16
Hôm ấy, Triệu Lan Nhược đích thân tới tìm ta.
Khóe mắt nàng còn một mảng bầm xanh, lấy phấn son che lại mà vẫn một vùng xám xịt.
“Lý Minh Châu, ngươi ký vào đây, ta sẽ cho phép ngươi bước chân vào cửa Diệp gia.”
Triệu Lan Nhược ném cho ta một tờ khế ước. Ta vừa nhận lấy vừa xem, suýt thì bật cười thành tiếng.
Chỉ thấy trong khế ước viết rõ: Diệp gia sẽ phân cho ta một tòa thiên viện để ở, đối ngoại xưng ta là phu nhân Diệp phủ, nhưng quyền quản lý trong phủ đều phải nằm trong tay Triệu Lan Nhược.
Diệp Bình An tuy là trưởng tử Diệp gia, nhưng hôn sự cùng mọi chi phí sau này, đều do ta tự chi trả, chẳng liên quan đến Diệp phủ. Hơn nữa, bổng lộc của Bình An, đều phải nộp vào công quỹ, do Triệu Lan Nhược toàn quyền xử lý.
“Nghe nói hôm qua Cung Thân Vương tặng ngươi một đống ban thưởng? Mấy thứ đó để ở đâu, lát nữa ta sai người tới dọn đi, để về sau An Bình quận chúa xuất giá, làm của hồi môn cho nàng.”
Triệu Lan Nhược vừa dứt lời, ta liền ném thẳng khế ước vào mặt nàng.
“Tiễn khách!”
Triệu Lan Nhược điên rồi chắc, cứ tưởng cái danh phận Diệp phủ phu nhân là thứ ngon lành lắm sao? Ta lẽ nào trông giống hạng người một lòng muốn gả cho Diệp Tu?
Ta gọi người đuổi Triệu Lan Nhược đi. Nàng thì gào thét điên dại:
“Ngươi rốt cuộc còn chưa thỏa mãn cái gì nữa, đồ nữ nhân tham lam vô độ kia!”
Vừa khéo con trai ta, Lý Tư Viễn, sau buổi hạ triều trở về, nhặt khế ước lên nhìn một lượt, liền bật cười:
“Diệp Tu muốn cưới nương ta? Cũng được thôi. Nhưng điều kiện này phải sửa lại. Thế này đi, bắt hắn phải tam môi lục sính lại từ đầu, còn ngươi thì tự mình xin xuống làm thiếp, việc này mới có thể bàn tiếp.”
Lý Tư Viễn lập tức sai người đưa Triệu Lan Nhược về, rồi trước mặt Diệp Tu mà nhắc lại điều kiện ấy. Nghe nói phu thê bọn họ tại chỗ liền đánh nhau om sòm một trận.
“Nương, người cũng đừng rảnh rỗi, hãy đi gặp Diệp Tu, cho hắn một tia hy vọng, như thế hắn mới chịu vì người mà liều mạng.”
Ta biết Lý Tư Viễn muốn giở trò, nhưng hạng rác rưởi như Diệp Tu, ta thực chẳng buồn tốn thêm công sức. Bao năm qua, ta ăn ngon mặc đẹp, có ba đứa con ngoan ngoãn đáng yêu bầu bạn, tiền bạc cũng kiếm được không ít, trong lòng nhìn sự việc đã sớm thoáng đạt hơn nhiều.
Ta chẳng mong Diệp Tu có kết cục tốt, nhưng cũng không đáng để vì báo thù hắn mà tự mình thêm phiền chán.
Thấy ta chẳng động tâm, Lý Tư Viễn bèn tự ra tay, hẹn Diệp Tu ở một tửu lâu bên ngoài. Hai người không biết đã nói những gì, chỉ đoán là vẽ ra cả rổ bánh vẽ, khiến Diệp Tu lâng lâng vui sướng mà rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/minh-chau-trao-nham/8.html.]
Vài ngày sau, khắp kinh thành đều đồn nhao nhao về chuyện nhà Diệp Tu.
17
Mỗi ngày lại có một chuyện mới mẻ. Người ta kháo nhau rằng Diệp đại nhân muốn hưu thê, nhà mẹ đẻ của Triệu Lan Nhược sao chịu để yên, phụ thân cùng mấy huynh đệ nàng trực tiếp mang người tới tận cửa.
Diệp Tu nhận sai cúi đầu, phải đến Triệu gia nhục nhã rước phu nhân về. Nửa tháng sau, lại đột nhiên loan tin rằng Triệu Lan Nhược phát bệnh điên.
Triệu gia há chịu bỏ qua, rêu rao khắp nơi rằng Diệp Tu mưu sát chính thê, thậm chí còn báo quan, mời cả Kinh Triệu Doãn đến tra xét.
Trên phố Trường An, trà lâu nào cũng ồn ào, kể chuyện gia đình Diệp Tu, thuyết thư sinh nước bọt bay tứ tung, chỉ vài ngày đã truyền khắp, khiến thanh danh hắn vấy bẩn, tấu chương hặc tội chồng chất trên bàn ngự án.
Hoàng đế hạ chỉ khiển trách Diệp Tu.
Diệp Tu quỳ giữa điện, khóc lóc thảm thiết:
"Thần cũng bất đắc dĩ a, bệ hạ! Chuyện năm xưa đừng nhắc lại nữa, tất cả đều là lỗi của thần. Không hiểu vì sao lại có hiểu lầm, một mối nhân duyên phù du, khiến Lý Minh Châu tưởng rằng nàng đã thành thân với thần.
“Giờ Bình An đã lớn như vậy, thần không thể để con mang tiếng là đứa con hoang.
“Bây giờ Lý Minh Châu lại là dưỡng mẫu của An Bình quận chúa, thần đâu dám bắt nàng làm thiếp, đành phải để nhà họ Triệu nhún nhường một bước. Nhưng họ Triệu không chịu, còn con ác phụ Triệu Lan Nhược suốt ngày đánh mắng thần. Thần như chuột chui vào ống thổi, hai đầu chịu bức, thật sự không thể sống nổi nữa a bệ hạ——"
Một phen khóc kể, giọng bi thương, nước mắt dàn dụa, khiến cả văn võ bá quan đều phải động lòng ít nhiều.
Hoàng đế nghe xong, liếc nhìn Cung Thân Vương ngồi bên, rồi quay sang Triệu thị lang – phụ thân của Triệu Lan Nhược.
“Sao? Làm thông gia với Cung Thân Vương, lại khiến Triệu gia ngươi thấy ủy khuất ư?”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Triệu thị lang nghe vậy, sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội vàng quỳ xuống dập đầu, liên miệng hô không dám.
Từ ngày đó, Triệu Lan Nhược liền mau chóng yên lặng, chẳng còn điên dại cũng chẳng bệnh tật, bình thản tiếp nhận số mệnh của mình.
Diệp Tu lại tới tìm ta, ta tránh không gặp. Hắn ngỡ rằng ta còn chê sự tình chưa xong xuôi, liền hối hả về phủ, mở từ đường, đem tên Triệu Lan Nhược gạch khỏi hôn thư.
Giáng thê thành thiếp, Triệu Lan Nhược run rẩy ôm chặt tờ hôn thư đã vô hiệu, hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.
Hôm ấy, ta vừa bước chân vào Văn Hương Lâu, liền trông thấy Triệu Lan Nhược.
Nàng đứng giữa đại sảnh, trâm hoa trên đầu đã rụng mất quá nửa, gương mặt tiều tụy, thoạt nhìn như chỉ sau một đêm đã già đi mấy tuổi.
“Lý Minh Châu, ta muốn cùng ngươi nói chuyện.”
--------------------------------------------------