Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MỘT KẺ TIỆN NHÂN

Chương 2

Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tiểu Mỹ! Sao ngươi có thể nói năng thô lỗ như thế? Thanh danh cả đời của ta, ngươi định hủy sạch sao?!

“Vốn là chương ca nhi không hiểu chuyện, Nghiêm Hạo mới có năm tuổi đầu. Lễ nhượng lê của Khổng Dung, từ nhỏ ta đã dạy rồi, huynh trưởng sao có thể tranh giành với đệ đệ chỉ vì một chiếc quạt?

“Ngươi mau đi khuyên nhủ chương ca nhi cho tốt, tuổi nó nay đã đến lúc tiến học, không thể vì vật ngoài thân mà mê muội, mau bảo nó đưa quạt cho đệ đệ!”

Tiểu Mỹ phẩy tay như đuổi ruồi, tiện tay quạt ta sang một bên.

03

Phu quân dần dần hồi thần, sắc mặt đỏ bừng như máu.

“Thô tục đến độ khó nghe, ăn nói bậy bạ, chẳng trách Bình Chương bị ngươi dạy dỗ thành ra như thế!

Tống Nhã Quân, chẳng lẽ bao năm nay cái bộ dáng hiền thục đoan trang của ngươi, tất cả đều là giả vờ sao?!”

Lời buộc tội này quá nặng nề, khiến ta suýt không chịu nổi.

“Phu quân, thiếp theo chàng đã mười bảy năm, con người thiếp thế nào, chẳng lẽ chàng không rõ? Là có người chiếm lấy thân xác thiếp đó mà!”

Tiểu Mỹ bấy giờ lại đập tay cái “bốp” tán thưởng ngay trong đầu ta:

“Ha! Cách nói này hay đấy, sao ta lại không nghĩ ra chứ!”

Dứt lời liền ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, thản nhiên nói ra miệng:

“Phải đó, ta giả vờ đó, ngươi không ngờ tới phải không?

Từ nay trở đi khỏi giả nữa, ta công khai rồi!”

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Hai mắt phu quân trợn tròn như chuông đồng.

“Ngươi—ngươi—ngươi với thằng con của ngươi thật đúng là cùng một giuộc! Các ngươi định chọc tức ta đến c.h.ế.t sao?!”

Tiểu Mỹ hừ một tiếng:

“Thế sao ngươi còn chưa chết?

Không c.h.ế.t được thì đừng có bày trò vẽ bánh dỗ người nữa!”

Phu quân giơ tay chỉ vào mũi Tiểu Mỹ, nghẹn lời hồi lâu vẫn không thốt nổi câu nào.

Tiểu Mỹ nghiêng đầu nhìn hắn, đầy mong đợi:

“Khó thở à? Lẽ nào thật sự sắp chết?”

Phu quân tức đến độ vung mạnh tay áo.

“Trời ơi là trời!

Tống Nhã Quân, không ngờ ngươi lại là loại người này! Bao nhiêu năm phu thê tình nghĩa, hóa ra là ta đã nhìn lầm người!”

“Không! Phu quân, chàng đừng đi! Đó không phải là thiếp! Không phải là thiếp mà ——”

Ta muốn đuổi theo để giải thích cho rõ, nhưng Tiểu Mỹ vẫn đứng yên không nhúc nhích, mà hồn ta thì chẳng thể rời khỏi thân thể nàng quá ba trượng.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn phu quân chống tay lên vai tiểu tư, bước chân lảo đảo mà rời đi.

04

Tiểu Mỹ quay đầu trừng mắt nhìn Lưu di nương.

“Còn chưa cút? Ở lại đợi ăn phân à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mot-ke-tien-nhan/2.html.]

“Phu nhân, sao người lại có thể nói lời như vậy?”

Lưu di nương sắc mặt tái nhợt, ôm chặt Hạ Nghiêm Hạo trong lòng, xoay người định bỏ đi.

“Khoan đã ——”

Tiểu Mỹ bất ngờ lên tiếng ngăn lại, rồi như trở mặt trong nháy mắt, thân mật khoác lấy cánh tay Lưu di nương.

“Ngươi vừa nói Bình Chương nhà ta khinh thường mẹ con ngươi phải không?

Muội muội à, thật ra ngươi hiểu lầm rồi, Bình Chương trong lòng cũng rất muốn gần gũi với các ngươi. Dù sao cũng là huynh đệ ruột thịt, làm sao lại có chuyện xem thường nhau được chứ?”

Ta đứng bên cạnh, hoàn toàn không hiểu nổi Tiểu Mỹ định giở trò gì, chỉ cảm thấy một trận xấu hổ khó tả.

【Lúc nãy còn lật mặt mắng người, giờ lại thân thiết như tỷ muội, ngươi không cảm thấy giả tạo à?】

Trong đầu vang lên giọng nói của Tiểu Mỹ:

【Tiện nhân bọn ta làm việc có tiết tấu riêng, ngươi đừng lo!】

Lưu di nương sắc mặt dần giãn ra, vui vẻ đáp lời:

“Phu nhân, như vậy mới phải, huynh hữu đệ cung, truyền ra ngoài mới là một đoạn giai thoại. Về phần chiếc quạt kia…”

Tiểu Mỹ bỗng nhiên đưa tay ra, thô bạo giật lấy miếng ngọc bội khắc rồng đeo trước n.g.ự.c Nghiêm Hạo.

“Miếng ngọc này thật đẹp, chi bằng để Bình Chương đeo thay lời nhắc nhở tình thâm huynh đệ đi!”

Lưu di nương thất kinh:

“Phu nhân, sao có thể như vậy được!”

“Sao lại không? Bình Chương mà không mang gì do đệ đệ tặng, để người ngoài nhìn vào lại nói hắn xem thường thứ xuất, chẳng phải hủy mất danh tiếng hắn à?

Hay là… ngươi cố ý? Muốn mượn cớ mà trèo lên cao? Muốn để con ngươi thừa kế gia sản? Mưu đồ không nhỏ đâu nhé!”

Lưu di nương hoảng hồn, vội vàng lắc đầu như trống bỏi:

“Phu nhân nặng lời rồi! Tội danh lớn như thế, thiếp thân sao dám gánh!”

Nghiêm Hạo bị dọa đến bật khóc nức nở:

“Ngọc của con… con không cho hắn… đó là ngọc của con mà!”

Tiểu Mỹ trừng mắt nhìn thẳng:

“Hử? Ta biết ngay mà! Ngươi – thứ con thứ này – có dã tâm đoạt vị! Hôm nay không chịu đưa ngọc, ngày mai chẳng phải sẽ đầu độc nhi tử ta sao?!”

Lưu di nương sợ đến độ lập tức bịt miệng con trai, cuống quýt dập đầu phân trần:

“Cho! Chúng ta cho! Phu nhân, chúng ta tuyệt không có chút tâm tư nào như vậy!”

Nói xong sợ con trai lỡ lời, liền bế nó chạy trối chết, bước chân lảo đảo.

05

Tiểu Mỹ ném chiếc ngọc bội sang cho Bình ca nhi.

“Cho ngươi này. Miếng ngọc này, trước kia hình như là nó xin ngươi, đúng không?”

Nàng vừa nói, ta mới cảm thấy miếng ngọc này trông có chút quen mắt. Nhìn kỹ vài lượt, rốt cuộc cũng nhớ ra —— đúng là vật của Bình ca nhi.

Năm xưa, đại ca tìm được một khối mỹ ngọc hiếm thấy, đặc biệt sai người tạc thành hai miếng ngọc bội: một khắc hình rồng, một chạm hình mãng xà, tặng cho Bình Chương và Cẩm Nguyệt, vừa khéo ứng với tuổi cầm tinh của hai đứa nhỏ.

Chỉ là năm Nghiêm Hạo chào đời, cứ đêm đến là khóc mãi không ngừng. Lưu di nương liền đến tìm phu quân, nói rằng người già bảo trẻ con bị “thứ dơ bẩn” dọa sợ, phải dùng mỹ ngọc để trấn áp.

Trong phủ lúc ấy, ngọc quý nhất chính là hai miếng đó. Ta không còn cách nào, đành bảo Bình Chương tháo ngọc bội đưa cho Nghiêm Hạo đeo.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MỘT KẺ TIỆN NHÂN
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...