìn ta:
“Nàng là… Minh Châu?”
04
Thực ra thuở trẻ, Diệp Tu vốn là kẻ dung mạo tuấn tú, nay dẫu tuổi tác đã cao, giữa hàng mày khóe mắt vẫn còn lẩn khuất dấu vết năm nào.
Ta khẽ gật đầu:
“Là ta.”
Diệp Tu nhìn ta thật sâu, thở dài một tiếng:
“Minh Châu, bao năm qua, là ta phụ nàng. Thế nhưng nay ta đã có Lan Nhược, nàng ấy vì họ Diệp ta mà khai chi tán diệp, bầu bạn cùng ta ngần ấy năm.”
Hai người liếc nhau một cái, Diệp Tu bước lên nắm lấy tay Triệu Lan Nhược.
“Minh Châu, phu thê ta đã bàn bạc kỹ. Lan Nhược vốn chẳng phải hạng nữ nhân nhỏ nhen, nàng cứ dọn vào phủ, làm một tiểu thiếp cũng được.”
Triệu Lan Nhược gật đầu, ấm ức đến đỏ hoe khóe mắt:
“Tỷ tỷ vào phủ, ta tất nhiên sẽ chẳng để tỷ chịu thiệt thòi.”
Diệp Tu cảm động, siết chặt bờ vai Triệu Lan Nhược: “Lan nhi, ủy khuất cho nàng rồi.”
Khéo cho một đôi tình chàng ý thiếp, cẩu nam nữ cứng đôi vừa lứa, chuyến đi này của ta quả chẳng uổng công.
Ta đứng dậy, cất giọng thong thả:
“Thực ra chẳng cần phiền toái như vậy. Hôm nay ta đến đây, chỉ là để bổ sung một tờ hưu thư mà thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/minh-chau-trao-nham/2.html.]
Lời còn chưa dứt, nơi cửa bỗng có tỳ nữ hớn hở vén rèm bước vào.
“Lão gia, phu nhân, thiếu gia đã về rồi!”
Một thiếu niên hăng hái chạy vào, tinh thần phấn chấn, còn ân cần nhường đường cho một thiếu niên khác đi phía sau.
“Cha, nương, xem con rước được ai về này!”
“Trạng nguyên năm nay! — Lý Tư Viễn!”
Phu thê Diệp Tu mừng rỡ, vội vàng bật dậy khỏi ghế, bước lên đón tiếp, hoàn toàn quên ta đứng một bên, vây quanh trạng nguyên lang mà khen không ngớt:
“Hôm nay trong buổi chầu, ta còn nghe Hứa các lão khoe khoang môn sinh đắc ý của ông ấy. Nay được gặp, quả nhiên bất phàm!”
Triệu Lan Nhược cười rạng rỡ như hoa nở: “Ôi chao, trạng nguyên lang tuấn tú như thế này, chẳng biết là nhà ai có phúc phần, mới sinh được đứa con xuất chúng thế này.”
Ta xen vào một câu: “Là nhà ta.”
Triệu Lan Nhược sững lại, khoa trương cười khẩy, còn lấy tay ngoáy ngoáy lỗ tai: “Lý tỷ tỷ vừa nói gì?”
Ta vẫy tay về phía Lý Tư Viễn. Thiếu niên lập tức bước đến bên cạnh ta, tươi cười hí hửng, khoác lấy cánh tay ta: “Nương——”
05
“Nương, sao người lặng lẽ vào kinh, chẳng báo cho hài nhi một tiếng?”
Thiếu niên thân mật khoác tay ta. Hắn cao lớn hơn ta một cái đầu, lúc này lại cố ý nghiêng đầu tựa lên vai ta, trong đôi mắt vốn hàn lãnh tràn đầy nhu tình hiếu kính.
Cả nhà Diệp Tu đều kinh ngạc đến ngây người.
“Con trai? Nương? Hắn là con nàng, nàng là nương hắn? Vậy thì… a——”
Diệp Tu bỗng vỗ mạnh đùi, kích động kêu một tiếng, rồi mắt rưng rưng lao tới, nắm chặt vai Lý Tư Viễn:
“Con trai——Viễn nhi, con là con ta a——”
Hốc mắt Diệp Tu đỏ au, suýt khóc thành tiếng. Hắn liên tục sai hạ nhân dâng trà bày tiệc, rồi tự mình trong thiên sảnh xoay vòng loạn như ruồi không đầu.
“Con trai ta, con trai ta chính là trạng nguyên năm nay. Ta có một đứa con trạng nguyên, thật là phần mộ tổ tiên bốc lên khói xanh rồi, khói xanh bốc lên a!
“Mau, người đâu, viết thư một phong về quê nhà Dương Châu, bảo lập tức mở từ đường, ghi nhập gia phả, tế bái tiên linh. Ta muốn đưa con ta hồi hương tế tổ!”
Diệp Tu mừng rỡ đến mức thần trí hỗn loạn. Triệu Lan Nhược nghe vậy cũng vội vàng phát hoảng, nhào tới níu c.h.ặ.t t.a.y áo hắn:
“Lão gia! Ngọc nhi nhà chúng ta mới là đích trưởng tử, nay ông đem hắn nhập tông phổ, vậy Ngọc nhi phải tính làm sao?”
“Đồ hồ đồ! Thật đúng là tóc dài mà não thì ngắn!”
Diệp Tu hất tay áo, trợn tròn đôi mắt, giận dữ quát lớn:
“Xuất trận là cha con đồng binh, đánh hổ phải nhờ huynh đệ một lòng. Ngọc nhi chẳng qua chỉ là đồng tiến sĩ, so với chân chính tiến sĩ còn cách mười vạn tám nghìn dặm. Nàng, nữ nhân ngu dốt thì hiểu gì! Nay trạng nguyên lang chính là ruột thịt huynh trưởng của hắn, về sau có Viễn nhi nâng đỡ, Ngọc nhi ắt sẽ sớm hòa nhập văn thần chi tộc, lợi trăm điều mà chẳng hại một mảy may!
“Huống chi Hứa các lão chính là ân sư của Viễn nhi, lại vô cùng coi trọng nó. Nói với nàng cũng uổng, Viễn nhi nay chẳng bao lâu sẽ nhập chức Hàn Lâm viện. Không có người Hàn Lâm thì không vào nổi nội các, mai sau phong hầu bái tướng cũng chẳng phải điều viển vông đâu!”
Diệp Tu kích động đến cuồng nhiệt, đây là lần đầu tiên hắn khí thế hùng hổ mà mắng thẳng Triệu Lan Nhược.
--------------------------------------------------