Bởi lẽ có thể khiến bọn họ yên tâm, ta cũng giả vờ thành khẩn lo sợ.
Ta đợi Ngưu Lang ngủ rồi thì đến lán bò của Lão Hoàng Ngưu.
Lão Hoàng Ngưu tưởng ta muốn bỏ trốn, bèn khuyên ta: "Ngưu Lang đã gọi tên thật của ngươi rồi, đừng có nghĩ đến chuyện chạy trốn nữa."
"Ngươi đừng thấy Ngưu Lang bây giờ không làm ăn đàng hoàng, đó là vì chưa có một người thê tử tốt dẫn dắt hắn ta thôi."
"Đợi thành thân xong thì hắn ta sẽ thay đổi, nam nhân ai cũng vậy thôi."
"Một nữ nhân không nơi nương tựa như ngươi có nam nhân nguyện ý cho ngươi một gia đình, đó là hạnh phúc lớn nhất của ngươi rồi."
Ta ngắt lời thao thao bất tuyệt của nó.
"Ai bảo ta muốn bỏ trốn chứ? Cảm ơn các ngươi đã bắt ta đến đây, ta vui còn không kịp nữa là."
Ốc bươu vàng chúng ta thích nhất những thứ dơ bẩn bao gồm cả những phẩm chất thấp hèn.
Khí chất nam nhân của Ngưu Lang quả thực đã đáp ứng hoàn hảo gu thẩm mỹ của chúng ta.
Vô dụng, tham lam, mỗi một đức tính tồi tệ đều có thể nuôi dưỡng ra hậu duệ hoàn hảo nhất.
Ta chân thành nói, lúc này Lão Hoàng Ngưu mới hoàn toàn tin tưởng ta.
Từ trước đến nay, ốc tộc đều thích nuôi dạy con gái thành con dâu, ta có suy nghĩ này cũng chẳng có gì lạ.
"Chúng ta đều mong Ngưu Lang sống tốt hơn, phải không?"
"Ngươi cũng thấy hắn ta khao khát cái vỏ của ta đến mức nào rồi đó."
Ta cười tủm tỉm, vẫn giữ vẻ dịu dàng, tiến sát về phía Lão Hoàng Ngưu: "Ta muốn mượn ngươi một thứ."
"Mượn thân thể của ngươi làm vỏ của ta."
4
Chất nhầy của ta có thành phần gây tê.
Ngưu Lang bị chất nhầy của ta bao bọc, ngủ say an lành.
Ta hoàn toàn không sợ hắn ta bị đánh thức.
Ta hiện nguyên hình ngay trước mặt Lão Hoàng Ngưu.
Do vỏ đã bị Ngưu Lang hủy hoại nên bản thể trần trụi của ta hoàn toàn phơi bày trước mặt Lão Hoàng Ngưu.
Thịt ốc của ta không trắng ngần như ngọc bích như các tinh quái ốc đồng khác.
Ngược lại, toàn là chất nhầy đen kịt hôi thối.
Vô số ký sinh trùng đủ hình dạng chi chít xanh đỏ tím vàng, đang hoạt động trên cơ thể ta.
Tuy ta không còn pháp lực nhưng ta vẫn có các bảo bối ký sinh trùng giúp ta.
Lão Hoàng Ngưu thề rằng nó sống mấy trăm năm cũng chưa từng thấy quái vật nào ghê tởm như vậy.
Đây đâu phải ốc đồng cô nương biết lo liệu gia đình, đây rõ ràng là tà vật mà.
Nó nhanh chóng lùi lại phía sau nhưng hành động của ta còn nhanh hơn.
Ta chỉ cần một ánh mắt, mấy con ký sinh trùng trắng như giòi bọ trên người lập tức bay bổ nhào vào Lão Hoàng Ngưu rồi cắm phập vào cơ thể nó, xé nát huyết nhục của nó.
Nó đau đớn há miệng, vài con ký sinh trùng bò ra ngoài từ trong cổ họng nó.
Nó đau đến mức nhảy chồm chồm tại chỗ, bốn cái móng bò đều vung đến bốc khói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguu-lang-cuoi-nham-oc-buou-vang/chuong-2.html.]
"Ta có thể thả ngươi đi, ngươi đừng g.i.ế.c ta mà."
Ta khẽ lắc đầu, miệng lúc khép lúc mở, phụt phụt phun ra chất nhầy, còn lẫn vài bọc trứng màu hồng.
"Ai da, ta bảo ta thật lòng ở lại đây, sao ngươi lại không tin chứ?"
Ta lười nói nhảm với nó mà trực tiếp dùng chất nhầy khống chế nó.
Trong chớp mắt, Lão Hoàng Ngưu đã bị ký sinh trùng nuốt chửng hoàn toàn.
5
Sáng hôm sau, ta nhìn Lão Hoàng Ngưu đang run rẩy trong lán bò mà trầm tư.
Hóa ra không thể g.i.ế.c c.h.ế.t nó sao?
Lão Hoàng Ngưu cũng không muốn chịu đựng nỗi đau ký sinh trùng bò loạn trong xương nên suốt đêm đứng dậy làm bốn món mặn một món canh.
Sau khi nó làm xong món ăn, ta phun ra vài bọc trứng màu hồng bao bọc trên thức ăn.
Khoảnh khắc chạm vào thức ăn, các bọc trứng vỡ ra, nước và chất nhầy hòa vào món ăn.
Đây đều là dưỡng chất đấy.
Ngưu Lang tỉnh dậy nhìn món ăn thơm lừng nóng hổi, hiếm khi đối xử với ta tốt hơn một chút.
"Ngon thì ngon thật, chỉ là có hơi dính nhớp."
Ta buột miệng nói ngay: "Thiếp đã thêm sốt rồi."
Sau khi ăn uống no say, Ngưu Lang vỗ vỗ bụng rồi mãn nguyện ợ một cái.
Hắn ta hếch cằm lên.
"Một lát nữa ngươi đi cày đất nhà ta rồi cho bò ăn, cả quần áo bẩn cũng giặt đi."
"Tự mình phải biết tìm việc mà làm, ta có chút chuyện phải ra ngoài một chuyến."
"Ngươi cứ làm tốt, ta sẽ không bạc đãi ngươi."
Dù đã sớm chuẩn bị nhưng ta vẫn bị giọng điệu hiển nhiên của Ngưu Lang làm cho ngạc nhiên.
Chỉ cần ngươi cống hiến, cống hiến rồi lại cống hiến, ta sẽ không bạc đãi ngươi.
Hắn ta càng như vậy, ta càng vui sướng.
Ta mỉm cười tiễn hắn ta và đám bạn bè xấu khoác vai bá cổ rời đi.
Ánh mắt ta chuyển sang Lão Hoàng Ngưu đang run rẩy.
"Ngươi, ngươi muốn làm gì?"
Ta nhìn bốn cái vó bò của nó đang run lẩy bẩy.
"Không nghe Ngưu Lang bảo cày đất sao? Còn không mau đi đi?"
Ta trợn mắt nhìn một cái, Lão Hoàng Ngưu lập tức lăn lê bò toài vội vã đóng cày đi cày đất.
Đừng tưởng ta không biết chính là lão già này đã xúi giục Ngưu Lang trộm y phục của ta.
Hoàng Ngưu Tinh này sống lâu, biết nhiều chuyện nên tuyệt đối không thể giữ lại.
Phải nghĩ cách g.i.ế.c c.h.ế.t nó, kẻo nó cứ luôn giúp Ngưu Lang bày mưu tính kế.
--------------------------------------------------