Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 125

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong lò sưởi có tiếng vang tất tất ba ba, đó là đốm lửa than củi ngân sương bắn tung tóe ra, đụng thành chậu đồng, phát ra tiếng vang vui sướng. Tròng mắt Dung đại phu nhân nhìn lò sưởi mạ vàng màu đồng kia, bất đắc dĩ cười cười: “Nhị tẩu, tỷ cũng biết hôn sự Gia Mậu cũng không do ta làm chủ.”

Dung phi nương nương đã nói rất rõ ràng, hôn sự Gia Mậu và Xuân Hoa, tất nhiên do nàng tới định đoạt —— ai bảo họ là Đại thiếu gia Đại tiểu thư Dung gia?

Cho dù Dung phi nương nương không lên tiếng, chỉ sợ hôn sự Gia Mậu mình cũng không có quyền nói chuyện, trừ phi phu quân và người mẹ cố chấp kia của hắn đi dựa vào lí lẽ biện luận, xưa nay Dung lão phu nhân là một người không nói lý, hẹp hòi lại cố chấp, chỉ sợ là cầm hôn sự tôn tử tôn nữ trong tay, một phần cũng không chịu bỏ qua cho.

“Vậy cũng phải, Dung gia các ngươi trong cung còn có một vị quý nhân, không so với trong phủ chúng ta, làm chuyện gì cũng nhàn nhã, mẹ đúng là độ lượng, chuyện gì cũng buông tay, không giống người khác, thế nào cũng phải bắt mình đi lấy lòng khoe tài.” Dương Nhị Phu nhân thoải mái cười cười, đều nói phải gả cho phu quân tốt, dưới cái nhìn của nàng, phu quân tốt còn không bằng mẹ chồng tốt, có một mẹ chồng sáng suốt, cả đời này của mình cũng coi là vừa lòng đẹp ý rồi.

“Hai vị phu nhân, không xong không xong!” Bên ngoài một bà tử hốt hoảng chạy vào: “Tam thiếu gia và biểu thiếu gia mang mấy hộ viện cưỡi ngựa ra ngoài! Bảo lão nô chuyển cáo nói là đi Hoa Dương, sáu ngày sau trở về!”

Dương Nhị Phu nhân định thần nhìn lại, chính là bà tử giữ cửa trong phủ, không khỏi giận dữ: “Ngươi cũng không biết ngăn cản hả?”

Bà tử kia hơi xấu hổ: “Lão nô không ngăn được.”

Đột nhiên Dung đại phu nhân đứng lên, nhấc chân đi ra bên ngoài, Dương Nhị Phu nhân vội vàng đuổi theo: “Tiểu cô, lúc này đi cũng vô dụng, chúng ta ngồi xe ngựa có thể đuổi kịp bọn họ sao ? Chỉ có thể lại phái mấy hộ viện đi theo, đừng xảy ra chuyện gì trên đường đã.”

“Gia Mậu đúng là càng ngày càng lớn mật rồi!” Dung đại phu nhân hận hận nói một tiếng, trong lòng không khỏi có thêm vài phần oán hận với Tương Nghi ở Hoa Dương xa xôi, Đại tiểu thư Lạc gia này đến tột cùng là rót canh * gì cho hắn, lại để cho Gia Mậu không để ý sự phản đối của mình, cùng Bảo Trụ cưỡi ngựa chạy ra ngoài?

Mấy con tuấn mã ở chạy thật nhanh trên đường, chạy qua cửa thành Hoa Dương, Bảo Trụ dương dương đắc ý nhìn Gia Mậu, vỗ ngực một cái: “Gia Mậu, chúng ta đã không phải con nít, hết lần này tới lần khác mẹ cứ xem chúng ta là con nít thôi.”

Gia Mậu khẽ mỉm cười, mặc dù vẫn chỉ là tiểu thiếu niên, lại đã có bóng dáng ôn nhuận như ngọc.

Hộ viện ở phía sau bên nịnh nọt: “Tam thiếu gia thật là có phong độ lão thái gia năm đó! Lúc lão thái gia chúng ta mười tuổi, đã đi theo sư phụ hắn vào nam ra bắc rồi!”

Bảo Trụ gật đầu không ngừng: “Qua hai năm ta sẽ xin tổ phụ đưa ta đi biên quan, ta phải lịch luyện thật tốt, ta muốn lúc mười sáu tuổi làm một tướng quân trẻ tuổi nhất Đại Chu!”

“Qua hai năm nữa ta sẽ tham gia khoa thi.” Khóe miệng Gia Mậu nở nụ cười nhàn nhạt: “Ta muốn thi đậu tam nguyên, làm Trạng nguyên trẻ tuổi nhất Đại Chu!”

Bảo Trụ đưa tay ở quơ quơ trước mắt Gia Mậu: “Gia Mậu, ngươi, không có nằm mơ chứ? Không phải Dung gia các ngươi có tổ huấn, không cho các ngươi đi tham gia khoa thi, phải cách xa triều đình?”

“Tổ huấn là tổ huấn, chẳng lẽ đã hình thành thì không thể thay đổi sao?” Gia Mậu suy nghĩ lời mà năm ngoái Dương lão phu nhân nói với hắn, nếu mình muốn bảo vệ người khác, đầu tiên phải làm cho mình mạnh mẽ lên, trước mắt của hắn thoáng qua gương mặt kia, trong lòng có từng tia ấm áp, hắn không thể lại để cho nàng đau đớn nữa, nàng cần phải có người thương yêu, có người bảo vệ, mà người thương yêu bảo vệ nàng đó, tất nhiên chỉ có mình.

“Ba năm sau khi ngươi mới 12 tuổi nhé!” Bảo Trụ ở bên cạnh không phục lắm ục ục thì thầm: “Hừ, không được, ngươi được chậm mấy năm, phải chờ ta mới được.”

“Cam La chín tuổi dã được thăng làm Vi Thượng Khanh, ta mười hai tuổi làm Trạng nguyên không tính là sớm.” Gia Mậu liếc Bảo Trụ liếc mắt: “Ai bảo ngươi không chí khí như vậy? Mười sáu tuổi, vậy còn sáu năm nữa lận nhé!”

Bảo Trụ không nói gì, muốn nói mười bốn tuổi mới có thể đầu quân, hắn dự định mười hai tuổi đi trại lính lịch luyện, còn phải để cho tổ phụ đi khai thông nữa, mười sáu tuổi làm tướng quân, đã coi như là nhanh nhất rồi. Nhìn gương mặt Gia Mậu dương dương đắc ý, Bảo Trụ có vài phần ghen tị, dựa vào cái gì mà khoa thi lại không hạn định tuổi, nếu Gia Mậu thật sự tam nguyên thi đậu, vậy mình khác hắn một mảng lớn rồi.

“Thế nào?” Gia Mậu thấy thần sắc kia của Bảo Trụ, cười ha ha một tiếng: “Ta chỉ nói giỡn thôi, Đại Chu nhiều sĩ tử như vậy, đâu phải ta nói muốn làm Trạng nguyên là có thể làm Trạng nguyên chứ?”

“Đó cũng phải.” Bảo Trụ suy nghĩ một chút, toét miệng nở nụ cười: “ Chỉ nghe ngươi nói bậy thôi!”

Vó ngựa lộc cộc vang dội, ngừng lại trước cửa hàng phố đông, hôm nay lại là tháng giêng đầu năm, cửa hàng không mở cửa, chẳng qua là ở cửa treo đèn lồng đỏ thẫm, ánh đèn ấm áp chiếu lên, ở dưới mái hiên soi ra Đoàn Đoàn ấm áp.

Một hộ viện đi tới cửa Trân Lung phường gõ cửa một cái, qua một trận, cửa mở ra, một tiểu nha đầu lộ ra nửa người từ trong: “Dương Tam thiếu gia, Dung Đại thiếu gia!” Nàng kinh ngạc vui mừng hô lên: “Thế nào lúc này tới Hoa Dương rồi hả?”

Bảo Trụ xoay người xuống từ trên ngựa: “Còn không phải muốn tới thăm các ngươi xem xem sống như thế nào sao?”

“Mau mau đi vào, bên ngoài còn có tuyết rơi, hai vị thiếu gia chắc chắn bị đông cứng hư rồi.” Liên Kiều vội vàng mở cửa cửa hàng ra, để cho bọn Bảo Trụ và Gia Mậu đi vào: “Cũng không đưa thư sớm, Cô Nương chúng ta cũng không biết các ngươi muốn tới!”

Bông tuyết bay lả tả từ không trung xuống, Tương Nghi đứng ở cửa, thấy mấy bóng người càng đi càng gần, quả thực không biết nên nói gì mới phải, Gia Mậu và Bảo Trụ lại tới vào lúc này.

Trong tháng giêng không nên là phụng bồi cha mẹ ở nhà qua mùa xuân sao? Nhưng bọn họ lại tới Hoa Dương, cho dù là trong thời tiết như vậy, mạo hiểm tuyết rơi nhiều chạy vội tới. Tay Tương Nghi giữ ngưỡng cửa thật chặt, trong đôi mắt hơi ẩm ướt, chớp chớp lông mi, một giọt nước lập tức rơi xuống.

“Tương Nghi.” Giọng của Bảo Trụ hết sức phấn khởi, vui mừng vô cùng.

“Tương Nghi.” Giọng của Gia Mậu cũng rất dịu dàng chững chạc.

“Sao hai người tới lúc này? Sao cô lại đồng ý?” Tương Nghi vội vàng né người để cho hai người đi vào, nhìn mấy hộ viện dắt ngựa, có vài phần lo lắng: “Cưỡi ngựa tới? Trên đường trơn nhẵn như vậy, vạn nhất té đổ phải làm sao?” Nàng lặng lẽ liếc mắt nhìn Gia Mậu, Dung đại phu nhân xem hắn vô cùng quan trọng, đơn giản là coi thành mắt của mình mà yêu quý, vạn nhất xảy ra bất trắc gì, mình dù tan xương nát thịt cũng không thường nổi.

“Nàng nhất định là không đồng ý, ta và Gia Mậu lén chạy ra ngoài.” Bảo Trụ hì hì cười một tiếng, ngồi xuống bên lò lửa: “Mấy tháng này muội cũng còn khá chứ?”

Tương Nghi cũng ngồi xuống, bảo Liên Kiều nhanh đi cầm bánh ngọt và trái cây lên: “Bưng một đĩa tắc tới, rửa sạch sẽ cẩn thận!”

Gia Mậu không nói gì, chỉ là cúi đầu nhìn sách bày trên bàn, tùy ý lật một cái, trên mặt lộ ra nụ cười: “Đang xem Trà Kinh của Lục vũ?”

Tương Nghi gật đầu một cái: “ Ừ.”

Trong lòng bỗng nhiên hơi không được tự nhiên, nàng nhận thư Gia Mậu mới bắt đầu nhìn sách có quan hệ với phương diện lá trà, lần này bị Gia Mậu nhìn thấy “ Trà Kinh» rồi, không khỏi ngượng ngùng đứng lên, như đang rình coi cái gì bỗng nhiên bị người ta tóm lấy.

Gia Mậu miệng hơi cười, đôi mắt như có thâm ý nhìn về Tương Nghi: “ Không sai, bán trà sao có thể không xem “ Trà Kinh» ? Còn có “ Trà Lục» , “ Trà Phổ “ những sách này, muội cũng có thể xem một chút.”

“ Được, muội nhớ rồi.” Tương Nghi chỉ cảm thấy trên mặt hơi nóng lên, thật hận không thể ra ngoài nắm một nắm tuyết dán lên mặt —— cũng không biết mặt của mình có đỏ không, chẳng qua là cảm thấy trong lòng một mảnh ấm áp, như vô biên vô tận bắt đầu cháy rừng rực, muốn đốt cả người nàng.

“ Trà Trang Thúy Diệp của muội thế nào?” Bảo Trụ một chút cũng không nhìn ra giữa mặt mày hai người, chẳng qua là tùy tiện hỏi tình trạng Trà Trang Thúy Diệp, biết được mỗi tháng không có lời gì, không khỏi nhíu mày: “Làm thế nào mới phải? Không phải muội tốn bó lớn bạc tu sửa hai cửa hàng kia?”

Tương Nghi cười: “Tháng thứ hai khá hơn tháng thứ nhất một chút, nếu mỗi tháng cũng bán tốt hơn tháng trước một chút, cũng không tệ lắm.”

Bảo Trụ suy nghĩ một chút, gật đầu liên tục: “Đúng đúng đúng.”

Dùng cơm tối xong, Bảo Trụ thấy sắc trời dần dần tối xuống, hoan hoan hỉ hỉ nói: “Chúng ta đi ra ngoài thả yên hoa đi.”

Liên Kiều ở một bên trợn to hai mắt: “Dương Tam thiếu gia mang yên hoa tới?”

Bảo Trụ đắc ý vỗ ngực một cái: “Tất cả đều là ta mang, muốn cho Tương Nghi xem thủ đoạn mới mẽ! Đi một chút đi, chúng ta đi ra sân thả yên hoa!”

Bảo Trụ và Liên Kiều đi thật nhanh, hai người bọn họ vừa ra, trong phòng lập tức an tĩnh không ít, Tương Nghi ngồi đối mặt Gia Mậu, đột nhiên có một loại lúng túng không nói ra được, nàng từ từ đứng dậy, đang chuẩn bị xoay người đi ra ngoài, đột nhiên Gia Mậu bước nhanh tới, kéo lại tay nàng: “Tương Nghi, đèn lưu ly tú cầu ta tặng muội đâu rồi? Thường ngày muội đều treo nó ở mép giường, thế nào lại không thấy tăm hơi?”

Tương Nghi lấy làm kinh hãi, hơi chột dạ, chuyển mặt sang một bên, không dám nhìn ánh mắt của Gia Mậu, nàng đã mang đèn lưu ly tú cầu kia tặng người, chuyện này thì nói cùng Gia Mậu thế nào?

“Ta không cẩn thận làm rớt bể.” Trầm lòng một cái, Tương Nghi quyết định nói láo: “Trước đây không lâu ta cầm đèn tú cầu chiếu đường, tuyết đọng trên đất đường trơn nhẵn, ta té lộn mèo một cái, đèn lồng kia hư rồi.”

“À? Muội không ngã bị thương chứ?” Gia Mậu nghe thì trong lòng quýnh lên, nắm chặt tay Tương Nghi mấy phần, hắn từ trên xuống dưới đánh giá Tương Nghi: “Té tới chỗ nào? Tay hay là chân?”

Lòng Tương Nghi khẽ run lên, quay đầu đi, nhỏ giọng nói: “Y phục mặc nhiều, cũng không có chuyện gì lớn.”

Gia Mậu giơ tay Tương Nghi lên, nhẹ nhàng đặt lên mặt mình, khí nóng từ giữa kẽ tay Tương Nghi truyền ra, mang theo dịu dàng như gió xuân: “Tương Nghi, muội phải yêu quý mình thật tốt, đừng để cho ta lo lắng.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 01
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ Nhi Lạc Gia
Chương 125

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...