5.
Tôi cúi đầu, nghẹn giọng:
“Xin lỗi… em không nên làm khó anh.”
Nhưng Tạ Diễn đưa tay xoa đầu tôi:
“Là anh đã bỏ qua cảm xúc của em.”
“Chuyện của chúng ta, anh sẽ chọn thời điểm thích hợp để nói với bác trai và bác gái.”
Giọng anh mang một sự chắc chắn rất tự nhiên.
Nhưng chỉ một câu vậy thôi cũng đủ khiến thần kinh căng chặt của tôi dịu lại.
Tôi vô thức tha thứ cho anh, khi tựa đầu lên vai Tạ Diễn, tôi rụt rè hỏi:
“Vậy anh có thể hứa với em… đừng gặp chị ấy nữa được không?”
Anh không do dự, cúi xuống đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu tôi:
“Được.”
Tạ Diễn nói được là làm được.
Ngày hôm sau anh trở về nhà dưỡng thương.
Tôi không biết anh đã nói gì với chị tôi, nhưng kể từ đó trở đi chị ấy không còn xuất hiện nữa.
Nhưng những ngày bình yên vốn luôn chẳng kéo dài được bao lâu… nhóm lớp đột nhiên sôi nổi.
Cuối cùng cũng bọn họ cũng quyết định được ngày tổ chức buổi tiệc chào đón chị tôi trở về.
Hơn mười bạn còn ở A thị đều sẽ tham dự.
Ngay cả một đứa luôn vô hình trong mắt mọi người như tôi… cũng nhận được lời mời.
Tôi cầm điện thoại, hỏi Tạ Diễn:
“Anh có đi không? Chị em cũng ở đó.”
Tạ Diễn hiếm khi có tâm trạng vui vẻ, anh bóp nhẹ má tôi rồi nói:
“Không đi.”
“Vì có người nói… không cho anh gặp.”
…
Tôi thật sự không ngờ buổi tụ họp lại hoành tráng đến vậy.
Lớp trưởng Tề Sâm bao hẳn phòng lớn nhất của khách sạn, còn đặt cả bánh kem.
Phòng tiệc ồn ào náo nhiệt.
Mọi người vây quanh chị tôi, nói ra không ngớt những lời tâng bốc.
Hôm nay chị mặc sơ mi trắng và chân váy bút chì, trông vừa tao nhã vừa đoan trang.
Có người còn nháy mắt trêu chị:
“Bọn tớ nghe nói Tạ Diễn bảo là đã gặp cậu rồi đấy. Mà cậu lại chỉ mới về nước mấy hôm thôi nha~”
“Khai thật đi, tiến triển của cả hai đến đâu rồi?”
Bị chọc ghẹo mãi, chị tôi chỉ mỉm cười dịu:
“Thật ra chẳng có gì đâu. Vì vốn dĩ suốt bảy năm này, mỗi năm bọn tớ đều gặp nhau.”
Trong đầu tôi oành một tiếng trống rỗng.
Tôi bật thốt lên:
“Chị… nói… dối.”
Không khí lập tức rơi xuống điểm đóng băng.
Bạn cùng bàn khẽ giật tay áo tôi:
“Cậu làm gì thế? Đó là chị cậu mà!”
Tôi biết chứ.
Nhưng tại sao chị lại nói dối?
Nước mắt tôi dâng lên, giọng tôi cứng lại trong tuyệt vọng:
“Lăng Thư Cẩn, chị có bằng chứng không?”
Chị liếc nhìn tôi, khóe môi cong cong đầy ẩn ý.
Chị mở điện thoại, đưa ra một tấm ảnh:
“Thế này tính không?”
Trong ảnh, chị và Tạ Diễn đứng cạnh nhau bên bờ sông.
Khoảng cách không quá gần, nhưng hai người đều cười với ống kính.
Chị nhìn tấm hình, giọng xen chút hoài niệm:
“Lần này là bọn chị gặp nhau tại Paris, ở Thụy Sĩ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/muon-mang-de-yeu-em/chuong-5.html.]
“Còn hôm chị biểu diễn ở Golden Hall Vienna, anh ấy cũng đến nghe.”
“Đây là ảnh ở căn hộ mà chị thuê. Khi anh ấy đến thăm, tụi chị đã chụp một tấm.”
Tim tôi như bị ai đó đ.â.m thẳng vào.
Tôi gần như không thở nổi.
Bởi bỗng nhiên tôi nhớ ra… hình nền laptop của Tạ Diễn cũng là phong cảnh giống hệt vậy.
Hóa ra mỗi lần anh mở máy, thứ anh nhìn thấy… là quá khứ giữa anh và chị, một quá khứ mà tôi chưa từng xuất hiện.
Tôi c.ắ.n mạnh môi, ép bản thân tỉnh táo lại.
Có lẽ tấm ảnh được chụp trước khi chúng tôi kết hôn?
Có lẽ khi ấy anh chưa thích tôi?
Hoặc… cũng có thể anh chưa bao giờ thích tôi.
Việc cưới tôi chẳng qua là vì thời điểm đó anh quá cô độc: chia tay chị, mất cả ba lẫn mẹ, một mình chống đỡ cả công ty đang phát triển.
Vì anh là người sống rất nguyên tắc, một khi đã bước vào sự thân mật này… anh sẽ nhất định cho tôi một danh phận t.ử tế.
…
Buổi tiệc đã qua nửa, Tạ Diễn vẫn chưa xuất hiện.
Mọi người bàn nhau nghĩ cách ép anh phải lộ mặt.
Thế là Tề Sâm gọi điện cho anh.
“Cậu mau đến đi! Nữ thần say rồi, cậu phải đưa cô ấy về!”
Điện thoại bật loa ngoài.
Bên phía Tạ Diễn có vẻ đang xã giao, âm thanh hỗn loạn.
Anh hỏi:
“Lăng Thanh… cũng ở đó sao?”
Tề Sâm hơi ngẩn ra, nhưng phản ứng rất nhanh, lập tức hùa theo:
“Có, cô ấy có ở đây. Cũng say rồi.”
Tạ Diễn không hề do dự:
“Được, tôi qua đón.”
Điện thoại vừa tắt, cả phòng tiệc lập tức náo động.
“Trong lòng Tạ Diễn vẫn là Lăng Thư Cẩn thôi!”
“Đúng đó, đúng đó cậu ta chỉ được cái cứng miệng thôi.”
“Tớ có cảm giác năm nay bọn họ có thể mời chúng ta uống rượu mừng luôn đấy.”
Nhưng vẫn có người nhỏ giọng hỏi:
“Nhưng… đang yên đang lành, sao tự nhiên lại hỏi Lăng Thanh vậy?”
Phòng bao bỗng im bặt.
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Sắc mặt chị tôi càng lúc càng khó coi.
Đột nhiên, Tề Sâm vỗ bàn cười lớn:
“Còn phải hỏi? Vì Lăng Thanh là em gái của Thư Cẩn chứ sao!”
“Yêu một người thì phải để tâm cả gia đình của cô ấy luôn chứ.”
Thì ra là vậy sao?
Tôi tự rót cho mình một ly, uống cạn, cười khổ trong lòng.
Mọi người lại bắt đầu tám chuyện việc Tề Sâm chi tiêu quá tay cho bữa tiệc.
Tề Sâm cười thoải mái:
“Đáng mà, đáng mà! Câu chuyện của nữ thần đã truyền cảm hứng cho tớ! Không có cô ấy thì cũng không có tớ ngày hôm nay!”
Cậu ta đang nhắc đến bài diễn thuyết nổi khắp trường của chị tôi hồi lớp 10, là bài chị kể về việc bản thân từng bị bắt cóc.
Lời lẽ dõng dạc, khiến bao người rơi nước mắt.
Kể từ đó chị đã trở thành nữ thần trong mắt mọi người.
Nhưng chẳng lâu sau, không biết ai đã điều tra ra sự thật: chị tôi bị bắt cóc là vì đi tìm tôi, một đứa trẻ vì ham chơi mà trốn khỏi nhà.
Có người phẫn nộ đến mức nhét vào bàn tôi một con d.a.o dính máu.
Khi đó tôi sợ đến nỗi không dám đi học.
Cũng là chị đứng ra dàn xếp:
“Em gái tôi khi đó còn nhỏ.”
Khi ấy tôi thật sự tưởng chị đã tha thứ cho mình.
Nhưng sau này, tôi lại vô tình đọc được nhật ký của chị.
--------------------------------------------------