Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MUỘN MÀNG ĐỂ YÊU EM

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

6.

Trong đó viết:

“Nếu không có đứa em gái này thì tốt biết bao.”

Những chữ ấy như con d.a.o cùn chậm rãi cắt vào tim tôi.

Đau đớn đến mức tôi từng hận chính mình vì sao vẫn còn sống.

Khi Tạ Diễn đến nơi, tôi đã hơi say rồi.

Tôi chống tay lên má, cười cười nhìn cảnh Tạ Diễn bị bạn bè vây kín.

Chị tôi cũng uống chút rượu, gò má ửng hồng.

Chị nói với anh:

“Tạ Diễn, cảm ơn anh đến đón em.”

Nhưng đám bạn không chịu buông tha, còn xúi bọn họ hôn nhau:

“Không hôn thì không cho đi!”

Tạ Diễn chỉ mỉm cười nhạt, khoát tay.

Rồi anh tiến thẳng về phía tôi, đỡ vai tôi, để tôi dựa vào người anh:

“Tôi đến để đón Lăng Thanh.”

Tất cả mọi người sững sờ.

Chị tôi c.ắ.n môi, ấm ức:

“Vậy… còn em?”

Tạ Diễn khẽ cụp mắt, giọng bình thản:

“Nếu em muốn… thì ngồi ghế sau.”

Thật ra câu nói đó của anh rất đỗi bình thường.

Nhưng chị tôi vốn quen thói kiêu ngạo.

Chị lập tức đập vỡ ly rượu rồi chạy thẳng ra ngoài.

Tề Sâm là người đầu tiên chạy theo.

Có người thì cản Tạ Diễn lại, chỉ hướng chị tôi bỏ chạy:

“Cô ấy khó khăn lắm mới về nước, cậu cần gì phải làm um xùm lên thế.”

“Là đàn ông thì đi dỗ người ta đi chứ.”

Lại có người kéo tôi, chất vấn:

“Lăng Thanh, cậu nhìn chị mình khóc mà đứng im như vậy được à?”

“Đừng quên năm đó là cậu đã hại chị của mình bị bọn buôn người bắt đi.”

“Giờ cậu còn muốn phá hoại tình yêu của chị mình à?”

Những lời đó đ.â.m thẳng vào tôi như kim nhọn, khiến cả người cứng đờ.

Không biết ai trong lúc tự nhận bản thân là chính nghĩa rồi hất thẳng một ly rượu vào tôi.

Chất lỏng đỏ thẫm hắt lên đầy đầu, đầy mặt tôi.

Người đó còn lớn tiếng trách móc:

“Chỉ là bẩn một cái váy thôi mà.”

“Còn chị cậu đã mất ba năm cuộc đời, ai là người bù cho cô ấy đây?”

Nhưng… chẳng phải vẫn luôn có người đang bù sao?

Ba mẹ tôi đang bù.

Tôi cũng đang bù.

Và ngay cả Tạ Diễn cũng vậy.

Tôi phủi phủi vết rượu bẩn trên váy, cúi đầu, định đi ra ngoài.

Nhưng Tạ Diễn đặt tay lên vai tôi.

“Đừng đi.”

Ánh mắt anh quét một vòng khắp phòng tiệc, từng chữ một rõ ràng:

“Năm đó Lăng Thanh mới bốn tuổi.”

“Việc gán tội ác của bọn buôn người lên một đứa bé bốn tuổi, các người thấy hợp lý lắm sao?”

Trong khoảnh khắc đó, cả phòng tiệc im phăng phắc.

Tôi kéo nhẹ ống tay áo Tạ Diễn, cười khổ trong vô vọng…

“Được rồi, mình đi thôi.”

Tạ Diễn không nhúc nhích.

Anh cởi áo vest của mình, khoác lên vai tôi, che chắn tôi kín đến mức không để bất cứ ánh mắt nào có thể nhìn xuyên vào.

Rồi anh bình thản nhìn khắp mọi người:

“Còn một chuyện nữa. Mong mọi người đừng bao giờ đặt tôi và Lăng Thư Cẩn ngang hàng để so sánh.”

“Hiện tại, hôn nhân của tôi rất hạnh phúc…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/muon-mang-de-yeu-em/chuong-6.html.]

Tạ Diễn ngừng một nhịp.

Nhưng rồi anh vẫn nói tiếp:

“Lăng Thanh là người tôi chọn để bảo vệ.”

“Không ai có tư cách chỉ trỏ hay phán xét cô ấy.”

Khoảnh khắc đó, tôi gần như chỉ nghe thấy tiếng tim mình đang đập thình thịch vào trong ngực.

Thì ra… cảm giác được ai đó công khai thiên vị là như thế này.

Tại sao?

Tại sao anh lại làm vậy?

Tôi thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị cả phòng tiệc cô lập.

Nhưng Tạ Diễn… lại đứng ra bảo vệ tôi.

Dường như nhận ra tôi đang run, Tạ Diễn cúi xuống, vòng tay qua chân tôi, bế bổng tôi lên.

“Về nhà thôi.”

“Nếu em nói sớm, thì anh đã đến sớm hơn chút rồi.”

Nhưng đúng lúc chúng tôi quay đi, tôi đã đối diện với ánh mắt kinh hoảng của chị tôi.

Cả người chị như vỡ nát.

Nhưng Tạ Diễn chỉ nói với chị một câu:

“Tránh đường.”

Tôi dựa vào lòng anh.

Cả người hơi choáng vì rượu… nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng nhịp mạch đang đập mạnh của anh.

Tôi hỏi khẽ:

“Tại sao?”

Tạ Diễn đáp một tiếng ngắn gọn:

“Tại sao lại không?”

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, điện thoại anh liên tục reo lên, rồi điện thoại tôi cũng vậy.

Tôi vô ý trượt ngón tay nhận cuộc gọi.

Giọng của dầu dây bên kia là của mẹ tôi, âm thanh chói tai xé rách sự yên tĩnh:

“Lăng Thanh, đồ mất nết này!”

Tôi vốn đã có linh cảm rằng giông tố sắp ập đến.

Nhưng Tạ Diễn không để tôi có cơ hội nghĩ nhiều.

Anh tắt điện thoại của tôi, gạt đi phần lớn công việc của mình chỉ để ở cạnh tôi.

Chúng tôi sau đó ra biển cho hải âu ăn.

Ra rạp chiếu phim ngoài trời xem phim.

Thậm chí anh còn dành hẳn một ngày chỉ để đi lên núi cùng tôi, rồi ngồi vẽ phong cảnh.

Ngày bé, Tạ Diễn cũng hay dẫn tôi đi làm những việc như thế.

Trong những kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng và buồn tẻ, anh luôn thích ở bên tôi, nói rằng như vậy lòng anh mới yên tĩnh.

Khi ấy, ba mẹ anh còn cười, bảo rằng:

“Cứ tưởng thằng bé nhà mình đã trầm tính lắm rồi, không ngờ con bé kia còn y như nó.”

Khi đó, tôi thật sự tin rằng Tạ Diễn là người bạn duy nhất của tôi.

Nhưng rồi chị tôi lại đột ngột thích anh.

Anh liền không còn thời gian bên tôi nữa.

Từ đó về sau, Tạ Diễn và chị tôi đi đâu cũng có nhau.

Còn tôi chỉ có thể đứng từ xa nhìn.

Rồi đến khi tôi và Tạ Diễn kết hôn.

Dù tối nào cũng ngủ cùng nhau, nhưng anh bận rộn với công việc, nên thời gian dành cho tôi chỉ ít ỏi đến đáng thương.

Tôi cũng hiếm khi kể với anh chuyện quá khứ.

Hồi cấp ba, anh là người đứng trên đỉnh cao sáng chói, sao anh có thể nhìn thấy tôi, một đứa luôn sống trong bóng tối, luôn nhạy cảm và bất an?

Nhìn thấy Tạ Diễn đang cố gắng bù đắp cho tôi như vậy, tôi vừa thấy ấm áp vừa thấy chua xót.

Tôi nói:

“Tạ Diễn, thật ra anh không cần làm như vậy đâu. Em quen rồi. Họ… cũng không cố ý.”

Tay anh đang bóc quýt bỗng khựng lại.

Ngay cả ý cười nơi khóe mắt cũng biến mất.

“Sau này em không cần quen những thứ đó nữa.”

“Anh sẽ ở bên em.”

Khoảnh khắc ấy, tim tôi run rẩy.

Tôi tựa vào lòng anh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MUỘN MÀNG ĐỂ YÊU EM
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...