Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 42

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Rinnina

Tháng hai đến rất nhanh, đầu cành trong vườn đã có nhiều màu xanh biếc nhàn nhạt, màu nâu xám trên cành cây có nhô ra nhàn nhạt, dựng dục sinh cơ vô hạn, chờ một đêm gió xuân đi qua, khắp nơi tất cả đều là xanh lục xanh nhạt.

Tương Nghi đi theo Bảo Trụ đi trên đường mòn đá xanh, nhìn hoa hoa cỏ cỏ ven đường, có chút kinh ngạc: "Bảo Trụ ca ca, trong vườn nhà huynh, tại sao dường như đã đến mùa xuân, lá cây trên cây đã có sinh cơ một mảng lớn, muội nhìn trong nhà của muội, thì vẫn còn là mầm cây."

Bảo Trụ kiêu ngạo chỉ chỉ vài người trong vườn: "Tổ mẫu huynh dẫn người làm ra!"

"Hả?" Tương Nghi kinh hãi: "Dương lão phu nhân biết trồng hoa nuôi cỏ?"

"Tổ mẫu huynh biế làm những chuyện này, thường ngày bà không có chuyện làm thì sẽ ở trong vườn vội vàng làm việc." Nhắc tới việc Dương lão phu nhân làm vườn, gương mặt Bảo Trụ sùng bái: "Tổ mẫu có thể trồng rất nhiều hoa khác nhau! Bọn họ nói hội hoa mẫu đơn Lạc Dương, rất nhiều hoa tượng đến xin tổ mẫu đừng đi đấu hoa, nếu tổ mẫu mà ra tay, bọn họ chỉ có thể nghỉ xả hơi thôi!"

Tương Nghi hâm mộ nghe, trong đầu âm thầm nghĩ, sống tuổi như Dương lão phu nhân, cũng coi như dễ chịu, không chỉ có tiếng tăm lừng lẫy bên ngoài, ở nhà còn có thể làm con cháu tin phục, nhắc tới bà đều là dương dương đắc ý như vậy.

Một người gánh cái thúng đi từ đối diện tới, Tương Nghi trợn mắt há hốc mồm, nhìn người kia sãi bước đi vào vườn hoa, trong lúc nhất thời không phản ứng kịp, đứng ở đó, cả người ngây dại —— đó không phải Dương lão thái gia hả ? Khi về chúc tết, ở cửa thiên thính có bái kiến ông một lần, chỉ cảm thấy lão nhân gia hơn năm mươi tuổi, nay lại có tư thế hiên ngang, lưng thẳng tắp như vậy, thật là hiếm thấy.

"Tương Nghi, sao nào?" Bảo Trụ thấy Tương Nghi sững sờ đứng ở đó, không khỏi vui vẻ cười một tiếng: “Có phải muội thấy tổ phụ chọn phân bón đưa qua nên cảm thấy kỳ quái không?"

Tương Nghi liều mạng gật đầu, ở trong vườn Dương gia gặp Dương lão thái gia cũng không kỳ quái, nhưng mà gặp Dương lão thái gia gánh cái thùng, thì thật là kỳ quái, cái này không phải là việc làm của bọn hạ nhân? Tương Nghi móc khăn ra xoa xoa mặt, một mùi vị hôi chua nhàn nhạt truyền tới, nghĩ tới việc Dương lão thái gia gánh phân bón có chút quái dị.

"Tổ phụ tổ mẫu là như vậy, nếu muội có thể đến nhà chúng ta ở một lần, thì sẽ không thấy kỳ quái đâu." Bảo Trụ cười nháy mắt với Tương Nghi: "Tổ mẫu thích làm việc, thì tổ phụ sẽ theo bà làm. Tổ mẫu thích trồng hoa nuôi cỏ, tổ phụ đi theo bà vào trong vườn xới đất bón phân, tổ mẫu tu bổ nhánh cây, tổ phụ giúp bà cầm cây kéo."

Trong vườn có rất nhiều bóng người, Tương Nghi không tự chủ được cất bước đi qua, mặc dù loại mùi vị chua hủ này càng ngày càng đậm, nhưng nàng một chút cũng không thấy khó ngửi, trong lòng ngược lại có cảm giác vui thích.

Cho tới bây giờ nàng chưa từng nghĩ trên cõi đời này lại có bạn lữ hài hòa như vậy, kiếp trước đập vào mắt nàng có thể thấy được, cũng là cha mẹ Gia Mậu hai người cảm tình rất dày, không nghĩ tới Dương lão phu nhân và Dương lão thái gia lại cũng kiêm điệp tình thâm như vậy. Người sống cả đời cỏ sống một mùa, nếu có thể tìm được bạn lữ vừa lòng đẹp ý đến thế, cho dù không phải đại phú đại quý, cũng sẽ sống vui sướng.

Mặt của Gia Mậu chợt lóe lên trước mắt, Tương Nghi cắn chặt răng, những bất hòa kiếp trước dường như muốn từ cái hộp trong đáy lòng toát ra, từ từ dồn ép đến tay chân của nàng, để cho nàng giãy giụa trong thống khổ và ngọt ngào, cũng không có cách nào tự kềm chế.

Không thể, mình không thể còn muốn Gia Mậu, hắn và nàng, là cách nhau chân trời, vĩnh viễn cũng sẽ không thể ở cùng một chỗ.

Nàng không muốn lại làm di nương đê tiện kia, vì một phần chân tình trong lòng mình, bất chấp tất cả chui vào Trường Ninh Hầu Phủ, chịu hết khinh thường của thế nhân, ngay cả Gia Mậu, cuối cùng cũng bị nàng làm cho phiền phức vô cùng, giống như có hơi không bằng lòng gặp nàng nữa.

Kiếp này, nàng nhất định phải tìm một nam tử thật lòng thích mình, giống như Dương lão phu nhân và Dương lão thái gia vậy, hòa thuận với nhau. Tương Nghi hâm mộ nhìn qua, Dương lão phu nhân cầm một cây dao nhỏ đang cắt nhánh cây, có mấy hoa tượng đi theo phía sau, còn có mấy nha hoàn bà tử, Dương lão thái gia khom người một gáo một gáo bón phân bón vào bên dưới cây, một mảnh màu đen.

"Tổ phụ, tổ mẫu." Bảo Trụ sung sướng chạy qua: "Con mang Tương Nghi muội muội tới."

Dương lão phu nhân quay mặt lại, giao cây kéo cho hoa tượng bên người, nha hoàn bên cạnh vội vàng đưa nước lên, Dương lão phu nhân rửa tay, lau sạch, đi về phía Tương Nghi: "Lạc đại tiểu thư, mấy ngày trước ta vẫn thường nói về con với Bảo Trụ, thế nào, thân thể tốt hơn rồi hả ?"

Lòng Tương Nghi trở nên ấm áp, vội vàng hành đại lễ với Dương lão phu nhân: "Sao dám làm Dương lão phu nhân lo lắng."

Dương lão phu nhân nhìn Tương Nghi một chút, nở nụ cười: "Quả nhiên vẫn là tuổi còn nhỏ, căn cơ thân thể tốt, nghe Bảo Trụ nói sớm mấy ngày trước con bị bệnh mặt vàng vàng, giờ nhìn thấy, vẫn là trong trắng lộ hồng dung nhan như ngọc."

"Đều là Dương lão phu nhân quá khen, Tương Nghi tự biết dung nhan thô lậu, sao dám nhận mấy từ trong trắng lộ hồng dung nhan như ngọc." Tương Nghi nhàn nhạt cười một tiếng: "Dương lão phu nhân nói con cũng không có ý rồi."

"Lạc đại tiểu thư, làm người đừng quá khiêm nhường, khiêm nhường quá mức, có lúc là dối trá." Dương lão phu nhân cười híp mắt nhìn nàng: "Ta thích nhất loại người sảng khoái này, trong lời nói không che giấu gì cả, không có gì kín đáo. Ta thấy trong cao môn đại hộ của Đại Chu này, không ít người tâm cơ nặng nề, ngoài mặt hòa hòa khí khí, lại ngấm ngầm tranh đấu với nhau, muốn đạp đối phương dưới chân, hung hãn đạp xuống, để cho nàng thoát thân không được, cần gì phải thế!"

Tương Nghi không ngờ Dương lão phu nhân bỗng nhiên nói như vậy, lấy làm kinh hãi, mặt ửng đỏ: "Dương lão phu nhân, con..."

Dương lão phu nhân khoát tay một cái, cười nói: "Con không cần giải thích, ta tự nhiên biết tình cảnh của con."

Lạc đại tiểu thư này không có mẹ ruột, mẹ kế lại là một người không biết chuyện, nếu nàng làm người chính trực, chỉ sợ rất khó tự vệ, cũng không phải bản thân nàng muốn tâm cơ nặng nề như vậy. Dương lão phu nhân chỉ cảm thấy trong lòng hơi chua xót, không tự chủ được nghĩ tới khi bà còn nhỏ, mất cha tang mẹ, di nương kia của cha là do tộc trưởng ban tặng, ỷ vào sinh hai đứa con trai một đứa con gái, muốn muốn bức bà đến nơi hẻo lánh, đạp lên một cước, làm bà trọn đời không thoát thân được.

Bất kể thời gian đó chật vật thế nào, vẫn cố mà sống, từ bỏ Trịnh thị Huỳnh Dương, bà tự khai phá một con đường cho mình, bà cười đến cuối cùng, Trịnh gia mười dặm hồng trù đón bà về tộc, bà cũng không cố kỵ, bà căn bản không yêu cầu cái gọi là thế gia đại tộc kia tăng màu cho hào quang của bà, bà chỉ cần có người trong lòng kia phụng bồi, bình an sống hết đời là đủ.

Như bây giờ, hắn cách xa triều đình, theo mình về Nghiễm Lăng, cùng chung tình cha con, trồng hoa nuôi cỏ, vui vẻ hòa thuận.

Lạc đại tiểu thư trước mặt, chỉ sợ là không thể lặp lại con đường mình từng đi qua—— dù sao nàng và mình, có khác biệt quá lớn, bây giờ nàng còn không thể nào thoát khỏi Lạc gia, nói gì đến chuyện tự khai phá một con đường. Cho dù muốn làm, cũng phải là sau này, cũng phải có người ủng hộ nàng trợ giúp nàng. Chim non khi lông chim cũng còn chưa đủ muốn học bay lượn, tất nhiên sẽ té từ trong tổ ra, nặng thì bỏ mạng, nhẹ thì tổn thương nguyên khí nặng nề.

"Dương lão phu nhân." Tương Nghi suy nghĩ lời của Dương lão phu nhân một phen, trong lòng nhất thời hiểu rõ, Dương lão phu nhân đang ám chỉ cho mình, muốn nói cái gì thì cứ nói, đừng giấu giếm, trong lòng nàng nóng lên, lại hành đại lễ với Dương lão phu nhân, trong giọng nói pha lẫn nghẹn ngào: "Quả nhiên Dương lão phu nhân là trưởng giả nhân từ, lại nói chuyện như vậy giúp Tương Nghi mở mang trí óc!"

"Con có chuyện khó gì ? Lại nói nghe xem, để ta coi có thể tìm cách giúp con hay không." Dương lão phu nhân từ từ đi về phía trước: "Nếu con cảm thấy không tiện, vậy có thể đi theo, chúng ta đến chỗ không người nói chuyện."

Tương Nghi đi theo: "Đa tạ lão phu nhân chỉ điểm."

"Bảo Trụ, con giúp tổ phụ thêm đất bón phân cho hoa cỏ đi, ta và Tương Nghi vào trong đình trò chuyện." Dương lão phu nhân kéo tay Tương Nghi, lòng bàn tay của bà rất nóng, giống như có vật gì ấm áp len lỏi vào lòng, đột nhiên nước mắt Tương Nghi rớt xuống.

"Ai nha, sao bỗng nhiên thương tâm?" Dương lão phu nhân kéo tay Tương nghi, để nàng ngồi bên cạnh mình, cười khẽ nói: "Gương mặt xinh xắn như vậy, dính đầy nước mắt thì rất xấu! Lạc đại tiểu thư, ta cho con biết, trên đời này nước mắt thứ vô dụng nhất, một người chỉ có thể khóc, không nghĩ thay đổi thực tế, dù khóc đến mù mắt, cũng vẫn sống không hài lòng như cũ."

Tương Nghi xoa xoa nước mắt, nhỏ giọng nói: "Con không phải bởi vì mình sống không tốt mà khóc, chẳng qua con cảm thấy ấm lòng, tổ mẫu chưa bao giờ nói với con những lời này, khi nghe thấy đột nhiên trước mắt thấy ánh sáng."

"Miệng nhỏ thật ngọt." Dương lão phu nhân cười vỗ tay Tương Nghi một cái: "Ngươi nói, gần đây có chuyện gì không vừa ý đúng không?"

Hôm nay Tương Nghi tới gặp Dương lão phu nhân, có hai chuyện muốn xin nàng. Thứ nhất, là hy vọng Dương lão phu nhân có thể phái mấy người thân thể cường tráng hộ viện, để Thúy Chi thuận thuận đương đương xuất giá. Thứ 2, là muốn hỏi Dương lão phu nhân, làm thế nào mới có thể cầm đồ cưới của mẹ về.

Lạc lão phu nhân chỉ còn sống khỏe hai năm, trong hai năm này, nàng nhất định phải cầm toàn bộ đồ cưới của mẹ về tay, thứ nhất là không để cho đồ vật của mẹ lưu lạc vào tay người khác, để mình còn có vật mà nhớ, ngoài ra mình cũng có thể có ít thứ phòng thân, dù sao cũng hơn trong tay trống trơn —— đến bây giờ, trong tay nàng tổng cộng chỉ có ba lượng bạc, muốn làm chuyện gì cũng không được.

"Lão phu nhân, thiếp thân nha hoàn Thúy Chi của con tìm được người tình đầu ý hợp, ngày mùng 2 tháng 2 sẽ xuất giá, nhưng mẹ kế của con lại cố ý muốn nàng gả cho một tên hỗn trướng. Ta biết nàng muốn phái người cướp cô dâu trong ngày mùng 2 tháng 2 đó, không muốn thấy nha hoàn của mình rơi vào hố lửa không ra được, cho nên đặc biệt đi xin Dương lão phu nhân giúp đỡ, hy vọng Dương lão phu nhân có thể ra chủ ý cho con. " Tương Nghi tràn đầy trông chờ nhìn Dương lão phu nhân, thà bảo là muốn nàng ra chủ ý cho mình, không bằng xin nàng ra tay giải quyết chuyện này —— chỉ cần Dương lão phu nhân chịu ra mặt, còn có chuyện gì làm không được?

Sắc mặt Dương lão phu nhân có chút không thích: "Mẹ kế của con thực là ác độc, lại còn có thể có tâm tư như vậy! Chẳng lẽ con chưa nói với tổ mẫu con ?"

"Mấy ngày nay con đặt nha hoàn kia trong viện tổ mẫu, mới tránh được bất trắc, nhưng ngày xuất giá, tổ mẫu chắc chắn sẽ không phái người đi theo, chẳng qua là một nha hoàn thôi, ở trong mắt nàng, căn bản không đáng nhắc tới. Mỗi lần con nghe Bảo Trụ biểu ca nói tổ mẫu của hắn, cũng khen nhiệt tình, hòa khí, là một người tốt, Tương Nghi nghĩ đi nghĩ lại, quả thực không tìm được người giúp, lúc này mới cả gan tới nhờ Dương lão phu nhân giúp."

"Chẳng qua là chuyện nhỏ thôi." Dương lão phu nhân cười một tiếng: "Lạc đại tiểu thư, con cứ yên tâm, đến lúc đó ta phái mấy hộ viện thân thủ tốt đi đưa nha hoàn kia xuất giá là xong."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 01
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ Nhi Lạc Gia
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...