Chỉ là mỗi lần đều ấp úng, tìm cớ tặng chút đồ lặt vặt, nhưng tuyệt không mở miệng nói lời gì rõ ràng.
Tiểu Mỹ bực bội:
“Có rắm thì mau phóng!”
Bình ca nhi đỏ mặt nói:
“Con… không muốn học ở Bạch Lộc Thư Viện nữa.”
Tiểu Mỹ đáp ngay:
“Muốn đi thì đi, không đi thì thôi, mắc mớ gì tới ta?”
Bình ca nhi mặt đỏ như gấc:
“Sao người ăn nói lúc nào cũng thô lỗ thế chứ? Học tịch của con còn ở Bạch Lộc Thư Viện, không thể tùy tiện chuyển sang nơi khác được.
Muốn thôi học, phải có giấy xác nhận từ song thân. Xin người viết cho con một tờ tay, gửi đến cho tiên sinh của con.”
Tiểu Mỹ đang nằm trên tháp ăn nho, liếc mắt một cái, cố ý kéo dài giọng:
“Ồ~ Thế thì ngươi phải cầu xin ta đấy——”
Bình ca nhi nghiến răng, cúi người thi lễ thật sâu:
“Cầu xin mẫu thân, giúp con thôi học.”
Tiểu Mỹ đảo trắng mắt, lại thong thả bóc vỏ nho:
“Cầu rồi cũng vô ích.”
“Ngươi—!”
Bình ca nhi tức giận đến giậm chân bình bịch.
“Ngươi thật là kẻ nói lời không giữ lời!”
Tiểu Mỹ cười hì hì:
“Bởi vì ta vô học, không đạo đức, chuyên môn nuốt lời, đó là sở trường của ta đó!”
Bình ca nhi:
“…
“Vậy rốt cuộc thế nào thì người mới chịu giúp con?”
Ta nóng ruột lên tiếng:
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Tiểu Mỹ cô nương, chuyện này không thể đáp ứng! Cô không hiểu bên trong có bao nhiêu lợi hại đâu, Bạch Lộc Thư Viện… không phải nơi muốn bỏ là bỏ được!”
22
Bạch Lộc Thư Viện nằm tại phủ Vĩnh Khang kế bên, nơi đó vốn là phong địa của Vĩnh Vương.
Thế tử của Vĩnh Vương cũng đang theo học tại thư viện ấy, lại còn mời được rất nhiều đại nho về giảng dạy. Học trò xuất thân từ đó, thường sẽ được Vĩnh Vương tiến cử vào kinh đảm nhiệm chức vụ, coi như một chân đã đặt vào con đường làm quan, bởi vậy sĩ tử các nơi đều đổ xô tới.
Năm xưa, nhà ta phải nhờ cậy quan hệ với nhà họ Vương, lại bỏ ra một khoản bạc lớn mới đưa được Bình ca nhi nhập học. Nay nhà họ Vương đã không còn trông cậy được nữa, thì lại càng phải nắm chặt cơ hội này trong tay. Sao có thể nói nghỉ là nghỉ chứ?
Tiểu Mỹ nghe đến đó, mặt đầy vẻ tò mò.
“Ngươi nói cho ta biết, tại sao không chịu đến Bạch Lộc Thư Viện học nữa. Nói ra rồi, ta sẽ viết thư cho.”
Bình ca nhi cắn chặt răng, bướng bỉnh lắc đầu không nói.
“Ta sẽ tự nghĩ cách.”
Hắn xoay người bỏ đi, vừa bước ra được một nửa, thì đụng phải Cẩm Nguyệt đang cầm túi thơm đi tới.
“Đại ca ——”
Cẩm Nguyệt bất ngờ nắm chặt lấy cánh tay Bình Chương.
“Huynh nói với mẫu thân đi, kể hết cho người nghe, người sẽ không ép huynh nữa đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mot-ke-tien-nhan/9.html.]
Bình ca nhi bật cười lạnh lẽo:
“Nói thì sao? Ta vẫn là quá ngây thơ. Trong mắt họ, mọi chuyện đều không quan trọng bằng tiền đồ của nhà họ Hạ.”
Cẩm Nguyệt lắc đầu:
“Không phải vậy! Nếu thật sự không màng sống c.h.ế.t của chúng ta, thì họ đã gả muội vào nhà họ Vương rồi, còn cần đoái hoài gì nữa?”
Bình ca nhi nói:
“Tình cảnh của muội khác ta. Muội mà gả cho Vương Văn Xương – cái tên cầm thú ấy – e rằng sẽ mất mạng. Còn ta… chẳng qua là chịu nhục mà thôi.”
Tiểu Mỹ chen ngang:
“Bị nhục gì cơ? Trong thư viện có người bắt nạt ngươi à?”
23
Bình ca nhi đột nhiên xoay người lại, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Phải! Bọn họ lột sạch y phục của con, bắt con bò dưới đất mà ăn cơm, còn sai con chui qua háng của Thế tử!
Chúng còn cướp hết bạc con mang theo.
Ở nơi đó, thân phận phân chia ba hạng chín bậc — đệ tử thương hộ như con là hạng thấp nhất, ai ai cũng có thể bắt nạt.
Dù học hành có giỏi nhất, cũng bị nói thành hạng bét! Con không muốn quay lại cái nơi khốn nạn đó nữa!”
Ánh mắt hắn rực lửa căm hận, tay siết thành nắm, toàn thân run rẩy.
“Người cũng muốn ép con tiếp tục đến đó đọc sách sao?”
Hắn bất chợt gào lên một tiếng, khiến Tiểu Mỹ giật nảy mình, phải vỗ n.g.ự.c trấn an.
“Không muốn đi thì khỏi đi! Ngươi hét cái gì chứ?
Đi, ta tới thư phòng viết thư cho. Ngươi đọc, ta viết.”
Không ngờ nàng lại đồng ý dứt khoát như thế, Bình ca nhi sững người, ngơ ngác nhìn nàng, không tin nổi vào tai mình.
Cẩm Nguyệt cười khẽ, nháy mắt với ca ca:
“Thấy chưa, muội đã bảo mẫu thân sẽ thương huynh mà.”
Đến thư phòng, chỉ thấy phu quân ta đang vung bút viết chữ, còn Lưu di nương đứng bên cạnh tay áo phất phơ, chuyên tâm mài mực, một cảnh giai nhân hiền nội, tình thâm ý mật.
Tiểu Mỹ chẳng khách sáo, rút ngay một tờ giấy trắng, trải lên bàn:
“Ngài ở đây à, đúng lúc lắm. Viết cho Bạch Lộc Thư Viện một phong thư, bảo từ nay Bình Chương nhà ta không học ở đó nữa.”
Phu quân mặt lập tức sa sầm, quẳng luôn bút xuống bàn.
“Nói nhảm cái gì đấy!
Bạch Lộc Thư Viện là nơi thế nào, bao nhiêu người muốn vào mà không được! Sao có thể nói nghỉ là nghỉ?”
Tiểu Mỹ nói thẳng:
“Tốt cái gì mà tốt! Toàn lũ chó khinh người nghèo, bắt nạt người yếu. Học hành thì ở đâu chẳng học, ta không để nó chịu nhục nữa! Ngài viết không?”
Phu quân hừ lạnh, vứt luôn bút lông xuống bàn.
“Bị bắt nạt thì sao? Bình Chương, lại đây! Nhà ta nghèo hơn người, bị ức h.i.ế.p một chút cũng là chuyện thường.
Nam nhi đại trượng phu, đến tí khuất nhục cũng không chịu nổi, sau này làm sao nên nghiệp lớn?
Cường giả xưa nay không oán trách hoàn cảnh ——”
Chưa nói xong, đã bị Tiểu Mỹ cắt ngang:
“Nó mới mười sáu, một đứa nhỏ nửa lớn nửa bé, cường cái rắm gì mà giả?
“Cường giả tất nhiên không oán than hoàn cảnh rồi! Vĩnh Vương Thế tử là cường giả, chính hắn mới là kẻ khiến hoàn cảnh trở nên tồi tệ như thế, hắn oán cái gì?
--------------------------------------------------