Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MUỘN MÀNG ĐỂ YÊU EM

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

3.

Giọt nước mắt tôi đã cố kìm nén cả ngày cuối cùng cũng rơi xuống.

Ngay khoảnh khắc này, tôi mới cảm nhận được… Tạ Diễn đối với tôi… không phải là không có tình cảm.

Nhưng còn chị tôi thì sao?

Ý nghĩ đó như một lưỡi cưa gỉ sét, cọ đi cọ lại vào dây thần kinh yếu ớt nhất của tôi.

Tôi không dám hỏi.

Nhưng cuối cùng vẫn hỏi thành lời:

“Tạ Diễn… chị em về rồi. Anh có định… quay lại với chị ấy không?”

Rõ ràng lúc chúng tôi kết hôn cả hai đã nói sẽ không xen vào đời sống riêng của nhau.

Nhưng nếu không biết câu trả lời, tôi có thể sẽ phát điên mất.

Tạ Diễn bỗng kẹp nhẹ một lọn tóc của tôi giữa ngón tay, giọng nghiêm túc đến mức tôi chưa từng thấy:

“Anh sẽ không làm chuyện thiếu tôn trọng người khác như vậy.”

“Lăng Thanh, em có thể tin anh.”

Lồng n.g.ự.c tôi như vừa được gỡ xuống một tảng đá nặng.

Tôi lặng lẽ nhìn anh cẩn thận sấy khô tóc cho tôi.

Sau đó anh thuận thế kéo tôi vào lòng, đầu ngón tay lướt nhẹ từ gò má, đến xương mày, rồi xuống khóe môi… rồi tiếp tục đi xuống.

Mặt tôi đỏ bừng, muốn lùi lại, nhưng anh lại giữ chặt hơn.

“Đừng động.”

Hôm nay Tạ Diễn hiếm khi chủ động như thế, sự mạnh mẽ này của anh mang đến áp bức khiến tôi không thể chống đỡ.

Trong sự mơ hồ ấy, tôi nghe anh nói một câu:

“Đừng thay đổi gì cả…”

“Lăng Thanh, em như thế này… là tốt nhất rồi.”

Đêm đó, tôi vẫn mất ngủ.

Dù nhỏ hơn chị ba tuổi, nhưng tôi luôn phải học chung lớp với chị.

Bởi khi được cứu trở về, chị bị sang chấn tâm lý nhẹ, sợ ồn ào và ánh sáng mạnh.

Ba mẹ không thể lúc nào cũng ở cạnh, liền bắt tôi nhảy liền hai lớp để đi học chung với chị.

Lúc đó tôi còn quá nhỏ, bài vở theo không kịp, thể lực cũng kém nhất lớp, bạn bè thì chẳng kết được với ai.

Không biết đã bao lần tôi lén lút khóc một mình.

Nhưng ba mẹ cần tôi theo sát chị, trông chừng từng nhất cử nhất động của chị.

Những năm đó, thành tích của tôi luôn đội sổ.

Còn chị thì luôn đứng đầu.

Mỗi khi có người hỏi thăm, ba mẹ luôn tự hào:

“Con lớn nhà tôi rất xuất sắc.”

“Con nhỏ thì không so được.”

Cả quãng tuổi trẻ của tôi bị bao phủ bởi thứ màu xám đục đó, yếu ớt đến mức chẳng ngẩng đầu lên nổi.

Năm lớp 12, chị tôi được như mong muốn thi đỗ vào một học viện âm nhạc hàng đầu.

Còn điểm của tôi… thì t.h.ả.m đến không nỡ nhìn.

Tôi đành phải học lại một năm, mới thi vào được một trường đại học tạm xem là ổn.

Tôi cứ nghĩ mẹ sẽ vui cho tôi.

Nhưng bà chỉ nhạt giọng:

“Học lại một năm mà cũng chỉ được thế này, cũng chẳng có gì đáng tự hào.”

Lẽ ra tôi nên biết, tôi vốn không xứng có được sự thiên vị.

Tôi không phản bác, chỉ lặng lẽ đi đến quán trà sữa gần nhà xin việc làm thêm.

Bốn năm đại học, tiền học và sinh hoạt tôi tự lo hết, một đồng cũng không xin từ nhà.

Tôi bận đến mức hiếm khi về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/muon-mang-de-yeu-em/chuong-3.html.]

Tạ Diễn thì càng ít khi gặp.

Những năm đó, khi anh xuất hiện trước mặt tôi luôn mang dáng vẻ của một người anh trai:

Giúp tôi sửa bài sai.

Cho tôi những quyển sách truyền cảm hứng.

Chụp được tấm hình đẹp, cũng sẽ tặng tôi một bản.

Dù đa phần thời gian, ánh mắt anh đều dõi theo chị tôi.

Có lần tôi về nhà vô tình gặp anh, Tạ Diễn nhìn bộ dạng mệt mỏi, bụi bặm của tôi, lông mày nhíu chặt:

“Lăng Thanh, sao dạo này không thấy em đâu? Em bận gì vậy?”

Tôi nói mình cùng lúc làm ba công việc, lịch trình kín mít.

Tạ Diễn nhìn tôi rất lâu, giọng nhẹ đến mức như sợ làm tôi sợ:

“Em không mệt sao?”

Mắt tôi bỗng chốc cay xè.

Chưa ai từng hỏi tôi có mệt không.

Ba mẹ đôi khi còn khen:

“Con gái út biết điều ghê, không tốn tiền của nhà.”

Nhưng họ không bao giờ nghĩ rằng một sinh viên vừa phải học, vừa phải chạy đôn chạy đáo kiếm tiền… khổ sở đến mức nào.

Thực ra tôi cũng mệt lắm.

Chỉ là c.ắ.n răng chịu đựng mà thôi.

Con người vốn là vậy, những uất ức vốn luôn có thể tự nuốt vào, nhưng chỉ cần ai đó hỏi thăm một câu ấm áp… tất cả những kiên cường đều sẽ sụp đổ ngay.

Giờ nghĩ lại, có lẽ chính vì câu nói đó của Tạ Diễn mà đã khiến tôi hoàn toàn đắm chìm vào anh.

Khi đó, tôi cũng không nhớ mình đã nói gì đó… nhưng cuối cùng, Tạ Diễn cũng cười:

“Công ty anh đang thiếu một trợ lý, em đến giúp anh đi.”

Tạ Diễn bắt đầu khởi nghiệp từ thời đại học.

Quy mô dù không lớn, nhưng lợi nhuận rất khá.

Vào mỗi thứ sáu, tôi sẽ chạy đi mua trà và bánh cho cả phòng.

Có lần, tôi mua bánh xong rồi bận việc khác.

Đến lúc quay lại thì khay bánh đã trống trơn.

Khi tôi đang ngẩn người, thì Tạ Diễn đã gọi tôi:

“Vị dâu mà em thích, anh có để lại phần cho em.”

Tôi trốn vào góc, ăn hết miếng bánh ấy.

Cảm giác miếng bánh đó ngọt hơn mọi lần rất nhiều.

Nhưng chẳng được bao lâu, chị tôi đã chạy thẳng đến công ty của Tạ Diễn, vừa cười vừa nói:

“Lăng Thanh ngốc lắm, không giúp anh được gì đâu. Để em làm thay nó cho.”

Thế là, tôi lại mất công việc đó.

Tôi có cảm giác… chỉ cần chị tôi xuất hiện, mọi thứ thuộc về tôi đều sẽ bị cướp đi.

Hiện tại chị đã trở về.

Tạ Diễn… cũng sẽ rời xa tôi sao?

Tạ Diễn đi công tác.

Khi anh rời nhà, tôi vẫn như thường lệ thu dọn việc nhà, lo cho những việc lặt vặt của studio.

Nhưng tôi vẫn cứ cảm thấy có gì đó không đúng.

Trước đây dù có bận đến mấy, anh vẫn sẽ tranh thủ trả lời tin nhắn cho tôi, hoặc ít nhất gửi một câu báo bình an.

Thế mà lần này… tin nhắn của tôi như rơi vào vực sâu, mấy ngày liền không có hồi âm.

Sự bất thường ấy khiến tôi bất an đến đứng ngồi không yên.

Cuối cùng, tôi gọi cho anh Tần, người này là trợ lý của anh.

Tạ Diễn luôn là người rất kín tiếng, trầm ổn, làm gì cũng cân nhắc kỹ lưỡng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MUỘN MÀNG ĐỂ YÊU EM
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...