Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 28

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ái thôn xa người, vẫn như cũ là khói sương, lúc trở lại Lạc gia, bên nhà trên đã lượn lờ khói mù màu trắng, sương chiều màu tím nhạt bao Lạc Phủ lại, mây mù dày đặc. Sắc trời mơ hồ, bốn phía đều là khói xám nhàn nhạt. Trên ngọn cây được che đậy tuyết sương, nhìn xa xa, trong màu xám lộ ra màu trắng, có không đè ép mà chìm xuống.

Thúy Chi thắp sáng đèn lưu ly tú, xách trong tay, tú cầu kia chuyển động được, ánh đèn hắt trên mặt đất, chiếu ra bộ dáng hoa cỏ bốn mùa, giống như màu đen cắt dán, nhảy múa trên mặt đất.

Tương Nghi ngồi trên hành lang, chống cằm nhìn ngọn đèn lồng kia, trong ánh đèn vàng ấm, soi sáng lên một gương mặt cười nhẹ nhàng. Hắn trong nháy mắt tự tay rút trâm hoa ra từ bên tóc mai, lại khiến cho tim của nàng đập loạn.

Trì ra, có một số việc, không phải muốn quên thì có thể quên.

"Lạc Tương Nghi, chiếc đèn lồng này của ngươi từ đâu tới?" Ngẩng đầu một cái, Lạc Tương Ngọc đứng trước mặt nàng, một đôi mắt đen gắt gao nhìn chăm chú vào nàng, lộ ra một tia tiện diễm: "Cho ta xem một chút!"

Tương Nghi biết "Cho nàng nhìn một chút" này, trên thực tế có thể tiết kiệm hai chữ phía sau. Nàng khẽ lắc đầu một cái: "Đây là ta tự mua, mới không cho ngươi."

Lạc Tương Ngọc nhảy cẫng lên, một đôi chân nhỏ đạp loạn trên mặt đất: "Lạc Tương Nghi, ngươi dám không cho ta?" Nàng đưa tay đánh lên người Thúy Chi, một cánh tay vững vàng vịn cánh tay Thúy Chi, một tay cướp đèn.

Sao Thúy Chi lại để cho nàng cướp được ? Nhẹ nhàng hất tay một cái, Lạc Tương Ngọc bị đẩy qua một bên. Nàng đặt đèn và tay Tương Nghi: "Đại tiểu thư, ngài cầm cẩn thận." Đây chính là Đại thiếu gia Dung gia đưa cho Cô Nương làm quà tết Nguyên Tiêu, sao có thể để cho Lạc Tương Ngọc đoạt đi ?

"Tốt lắm tốt lắm, ngươi nô tỳ đáng chết này, lại dám đẩy ta!" Lạc Tương Ngọc giận đến mức nước mắt b*n r* ngoài, hung tợn nhìn Thúy Chi: "Ngươi chờ xem!" Xoay mặt rống lên với Hữu Phúc và Hoan Nhi sau lưng: "Hai người các ngươi còn không mau tới đánh nàng cho ta!" Đưa tay chỉ đèn lồng: "Đoạt lại đèn lồng kia cho ta!"

Hữu Phúc và Hoan Nhi thấy Cô Nương nhà mình bị thua thiệt, vội vàng tiến lên cùng đánh Thúy Chi, Lưu ma ma bên này xách hai cây chổi long gà chạy ra: "Dám khi dễ đến trên đầu Cô Nương chúng ta phải không ? Một người hai người tới giương oai, đừng không có mắt! Ta dù có liều cái mạng già này, cũng không thể thấy các ngươi khi dễ Cô Nương chúng ta!"

Huơ chổi một cái, tro bụi bay đầy trời, Hữu Phúc kêu lên một tiếng sợ hãi, vội vàng lui về sau, không để ý trượt chân, lăn xuống từ nấc thang bên trên, Lạc Tương Ngọc đứng phía sau quơ tay múa chân, bị Hữu Phúc đụng phải, cũng té xuống đất, thân thể nho nhỏ cong lại, giống như một con tôm nhỏ.

"Ô ô ô..." Lạc Tương Ngọc lớn tiếng khóc, vỗ tay đá chân trong tuyết, bông tuyết vỡ nát bắn tung tóe khắp nơi: "Lạc Tương Nghi ngươi kẻ không có mẹ này, còn không mau mau đưa cái đèn lồng đó cho ta, cho ta! Nếu ngươi không cho ta, ta sẽ đi nói cho mẹ, nói cho tổ mẫu!"

Tương Nghi khinh miệt nhìn nàng, xách đèn lồng đi vào trong phòng: "Ngươi nghĩ tố cáo với ai thì hãy tố cáo với người đó, không phải nói cho ta biết."

Lạc Tương Ngọc kinh ngạc ngẩng đầu lên, dựa theo kinh nghiệm lúc trước, Tương Nghi lúc này nên nhào tới đánh nàng, như vậy nàng sẽ sai Hữu Phúc và Hoan Nhi đi đoạt lấy đèn lồng, không nghĩ tới Tương Nghi lại không để ý nàng, cái này khiến Lạc Tương Ngọc cảm thấy hết sức không tưởng tượng nổi. Nàng đưa tay lau mắt một cái, một chòm tóc rơi xuống từ trên trán, một túm ướt nhẹp, dính vào trên gương mặt, lộ ra vẻ hết sức chật vật.

"Chẳng qua chỉ là cái ngọn đèn lồng thôi, tại sao lại nông cạn như vậy ! Mẹ đi mua mười ngọn đèn 20 ngọn đèn cho ngươi, để cho những kẻ mắt không mở kia nhìn một chút, còn nghĩ đèn lồng kia là bảo bối !" Ngoài cửa truyền tới tiếng quát tháo của Lạc Đại phu nhân, như đang an ủi Lạc Tương Ngọc, trên thực tế là đang chỉ cây dâu mà mắng cây hòe: "Có người sinh không người nuôi, chính là tiểu gia tử khí như vậy, một ngọn đèn lồng cũng không nỡ buông tay!"

Mặt của Thúy Chi đỏ bừng lên, quả thực hơi không nhịn được: "Cô nương, nàng mới là tiểu gia tử khí! Cao gia phố đông của nàng, không biết có bao nhiêu đồ cưới, hết lần này tới lần khác muốn cướp đèn này của ngài!"

Tương Nghi khoát tay một cái: "Đừng để ý tới nàng, càng để ý tới nàng, nàng lại càng lên mặt."

Lạc Đại phu nhân ở bên ngoài dắt tay của Lạc Tương Ngọc mắng một trận, cũng không thấy Tương Nghi đi ra, cảm thấy không thú vị, vốn là muốn đi vào trong phòng Tương Nghi mắng nàng một hồi, thuận tiện đoạt lại đèn lồng kia, nhưng lại sợ như lần trước cướp áo choàng Sỉ La Ni không được, đang do dự có cần xông vào trong nhà hay không, lúc này Hoàng ma ma từ bên kia đi tới: "Đại phu nhân, lão phu nhân kêu ngài qua nghị sự."

Lạc Tương Ngọc ngoác miệng ra: "Mẹ, con muốn đèn kia, nó rất đẹp."

"Đi, đèn lồng kia có gì tốt, ngày mai khi mẹ mang con về nhà bà ngoại, thuận tiện ra ngoài đầu mua vài cái đẹp mắt hơn!" Lạc Đại phu nhân kéo Lạc Tương Ngọc đi ra bên ngoài: "Chẳng qua chỉ là một cái đèn lồng thôi."

"Không phải không phải, đèn lồng kia khác với đèn lồng bên ngoài, toàn thân đều là màu xanh biếc!" Lạc Tương Ngọc kéo y phục Hoan Nhi một cái: "Ngươi nói đúng không, đúng không ?"

Hoan Nhi gật đầu một cái: "Là đèn lồng làm bằng lưu ly, đại nãi nãi."

"Cái gì? Lưu ly ?" Lạc Đại phu nhân kinh ngạc dừng chân: "Thật là lưu ly ? Ngươi có thấy rõ không ?"

Lưu ly này mặc dù không coi là đồ vật khác thường, nhà ai có thể làm đèn lồng bằng lưu ly ? Một ngọn đèn lồng đắt đi nữa cũng bất quá mấy chục văn tiền, lên một trăm văn coi như là dung đồ tốt làm, nhưng nếu dùng lưu ly làm, không thể ít hơn mười mấy lượng bạc một chiếc. Lạc Tương Nghi này tiền tiêu hàng tháng cũng trong tay nàng, từ đâu tới bạc đi mua đèn lồng đắt tiền như vậy ? Cho dù Lý ma ma và Thúy Chi trung thành, muốn dỗ nàng cao hứng, có thể từ đâu có nhiều bạc như vậy?

"Thật là lưu ly, hơn nữa lưu ly kia chất lượng vô cùng tốt, vừa giòn vừa mỏng, còn có thể thấy đĩa đèn bên trong." Hữu Phúc vội vội vàng vàng chen miệng: "Thật là lưu ly thượng phẩm!"

Chân mày Lạc Đại phu nhân cau lại: "Lưu ly thượng phẩm?" Nàng như có điều suy nghĩ nhìn một viện Tương Nhi, khóe miệng nổi lên nét cười: "Tốt tốt tốt, ta ngược lại muốn biết, đèn lưu ly này của nàng là từ đâu tới."

Lạc Tương Ngọc nháy nháy mắt, không hiểu nhìn Lạc Đại phu nhân: "Nhất định là nàng mua, giờ nàng đi Tộc Học Dương thị đọc sách, có nhiều thời gian ra ngoài đi dạo. Mẹ, con cũng muốn đi đọc sách !" Lạc Tương Ngọc nắm chặt y phục Lạc Đại phu nhân, bĩu môi nói: "Mỗi ngày ở trong nhà, con sắp bị ngộp chết rồi!"

"Chờ sang năm con cũng có thể đi Tộc Học đọc sách rồi." Lạc Đại phu nhân dắt tay Lạc Tương Ngọc đi đến chủ viện: "Bây giờ chúng ta đi chủ viện." Bước chân nàng nhẹ nhàng, đi rất gấp, không lâu lắm đã xuyên qua hành lang dài, xen lẫn với hoàng hôn, đã tìm không thấy bóng dáng của nàng.

Một cái đèn lồng nho nhỏ đang đi từ từ, chiếu ánh sáng nhàn nhạt màu vàng ấm. Tương Nghi đi theo ánh đèn kia từ từ đi về trước, vừa thấp giọng nói chuyện với Thúy Chi, hai người đi vào chủ viện, chỉ thấy trên mặt tuyết có mấy hàng dấu chân.

"Tháng giêng qua một nửa, vẫn chưa ngừng tuyết, năm nay thật đúng là kỳ quái." Khi lên bậc thang, Thúy Chi một tay vịn chặt Tương Nghi, tránh nàng trượt té: "Cô nương cẩn thận chút."

Tương Nghi ôm chặt bức chữ vào trong ngực một, từng bước từng bước đạp bước lên bậc thang, Thanh Mai thấy nàng tới, khom người vén rèm: "Đại tiểu thư tới."

Trong ánh mắt có thần sắc hả hê.

Tương Nghi ngẩn người, Thanh Mai là một kẻ gió chiều nào theo chiều nấy, trong mấy ngày nay, mỗi lần thấy nàng, trên mặt coi trọng mấy phần, vì sao hôm nay nàng bỗng nhiên lại thay đổi thần sắc rồi? Ngẩng đầu nhìn Thanh Mai, sắc mặt vẫn vàng khè, mặt rỗ, giống như hạt vừng rắc trên bánh nướng.

Là Lạc Đại phu nhân cáo trạng với Lạc lão phu nhân? Tương Nghi ôm chặt bức tranh chữ vẽ, nhìn Lục Nhược đi phía trước, vừa nãy nàng tới đưa tin: "Đại tiểu thư, lão phu nhân bảo ngài đi qua."

Trong lòng Tương Nghi đã có nghi ngờ, Lạc Đại phu nhân mới kéo Lạc Tương Ngọc đi, lập tức có người tới gọi nàng, đây chắc chắn không thoát khỏi liên quan với Lạc Đại phu nhân. Giớ thấy thần sắc trong mắt Thanh Mai này, tự nhiên càng hiểu rõ, nàng hơi nghĩ ngợi, ôm lấy bức tranh chữ vừa mới viết xong, lúc này mới cùng Thúy Chi đi tới nhà chính.

Từ từ đi vào, trong nội đường đã ngồi mấy người, không chỉ là Lạc Đại phu nhân, cho dù là Lạc Nhị phu nhân và Lạc Tam phu nhân cũng ở đó, trang phục chỉnh tề, trong lòng Tương Nghi Tâm cười lạnh, ánh mắt đảo qua, chỉ thấy Lạc Tương Ngọc có chút hả hê ngồi ở đó, trên mặt đầy thần sắc xem kịch vui, Lạc Tương Hồn ngồi bên trái Lạc Đại phu nhân, trong tay cầm một khối bánh ngọt ăn.

"Ồ, đèn này của ngươi đẹp mắt, mau đưa cho ta!" Ánh mắt Lạc Tương Hồn rơi xuống đèn lưu ly mà Thúy Chi xách, hắn chạy xuống từ trên ghế, tức giận chạy tới bên người Tương Nghi, đưa tay muốn cướp đèn, vụn bánh ngọt trên tay rơi đầy đất, bên khóe miệng còn dính một hạt vừng. (rin: đúng là chị em giống nhau, cái nết y chang con nhỏ Lạc Tương Ngọc)

Thúy Chi theo bản năng rụt tay lại, Lạc Tương Hồn nhào hụt, nàng vội vàng nhét ngọn đèn lồng kia vào trong tay Tương Nghi: "Cô nương, ngài cầm." Đây là nhà chính, một nô tỳ như nàng sao có thể chống đối chủ tử? Trong đầu Thúy Chi rất rõ ràng đạo lý này, chỉ có cách chuyển vào tay Tương Nghi.

Lạc Đại phu nhân đứng lên, ba bước thành hai bước chạy tới trước mặt Thúy Chi, giơ tay tát nàng hai cái, đá một cước qua, Thúy Chi bị đạp té xuống đất: "Ngươi này dáng vẻ người chết, chủ tử hỏi ngươi muốn cái gì, lại dám không đưa! Ngươi ăn gan hùm mật gấu hay sao? Hôm nay ta phải giáo huấn ngươi thật tốt, cũng để cho sau này ngươi biết ai mới là chủ tử!”

Thúy Chi từ dưới đất chống nửa người lên, lấy tay sờ mặt một cái, chỉ cảm thấy đau nóng rát, nàng mở mắt nhìn Lạc Đại phu nhân: "Đại phu nhân, chủ tử của ta là Đại tiểu thư."

"Phản phản, còn dám mạnh miệng với ta!" Lạc Đại phu nhân nổi cơn thịnh nộ, đảo mắt nhìn Hoàng ma ma: "Mau mau đi lấy cây gậy đến cho ta, ta phải đánh chết nô tỳ hạ tiện này!"

"Mẹ, Thúy Chi là mẫu thân của con để lại hầu hạ con, tự nhiên nàng phải trung tâm với con, vì cớ gì mẹ phải trách nàng?" Tương Nghi thấy Hoàng ma ma vội vã xoay người đi ra ngoài, trong lòng quýnh lên, bước lên trước một bước, cản Thúy Chi sau lưng: "Về phần nàng không đưa đèn lồng cho Hồn Đệ, đó là vì đèn lồng này là của con, dù phải cho, cũng cần phải hỏi ý kiến của con."

Lạc Đại phu nhân hồng hộc thở hổn hển, chỉ kia đèn lưu ly nói: "Vậy ngươi mau đưa đèn này cho Hồn nhi!"

"Mẹ, con nghe nói Cao gia phố đông gia tài vạn quán, vì sao Ngọc muội hồn Đệ lại từng người từng người giống kẻ chưa từng thấy thứ tốt gì, chỉ là món đồ chơi nhỏ không đáng giá bao nhiêu tiền, bọn họ cũng muốn đoạt đi?" ánh mắt Tương Nghi nhìn Lạc lão phu nhân: "Tổ mẫu, Tương Nghi có lời muốn nói."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 01
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ Nhi Lạc Gia
Chương 28

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...