Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

QUÀ SINH NHẬT

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Biệt thự nhà họ Lục nằm trên sườn núi, như trong phim truyền hình, xe chạy qua cổng lớn còn phải đi một đoạn mới tới cửa chính. Tôi ngỡ ngàng đi theo mẹ, chỗ nào cũng muốn nhìn, chỗ nào cũng không dám ngẩng đầu, như một con cá vừa học cách lên bờ, ngay cả thở cũng khó khăn.

Xách bao tải bước vào nhà, lần đầu tôi gặp Lục Quyền. Chàng trai mặc đồng phục học viện quý tộc màu đen đi từ cầu thang xuống, ngũ quan tinh xảo đến mức xinh như con gái, dưới mắt còn có nốt ruồi lệ khiến gương mặt thêm phần đẹp lạ. Nhưng đôi mày mắt ấy lại sắc lạnh, chỉ liếc tôi một cái rồi thản nhiên quay đi, như nhìn thấy thứ gì bẩn thỉu.

Tôi cúi đầu nhìn xuống sàn đá cẩm thạch bị dính bẩn bởi bùn đất từ đế giày mình, lại nhìn đôi giày thể thao nhái adidas mua ở chợ với giá hai chục tệ, mặt tôi bỗng đỏ bừng, chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống.

Mẹ Lục là người tốt bụng đến cùng, bà cho tôi vào học cùng trường trung học với Lục Quyền. Bà đóng học phí cho tôi, chẳng yêu cầu gì ngoài việc phải học hành chăm chỉ, còn bảo mẹ tôi vất vả lắm rồi.

Nhưng cái nghèo hèn chẳng cách nào che giấu. Ngay khi tôi đặt chân vào ngôi trường mà học phí hằng năm tính bằng bảy con số ấy, tôi đã trở thành kẻ dị biệt duy nhất.

Ban đầu Lục Quyền hoàn toàn coi như không thấy tôi, thậm chí còn ghét, dẫn đầu lũ bạn bắt nạt. Anh ta từng nhốt tôi trong nhà vệ sinh, nhét chuột c.h.ế.t vào ngăn bàn, ném cả bàn học và sách vở của tôi xuống hồ nước dưới sân.

Mỗi lần như thế tôi đều im lặng, chưa bao giờ mách bà Lục. Tôi biết sự xuất hiện của mình ở đây hoàn toàn nhờ lòng tốt của bà, chỉ cần tôi nhẫn nhịn ba năm, thi đỗ một trường đại học tốt, tốt nghiệp rồi tôi có thể đón mẹ về, để bà sống an nhàn tuổi già.

Dần dần, thấy tôi không phản kháng, Lục Quyền cũng chán trò bắt nạt. Nhưng đám người bên cạnh anh ta thì vẫn thích thú.

Một lần, có cô gái bên cạnh Lục Quyền hấp tấp chạy đến nói Lục Quyền bị thương, đang ở phòng chứa đồ cạnh nhà vệ sinh trường, bảo tôi đến xem. Tôi liền chạy tới, kết quả là anh ta chẳng có ở đó.

Vừa bước vào cửa, bên ngoài đã bị khoá lại, rồi một chậu nước bẩn đổ ập xuống!

Người tôi ướt sũng, tiếng cười khúc khích vang lên ngoài cửa:

“Trời ạ, cô ta sao mà ngốc thế? Chỉ cần nhắc đến Lục Quyền là chạy ngay đến!”

“Suốt ngày lượn lờ bên Lục Quyền, cô ta tưởng mình là ai? Con gái người giúp việc thôi, đừng có buồn cười.”

“Không soi gương xem mình là cái gì, sao dám ở cùng trường với tụi mình? Nhìn phát ngứa mắt.”

Tôi bị nhốt trong phòng chứa đồ suốt một đêm. Đêm đầu thu mang theo hơi lạnh, quần áo trên người ướt sũng, tôi chỉ biết ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, lạnh đến run rẩy, đến cuối cùng lại thấy người nóng bừng, đầu óc mơ hồ.

Không biết bao lâu sau, cửa mở ra. Lục Quyền đứng ngược sáng trước mặt tôi. Anh ta cau mày: “Bị bắt nạt bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa rút kinh nghiệm? Họ bảo em đến là em đến ngay?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/qua-sinh-nhat/2.html.]

Tôi mơ hồ đáp: “Họ nói anh bị thương… em sợ anh gặp chuyện, chưa kịp nghĩ nhiều.”

 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí

Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 

Thật ra tôi chỉ sợ Lục Quyền xảy ra chuyện trong trường, bà Lục trách tôi trông không cẩn thận, liên lụy đến mẹ tôi. Nhưng hình như Lục Quyền hiểu theo cách khác.

Anh ta nhìn tôi với ánh mắt phức tạp: “…Em quan tâm anh đến vậy sao?”

Anh ta kéo mạnh tôi đứng dậy. Đầu tôi choáng váng, khó chịu vô cùng, cả người ngã dựa vào anh, chẳng đi nổi.

“Em… không sao… anh về trước đi, đừng trễ học…” Tôi hắt hơi một cái, mũi nghẹt nghẹt: “Em nghỉ một chút, khỏe rồi đi.”

Anh ta không nói gì, cúi người xuống trước mặt tôi, mặt hầm hầm quay đầu lại: “Lên.”

Tôi nằm mơ cũng không nghĩ anh ta muốn cõng mình, theo phản xạ hỏi lại: “Cái gì?”

Anh ta gắt: “Tai cũng dính nước rồi à? Anh bảo em leo lên!”

Hôm đó Lục Quyền cõng tôi đến phòng y tế. Anh ta bước qua những chiếc lá long não rụng đầy đất, đế giày phát ra tiếng “xào xạc”. Hương chanh tươi mát trên người cậu thiếu niên hòa với mùi cây long não, khiến đầu tôi càng rối loạn.

“Lục Quyền… cảm ơn anh.” Tôi gắng gượng nói bên tai anh.

Cả người anh run nhẹ, đôi tai ửng đỏ thật nhanh, gắt: “Câm miệng! Anh chỉ sợ em c.h.ế.t ra đấy lại phiền phức thôi!”

Cơn bệnh này đến dữ dội, tôi nằm nhà một tuần.

Bà Lục cuối cùng cũng biết Lục Quyền đã làm những gì với tôi, bà mắng anh ta một trận, rồi quay sang mẹ tôi xin lỗi: “Lục Quyền từ nhỏ đã vậy, người thấy là ghét, nó hứa với tôi sau này không bắt nạt Hân Hân nữa. Mấy đồng này chị cầm lấy, mua cho Hân Hân chút gì nó thích, coi như bù đắp cho con bé.”

Mẹ tôi ngồi bên giường tôi, mắt đỏ hoe thở dài: “Con đừng giận cậu chủ. Thằng bé không xấu, chỉ là từ nhỏ được nuông chiều quá, nên tính khí hơi lớn. Hân Hân, con phải nhịn, tuyệt đối đừng làm nó không vui!”

Chính vì câu nói ấy, mùa hè năm tốt nghiệp, khi Lục Quyền thần thần bí bí ôm máy tính bước vào phòng tôi, nói: “Anh vừa xem một đoạn phim, em thử cùng anh nhé”, tôi đã không từ chối.

Vì tôi không dám. Tôi không dám làm anh ta tức giận.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
QUÀ SINH NHẬT
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...