7.
Nửa tháng sau, ta nghe nói Lâm Thiện Dung tại thi yến do Diệp Tương tổ chức đã ngâm một bài thơ.
Kết quả, lại bị người ta vạch mặt ngay tại chỗ: bài thơ ấy vốn đã được chép trong 《Cổ Tiên Thi Tập》 từ lâu.
Nghe được chuyện ấy, ta không nhịn được mà bật cười.
《Cổ Tiên Thi Tập》 là tập thơ ta thuê người in ấn, phát hành.
Trong đó, ghi lại toàn bộ thi từ mà ta nhớ được của những đại thi nhân như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Đỗ Mục…
Ta chỉ đơn giản là chép lại từ ký ức, biên tập lại, rồi cho khắc in. Tên của từng tác giả, ta cũng trả lại đúng cho họ.
Tập thơ ấy vừa ra mắt, cả kinh thành chấn động, đến mức ngay cả hoàng đế cũng phải thỉnh một bản về ngự thư phòng.
Thế là tốt rồi.
Giờ thì người trong thiên hạ đều biết: thiên kim của Thái phó - Lâm Thiện Dung chỉ là một kẻ trộm thơ, đạo văn không biết xấu hổ.
Ta nhìn ra được, Diệp Tương chẳng thèm đối đầu với Lâm Thiện Dung làm gì.
Trước đây nàng ta tuy ngang ngược, nhưng vẫn mang dáng vẻ tiểu thư khuê các.
Còn giờ đây… chẳng khác nào một kẻ quê mùa vừa bước chân vào thành. Diệp Tương vốn cao ngạo, tất nhiên không để nàng ta vào mắt.
Lâm Thiện Dung tức giận đến mức đập phá trong phủ, cuối cùng bị Lâm Thái phó giận dữ cấm túc ba tháng.
Chuyện này là do Lạc Sơ Mặc nói với ta lúc ta nhập cung.
Ta cũng chẳng hiểu vì sao hắn lại nói với ta điều ấy, lạ thật.
Ta và Lạc Sơ Mặc không tính là thân, thậm chí còn có cảm giác cách xa như có như không.
Ấy vậy mà những thứ tốt nhất, hắn vẫn sẽ lặng lẽ để phần lại cho ta.
Nam nhân đúng là sinh vật khó hiểu.
Ví như lúc này… hắn vừa đuổi ta khỏi ngự thư phòng.
Chỉ bởi vì ta lỡ miệng nhắc đến lời Thái hậu nói về chuyện “ngai hậu còn để trống”!
Rõ ràng là do Thái hậu sai ta nhắc nhở, tại sao hắn lại trút giận lên đầu ta?
Nhưng ta cũng chẳng nhiều lời, cứ thế mà ngoan ngoãn rời khỏi ngự thư phòng.
Không ngờ, hắn nhìn thấy ta như vậy lại càng tức giận hơn.
Ta không buồn để tâm.
Dẫn theo Linh Lung, ta rời khỏi hoàng cung - nơi thị phi này - ngay lập tức.
Ta cũng không muốn gặp mặt Lạc Sơ Mặc quá nhiều, hắn so với Thái hậu còn phiền phức gấp mấy lần.
Huống chi ta biết, hắn hẳn đã nhận ra ta không phải là “Lạc Sơ Khanh” thật sự.
Chỉ sợ… có một ngày hắn phát điên, hoặc bị Lâm Thiện Dung kích thích đến mức làm ra chuyện gì đó không thể vãn hồi.
Nghĩ đến đây, ta chợt cảm thấy: phải nhanh chóng giải quyết Lâm Thiện Dung - kẻ bất ổn này.
Nếu để nàng ta gây ra đại họa, e rằng ta cũng bị vạ lây, khi ấy muốn rời khỏi kinh thành cũng chẳng còn là việc dễ dàng nữa.
Rời cung rồi, ta hẹn Diệp Tương cùng đi ăn tại Mãn Thanh Lâu - nơi vừa bày thêm mấy món mới.
Nàng nói hiệu phấn son trong tay mấy tháng nay làm ăn phát đạt, muốn rủ ta cùng góp vốn đầu tư.
Ta tất nhiên là vui vẻ đồng ý.
Trước đó ta cho người xuất bản 《Cổ Tiên Thi Tập》, doanh số bán ra cực kỳ khả quan, nhà in lại còn chia lại cho ta một phần hậu hĩnh.
Tiền bạc ấy à, ai lại chê nhiều?
Chúng ta đang bàn bạc sôi nổi về định hướng phát triển lâu dài cho hiệu phấn son, thì một kẻ không mời mà đến chen ngang cuộc trò chuyện.
“Các người vui vẻ cái gì?!”, một giọng nói tức tối vang lên.
Ta ngẩng đầu, khó hiểu.
Ồ, thì ra là Lâm Thiện Dung cải trang nửa mùa.
“Chúng ta không thể vui sao?”, ta nhàn nhạt đáp lời, không buồn đứng dậy.
Trong lòng chỉ mong nàng ta đi thật xa, càng xa càng tốt.
“Hoàng thượng sắp tuyển phi, các ngươi không sợ bị loại à?!”, nàng ta nghiến răng nghiến lợi, giọng mang theo tức tối khó che giấu.
Trên người Lâm Thiện Dung lúc này tràn đầy sự phẫn nộ, u uất vì không thể điều khiển được người và việc theo ý mình, nên đ.â.m ra cáu giận vô cớ.
“Bổn cung là Trưởng công chúa, ngươi biết cái thân phận này có nghĩa là gì không?”
Ta bị nàng ta quấy rầy quá nhiều lần, rốt cuộc cũng chẳng còn kiên nhẫn nữa, giọng mang theo sự châm chọc.
Ta thực sự nghi ngờ, nàng ta có bao giờ tìm hiểu kỹ về thế giới này chưa?
Nghe ta nói vậy, Lâm Thiện Dung quả nhiên ngẩn ra, sững sờ tại chỗ.
Ta khẽ lắc đầu, không muốn nói thêm với nàng ta lời nào nữa.
Hiện tại, dáng vẻ của Lâm Thiện Dung hoàn toàn mâu thuẫn với những lời nàng ta từng tuyên bố hùng hồn.
Trong mắt nàng ta giờ chỉ có quyền lực, thậm chí còn chấp nhận chuyện Lạc Sơ Mặc tuyển phi.
Thật buồn cười.
Kẻ từng nói “một đời một kiếp một đôi người”, quay đầu thay đổi còn nhanh hơn trở bàn tay.
Diệp Tương khẽ cười, lạnh lùng trào phúng: “Lâm tiểu thư đúng là hồ đồ rồi, đến thân phận của Trưởng công chúa cũng chẳng biết rõ.”
Nàng ngừng lại, ánh mắt nửa cười nửa lạnh, vừa nhìn đã thấy áp lực đè nặng cả gian phòng.
“Ta mặc kệ nàng là cái gì mà Trưởng công chúa! Liên quan gì đến ta?!” Lâm Thiện Dung vẫn ương ngạnh, lớn tiếng rống lên.
Thấy nàng ta không phân phải trái như vậy, Diệp Tương cũng không buồn để ý thêm, quay sang tiếp tục bàn chuyện làm ăn với ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/rung-dong-kho-thoat/chuong-3.html.]
Không ngờ… Lâm Thiện Dung lần này lại to gan đến thế…
8.
Khi chén trà trước mặt ta lại một lần nữa bị nàng ta hất đổ, toàn bộ nước b.ắ.n hết lên người ta, thì lửa giận trong lòng cuối cùng cũng không kìm được nữa.
Ta bất ngờ đứng bật dậy, giơ tay tát nàng ta một cái thật mạnh.
Trước đây đều là Linh Lung ra tay, đây là lần đầu tiên ta thử đánh người.
Không chỉ có Lâm Thiện Dung bị tát đến choáng váng, ngay cả Diệp Tương ngồi đối diện ta cũng thoáng ngẩn ra.
Tuy biết bản thân có phần kích động, nhưng trên mặt ta vẫn không hề để lộ chút sơ hở nào.
Ta cười lạnh, hỏi ngược lại nàng ta: “Ngươi là cái thứ gì chứ?”
“Lâm Thái phó dạy ngươi cũng giỏi thật, nuôi ra được một thứ như ngươi. Xem ra không chỉ ngươi, mà ngay cả Thái phó cũng nên xem lại mình cho kỹ!”
Lâm Thiện Dung luôn kiêu căng ngạo mạn, nhưng ta còn mười phần khí thế hơn nàng ta.
Nàng ta chẳng qua chỉ là nữ nhi nhà Thái phó, chẳng có phẩm cấp gì, lại dám tùy tiện tác oai tác quái trước mặt ta?
Ta đường đường là Trưởng công chúa một nước, thân phận còn cao quý hơn các tiểu thư quyền quý rất nhiều.
Có lẽ do trước nay ta và Diệp Tương trò chuyện khá hòa hợp, mới khiến nàng ta ảo tưởng rằng mình cũng ngang hàng với ta.
Lâm Thiện Dung trừng mắt nhìn ta không thể tin nổi, tay chỉ vào mặt ta run rẩy không ngừng, cái tát vừa rồi e là cũng khá nặng tay.
Dấu tay đỏ rực in rõ trên mặt nàng ta khiến ta thấy buồn cười.
Nàng ta đỏ hoe mắt, đứng bật dậy lao về phía ta, vừa chửi vừa định ra tay đánh lại, nhưng bị Diệp Tương túm chặt cổ tay kéo giữ lại.
Ta bình thản nhìn Lâm Thiện Dung, hy vọng sau lần này nàng ta sẽ rút được chút kinh nghiệm.
Nhưng có vẻ ta vẫn đánh giá nàng ta quá cao rồi.
Từ sau hôm đó, nàng ta chẳng những không yên phận, mà còn phát điên đi rêu rao rằng ta là người xuyên không.
Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến)
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!
Ta khá bất ngờ vì nàng ta lại phát hiện ra thân phận của ta không phải người bản địa, nhưng ngẫm lại cũng thấy hợp lý.
Dù sao trước đó đã có Tuyển tập cổ tiên thi, nàng ta tự nhiên sẽ nghĩ đến khả năng trong thế giới này có người xuyên không thứ hai.
Mà người đó, chỉ cần nàng ta chịu khó tìm hiểu đôi chút, sẽ biết hai năm trước ta từng bị cảm lạnh nặng, suýt chút nữa không tỉnh lại.
Nghi ngờ đến ta cũng là điều dễ hiểu, chỉ là việc nàng ta rêu rao khắp nơi ta là người xuyên không thì đúng là quá ngu ngốc.
Ta không hề để tâm đến chuyện đó, bởi chẳng bao lâu sau, lời đồn này đã bị Lạc Sơ Mặc đích thân ra lệnh chặn lại.
Trận sóng gió ấy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến buổi săn mùa thu sau đó.
Đến ngày săn thu.
Ta mặc bộ trang phục săn màu đen do Linh Lung chuẩn bị. Nhìn gương mặt được nàng tỉ mỉ điểm trang trong gương, ta không khỏi cảm thán - gương mặt nguyên chủ này quả thật tinh xảo đến quá mức. Dù là kiểu trang điểm nào, cũng đều rất hợp.
Đây là lần đầu tiên trong hai năm qua ta ngắm kỹ dung mạo bản thân, rồi bỗng phát hiện ra một chuyện…
Giữa Lạc Sơ Khanh và Lạc Sơ Mặc, gần như chẳng có điểm nào giống nhau.
Kể cả diện mạo.
9.
Cuộc săn mùa thu vẫn diễn ra như mọi năm. Bởi tân đế chưa lập hậu, nên những người tham dự phần lớn đều là hoàng thân quốc thích, quan viên cùng các tiểu thư, công tử chưa thành hôn.
Đây là ý của Thái hậu.
Chủ yếu là muốn lựa chọn một vị hoàng hậu phù hợp cho Lạc Sơ Mặc.
“Nghe nói Hoàng thượng và Thái hậu cãi nhau một trận to phải không?”
Diệp Tương rảo bước tới bên ta, khẽ hỏi với vẻ hiếu kỳ.
“Hình như là vì Thái hậu muốn tự mình định đoạt chuyện tuyển phi cho Hoàng thượng.” Ta thấp giọng đáp, “Ngươi cũng biết tính ngài ấy rồi đó, nhất định không chịu để người khác sắp đặt.”
Nghe vậy, Diệp Tương khẽ cười, nhẹ nhõm nói: “Vậy thì tốt, xem ra vị trí hoàng hậu kia sẽ chẳng đến lượt ta đâu.”
Mới hôm kia, ta lại bị Thái hậu truyền vào cung, nhưng người trong cung của bà lại nói Thái hậu đang ở ngự thư phòng. Ta vốn định đợi trong điện, nào ngờ nha hoàn thân cận của Thái hậu lại nói bà đang chờ ta ở đó.
Thời điểm ta đến quả thực không đúng lúc, vừa hay bắt gặp lúc Thái hậu và Lạc Sơ Mặc đang tranh cãi đến cao trào, thậm chí bên trong còn vọng ra tiếng chén trà vỡ tan.
Ta áp tai vào cửa nghe động tĩnh bên trong, nghe hồi lâu mới chỉnh lại dung mạo, giả như không biết gì mà bước vào ngự thư phòng.
Sắc mặt Lạc Sơ Mặc không tốt, sắc mặt Thái hậu còn khó coi hơn.
“Tham kiến Hoàng Thái hậu, hoàng huynh.” Ta cúi mình hành lễ.
“Miễn lễ.” Lạc Sơ Mặc bực dọc đáp lời.
Không biết có phải ảo giác hay không, ánh mắt Lạc Sơ Mặc khi nhìn ta dường như khựng lại một thoáng, sau đó liền rời đi.
Trong ngự thư phòng, bầu không khí nặng nề như phủ sương mù, Thái hậu và Lạc Sơ Mặc không ai chịu lên tiếng trước.
Ta giả như không hay, thản nhiên mở lời: “Không biết Hoàng Thái hậu cho gọi An Bình đến là có chuyện gì ạ?”
“Đương nhiên là vì chuyện hôn sự của hoàng huynh ngươi rồi.” Thái hậu hừ lạnh nói.
Ta đoán không sai.
Trong lòng ta thầm thở dài một hơi.
Thái hậu vẫn luôn canh giữ ngôi hậu rất chặt, ta nghi bà có ý muốn đưa người nhà mình vào cung.
Miệng thì nói yêu thích Diệp Tương, hết lần này tới lần khác nhắc tới Diệp Tương trước mặt Lạc Sơ Mặc, thực ra chỉ là muốn khơi dậy tâm lý phản nghịch trong hắn mà thôi.
Bà muốn loại bỏ mối đe dọa mang tên Diệp Tương.
“Chuyện của trẫm, không cần Thái hậu bận tâm.”
Lạc Sơ Mặc lên tiếng, giọng điệu cứng rắn, không nhượng bộ nửa phần.
Còn ta? Ta chỉ thấy đau đầu.
Trong đầu nhanh chóng tính toán, ta liền quyết định... trực tiếp “ngất” đi cho rồi.
Thần tiên đánh nhau, người phàm như ta chỉ biết chịu trận mà thôi.
--------------------------------------------------