Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm thu một mảnh tĩnh lặng, côn trùng chiêm chiếp kêu to trong đồng cỏ, để cho đêm yên tĩnh này lộ vẻ náo nhiệt.

Một vòng trăng lưỡi liềm treo nôi chân trời, rìa ngoài màu vàng nhàn nhạt có một tầng đỏ thắm, như có như không, cực kỳ mông lung. Dưới tàng cây trong sân nhỏ đứng một người, chắp tay sau lưng ngẩng đầu ngắm trăng, mà ánh mắt của hắn, lại nhìn về một gian phòng.

Cửa nha chưa mở, ánh đèn vàng ấm chiếu trên màn cửa sổ bằng lụa mỏng tạo thành một bóng dáng, như có người ngồi trước cửa sổ, một cái tay nâng quai hàm đang ngưng thần suy nghĩ tâm sự. Đột nhiên, cửa kia “Két” một tiếng mở, người dưới tàng cây kia sợ nhảy lên, lặng lẽ dời thân thể sang bên, chỉ thấy Liên Kiều đi ra, trong tay cầm một chiếc khăn, rũ xuống, đung đưa trong bóng đêm.

“Ca ca.” Sau lưng truyền tới tiếng kêu của Xuân Hoa, Gia Mậu lấy làm kinh hãi, quay mặt đi, nhàn nhạt đỏ ửng tản ra trên mặt, thua thiệt ánh trăng mông lung này, ẩn núp phần lúng túng bất an kia.

“Xuân Hoa, sao muội không có tiếng không hơi thở đến đằng sau ta, cố ý muốn làm ta sợ?” Gia Mậu giả vờ nghiêm mặt: “ Muội càng lớn càng bướng bỉnh rồi, sao lại không một chút dáng vẻ thục nữ vậy!”

Xuân Hoa làm cái mặt quỷ với hắn: “ Muội cũng không muốn làm thục nữ, muốn làm thục nữ cũng phải chờ đến sau khi muội cập kê hãy nói! Bây giờ thì quy quy củ củ rồi, không có ý nghĩa!” Nàng nhìn một chút Gia Mậu, trên mặt hiện lên thần sắc nghi ngờ: “Ca ca, huynh đứng ngốc ở chỗ này làm chi? Sắp giờ Hợi rồi, cũng nên chuẩn bị nghỉ ngơi.”

Gia Mậu rầm rì nói: “Ta chờ Bảo Trụ tắm ra, xong đi tắm một cái, giờ còn có thời gian, đứng đứng trong sân.”

Xuân Hoa hồ nghi liếc mắt nhìn Gia Mậu, bám theo không buông: “Vậy vừa nãy huynh nhìn cái gì xuất thần vậy ? Muội đi tới phía sau huynh cũng không phát hiện!” Nàng nhìn cánh cửa nửa mở phía trước, bỗng nhiên tỉnh ngộ lại: “Ca ca, huynh đang nhìn phòng của Nghi muội muội, phải không ?”

Gia Mậu quýnh lên, quay đầu đi nói thật nhỏ: “Mới không có, muội nói bậy!”

“Huynh lừa gạt ai đó?” Xuân Hoa hừ một tiếng, trên mặt lộ ra nụ cười sung sướng: “Ca ca, muội cảm thấy huynh đối với Nghi muội muội tốt khác thường! Tết năm nay về từ Nghiễm Lăng, huynh vẫn nhớ đến nàng, phải không ?”

“ Muội đang nói bậy bạ gì đó?” Trong lòng Gia Mậu có mấy phần giật mình, Xuân Hoa chỉ mới bảy tuổi, hơi lớn hơn Tương Nghi chút, sao đã nói đến chuyện nam nữ này? Cũng biết quá sớm rồi! Hắn tự tay nhéo lỗ tai Xuân Hoa một cái: “Còn nhỏ tuổi đã yêu nói bậy nói bạ, làm gì có chuyện như vậy?”

Đầu Xuân Hoa nghiêng một cái, tránh thoát tay Gia Mậu, đứng ở một bên cười nhạo: “Ca ca, huynh đang chột dạ sao? Muội nói nhớ, chỉ nói là huynh đang xem nàng làm muội muội mình nhìn, muội cảm thấy huynh đối với Nghi muội muội, tốt giống như đối với muội và Đông Hoa, chuyện gì cũng nhớ nàng!” Xuân Hoa đưa ngón tay ra đếm từng cái: “Nghe nói hồi Tết huynh đưa Nghi muội muội áo choàng Sỉ La Ni, nghe Bảo Trụ ca ca nói huynh lại đưa nàng đèn lưu ly tú cầu và chuỗi ngọc, giờ nàng tới Hoa Dương, huynh xúi bẩy Thu Hoa muội muội tới mở cửa hang chung với nàng... Tự huynh nói xem, là không phải rất nhớ Nghi muội muội sao?”

“Ta hiểu được, muội là ngại đồ của ta đưa muội ít đi hả?” Gia Mậu trừng mắt nhìn Xuân Hoa, khoát tay một cái với nàng: “Chớ có nói bậy! Giữa huynh muội chúng ta tùy tiện nói một chút cũng còn được, vạn nhất nói ra ngoài, sẽ phá hủy danh dự Nghi muội muội! Bây giờ tuổi tác chúng ta còn nhỏ, nói bậy nói bạ người ta cũng chỉ xem như tiểu hài tử đùa giỡn, chưa tới được vài năm, nếu là bị người nghe, chỉ sợ thấy gió là mưa.”

Xuân Hoa sờ tóc một cái, cau mũi với Gia Mậu: “Ca ca, muội trêu chọc huynh chơi thôi, nhìn huynh cuống cuồng kìa! Muội chẳng qua là thấy nha hoàn thiếp thân Ngân Hoa của muội, sau khi được mẹ chỉ cho gã sai vặt, làm chuyện gì cũng nghĩ đến người kia, mỗi ngày may xiêm y thêu khăn tay cho hắn, đối với hắn thật tốt, muội thấy giống như ca ca đối với Nghi muội muội vậy đó!” Nàng tràn đầy phấn khởi đích nhích tới gần Gia Mậu, nhón chân lên đến bên tai hắn nhẹ giọng nói: “Nếu là Nghi muội muội có thể làm đại tẩu muội, vậy thì thật tốt, đều là người quen, không thể thích hợp hơn đâu!”

Gia Mậu trợn mắt há hốc mồm nhìn Xuân Hoa, chỉ thấy thân thể nho nhỏ của nàng chạy thật nhanh, một cái chớp mắt đã đến bên kia hành lang, đẩy ra một cánh cửa phòng, nhanh chóng chạy vào, chỉ còn lại tiếng cười như chuông bạc vang vọng trên không trung.

“Xuân Hoa thế nào? Vui vẻ như vậy?” Bảo Trụ xách y phục từ phòng bên kia đi tới, vừa vặn thấy Gia Mậu và Xuân Hoa đùa giỡn dưới tàng cây, cười đi tới: “Chuyện vui như vậy, ngươi cũng không nói ra để cho ta nghe một chút?”

“Không có gì, ngươi cũng biết Xuân Hoa vốn là điên điên khùng khùng như vậy.” Gia Mậu vỗ bả vai Bảo Trụ một cái: “Tại sao ngươi tắm dùng thời gian dài như vậy, làm hại ta đợi lâu!”

Tương Nghi ngồi ở trước cửa sổ, xuyên thấu qua màn cửa sổ lưa thưa bằng lụa mỏng kia, có thể thấy mấy bóng dáng mơ hồ bên ngoài.

Vừa nãy cũng không biết Xuân Hoa cùng Gia Mậu nói những gì, đột nhiên nở nụ cười như vậy, tiếng cười kia truyền tới trong lỗ tai Tương Nghi, thay đổi hoàn toàn một loại tâm trạng khác.

Nàng như người chết chìm, muốn duỗi tay nắm lấy gỗ nổi, có thể lại cảm thấy mình không thấy được bất kỳ hy vọng nào. Khối kia gỗ nổi ngay bên cạnh nàng không xa, nàng làm thế nào cũng không với tới, chỉ thấy cuồn cuộn sóng lớn bóng dáng kia chợt cao chợt thấp, để cho nàng vừa sinh ra hy vọng, lại có một loại tuyệt vọng.

“Cô nương, mau mau rửa mặt, chuẩn bị nghỉ ngơi.” Liên Kiều bưng chậu nước đi vào, mang trên mặt là nụ cười vui sướng: “Ngày mai dọn dẹp tất cả hàng hóa xong, cửa hàng chúng ta có thể tu sửa lần nữa! Ta mới thấy quản sự biểu thiếu gia và các thiếu gia tiểu thư Dung gia kia, nghe hắn nói, Dung Đại thiếu gia đã chuẩn bị xong bạc tu sửa cửa hàng, giúp chúng ta nhiều bạc chút.”

Tương Nghi không lên tiếng, nghe Liên Kiều nói hết sức phấn khởi, loại cảm giác trong lòng càng sâu.

Sao Gia Mậu không giống kiếp trước lắm? Gia Mậu kiếp trước, mặc dù cũng dịu dàng như vậy, nhưng cho tới bây giờ sẽ không cãi ý tứ trưởng bối. Lần này hắn chạy đến từ Giang Lăng, sao Dung lão thái gia và Dung lão phu nhân lại chấp thuận? Chỉ sợ là Gia Mậu tự mình giữ vững muốn đi qua, Dung đại phu nhân không có biện pháp, lúc này mới đi làm thuyết khách cho hắn.

Để Liên Kiều hầu hạ đi ngủ, quả đấm Tương Nghi siết một cái, trong lòng có mấy phần như đưa đám, khi đó Dương Nhị phu nhân chuyển thuật lời nói của Dung đại phu nhân bây giờ nàng còn nhớ rõ ràng: “Thái hậu nương nương trong cung có ý chỉ, dặn dò hôn sự trưởng tôn Dung gia đừng tùy ý, do lão nhân gia tự mình đến gả.”

Lời nói này uyển chuyển, lý do cũng rất đầy đủ, nhưng khi đó Tương Nghi nghe mặt xám như tro tàn, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, lòng muốn chết cũng có. Dương Nhị phu nhân thấy sắc mặt nàng chật vật, tinh tế khuyên nàng: “Lạc gia vốn dĩ suy thoái, chẳng qua ta thấy ngươi và Gia Mậu từ nhỏ có chút tình cảm, lúc này mới đánh bạo nói ra chuyện này, chỉ mong ngươi có thể đến Dung gia hưởng phúc, thật không nghĩ đến giờ Dung gia Giang Lăng không thể so với ngày xưa, dù là Dương gia chúng ta nhìn thấy cũng không thể không lễ nhượng mấy phần, ngươi đừng nhớ Gia Mậu nữa, trưởng tôn tức Trường Ninh Hầu phủ nhất định không phải là đi ra từ Lạc gia Nghiễm Lăng. .”

Tương Nghi nắm thật chặt chăn nệm dưới người, bây giờ đã vào Thu, không còn là chiếu trước kia, đệm giường dưới người rất là mềm mại, từ từ chà trong tay một cái, rối thành một đoàn, giống như lòng của nàng, nhăn nhúm lại cũng mở không ra.

Ngày thứ hai khí trời rất tốt, cuối thu khí sảng, Xuân Hoa đề nghị đi núi Phượng Hoàng Hoa Dương đạo một chút: “Nghe nói phong cảnh bên kia tốt lắm, lần trước ta còn nói với Nhị thẩm nương muốn nàng dẫn chúng ta tới núi Phượng Hoàng chơi đùa, cuối cùng hôm nay có cơ hội, không bằng mượn cơ hội này đi du lịch mùa thu.”

Nhắc tới hai chữ du ngoạn, Bảo Trụ luôn rất vui vẻ, hắn lập tức tán thành: “ Tốt tốt tốt, chúng ta cùng nhau đi leo núi ngày mùa thu. Bây giờ là cuối tháng tám rồi, sắp tới trùng cửu, chúng ta trước thời hạn phụng bồi Tương Nghi qua tiết lại nói.”

Tương Nghi có vài phần khó xử, trong cửa hàng vẫn còn đang thanh hàng, nàng muốn ở chỗ này xem xét một chút tình huống. Xuân Hoa giữ tay của nàng không thả: “Nghi muội muội, chẳng lẽ muội không muốn làm địa chủ tận tình sao?”

Tần ma ma ở bên cạnh cười nói: “Cô nương, ngài đi đi, nơi này có ta và bọn Lưu ma ma Thúy Chi mà, Phương tẩu và Liên Kiều phụng bồi ngài đi leo núi cũng được.”

Lập tức định như vậy, ba chiếc xe ngựa chở đầy người, chạy đi núi Phượng Hoàng ngoại ô Hoa Dương.

Hôm nay khí trời tốt, du khách trên núi Phượng Hoàng như mắc cửi, đến dưới núi chỉ thấy đậu không ít xe ngựa rèm mềm mại, hồng nam lục nữ khắp nơi có thể thấy. Có cả nhà cùng đi ra du Thu, người lớn trẻ nhỏ, trên mặt đều là nụ cười, còn có người trong tay cầm mấy chi hoa cúc sớm, ân cần đi theo một ít nữ nhân, trêu chọc các nàng.

“Cô nương, những người này đúng là không biết xấu hổ!” Liên Kiều nhìn những người đó, tức giận nói: “Sao chạy đến nơi này liếc mắt đưa tình chứ?”

“Liên Kiều, ngươi tuổi tác còn nhỏ, đừng nhìn chằm chằm những thứ này!” Phương tẩu cười ha ha một tiếng: “Người ta khó khắc lắm mới ra được thấy mặt một lần, nhân cơ hội cười cười nói nói cũng là chuyện hợp tình hợp lý, sao ngươi lại thấy ngứa mắt rồi hả?”

Liên Kiều tức giận nói: “Ta xem còn không có gì, lúc trước ở nhà làm việc, không hiếm thấy đến những người đó bên chồng cỏ lâu lâu bão bão, nhưng bây giờ chúng ta là mang theo cô nương đi ra du Thu, cho nàng xem những thứ này, không tốt lắm.”

Phương tẩu liếc mắt Tương Nghi đi ở phía trước một cái, kéo tay của Liên Kiều: “Lắm mồm!”

Tương Nghi và Xuân Hoa Thu Hoa đi cùng nhau, bên cạnh còn đi theo Bảo Trụ và Gia Mậu, Phương tẩu rõ ràng thấy, vị Dung Đại thiếu gia kia, ánh mắt thỉnh thoảng dừng trên người Cô Nương nhà mình.

Chỉ là một đứa trẻ, chẳng lẽ đã nở hoa tình yêu sao ? Phương tẩu hơi nghi ngờ, tuổi nhỏ như vậy đã có tình ý kiểu khác, vị Dung Đại thiếu gia này và người khác thật là không giống nhau —— có lẽ cũng chỉ là mình nghĩ quá nhiều, Phương tẩu lắc đầu một cái, tuổi tác bày ở đó, sao có thể suy đoán lung tung!

Chỉ là tình cảm khi còn bé có lẽ có thể sinh ra nhân duyên sau này, Phương tẩu nhìn Tương Nghi đi ở phía trước một chút, lại nhìn Gia Mậu một chút, chỉ cảm thấy hai người xứng đôi cực kì, không khỏi hơi nở nụ cười, nếu sau này hai người này có thể thành một đôi, vậy cũng mỹ mãn rồi.

“Tránh ra, tránh ra!” Sau lưng truyền tới một trận cao giọng gào thét, chỉ thấy một con ngựa cao lớn chạy tới bên này, trận trận tiếng vó ngựa như đánh trống làm người ta sợ hết hồn hết vía, tro bụi theo con ngựa kia tung bay lên, theo hướng gió mà bay lên mặt của người ta, trong khoảnh khắc ánh mắt người đi trên đường phía trước mờ mờ một mảnh.

“Mau tránh ra!” Người đi đường rối rít kinh hô tránh né sang hai bên, e sợ con ngựa kia sẽ đạp đến trên người mình, người chen chúc bên cạnh, người gạt người ra, giống như muốn chen những người khác đến dưới vách núi.

Tương Nghi vốn là đang nói đùa với Xuân Hoa Thu Hoa, đột nhiên dòng người đẩy tới chỗ nàng, còn chưa kịp phục hồi tinh thần lại, bên cạnh đã có một đôi tay tới giữ nàng lại, bên tai có một trận khí tức ấm áp: “Đừng sợ, có ta ở đây!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 01
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ Nhi Lạc Gia
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...