Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Boss Còn Chưa Trốn?

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Thanh Vỹ

Nhan Lộ Thanh nghĩ một lúc, tìm một cách giải thích hợp lý nhất: “Anh cứ coi như là do tôi thích cảm giác bình luận được like nằm ở top đầu đi.”

*Học bá nào đó: “Tôi nói coi thường cô hồi nào?”

Nhưng nếu so sánh giữa Cố Từ với Tiểu Hắc thì quả thực hơi sỉ nhục công chúa rồi.

Vậy thì lại tặng anh một ít hoa là được rồi!“Nhan Tiểu Thư…” Đại Hắc ngập ngừng nhìn cô hồi lâu mới mở miệng nói như bị táo bón, thấp giọng nói: “Cô muốn Cố Từ chết thì có thể trực tiếp nói, cần gì phải tặng vòng hoa thăm viếng để ám chỉ như vậy chứ?”

Beta: Cyane

Thực ra, đến bản thân cô cũng không biết.

Để lại Đại Hắc và Tiểu Hắc đưa mắt nhìn nhau.

Cô đã mấy ngày rồi không lên lớp, hơn nữa lúc trước cũng đều là cô chủ động tìm ông lão, cho nên nếu ông chủ động tìm cô thì tất nhiên là có chuyện gì rồi.

“Thì… cũng không có việc gì khác, tôi đến để tặng anh một món quà nhỏ.” Nhan Lộ Thanh cảm thấy có lẽ bản thân đã làm phiền đến giấc ngủ của anh rồi, có chút ngượng ngùng khi tiếp tục ở lại đây, sau đó lấy hai vòng hoa ở phía sau lưng đưa ra: “Tôi đan đó, đẹp không?”

“Không phải chứ thầy Cố, sao anh lại hỏi tôi vấn đề này vậy?” Nhan Lộ Thanh chỉ vào bình luận cô vừa đăng, sau đó trực tiếp quay đầu lại: “Anh xem những bình luận này của tôi…”

Nhan Lộ Thanh không chú ý biểu cảm của Cố Từ, bây giờ cô đang bận suy nghĩ giúp anh nghỉ ngơi, thế là cô đi đến bên cạnh giường nói: “Tôi giúp anh tùy ý đặt ở đâu đó vậy, sau đó tôi ra ngoài không làm phiền giấc ngủ của anh nữa, khi nào ăn cơm tối tôi sẽ gọi anh.”Nhan Lộ Thanh xem xong thì có hơi ngẩn người.

Nghe Cố Từ hỏi như vậy, cả người Nhan Lộ Thanh ngơ ra ba giây.

Nhan Lộ Thanh đứng cạnh cửa: “Cố Từ, tôi có thể bật đèn được không?”

(*花圈/huāquān/:có nghĩa là vòng hoa sử dụng trong lễ tế; tế; lễ truy điệu; cúng tế người chết, gọi tắt là vòng hoa thăm viếng.

*

Maria: Tôi chỉ đan lớn hơn một chút thôi mà! Càng lớn thì càng có thể bày tỏ được tình yêu của tôi, các người có hiểu không????

Thực ra, từ trước đến giờ khi đăng bình luận cô chưa bao giờ giấu giếm, cho nên mới bị Tiểu Hắc nhìn thấy. Đều là tình cờ nhìn thấy giống như vậy, Tiểu Hắc cũng chưa bao giờ hỏi vấn đề mà Cố Từ đang hỏi, cậu ta chỉ biết cười hi hi ngây ngô.

May mà anh không hỏi một câu nào cả.

Nhan Lộ Thanh hoàn toàn không biết cuộc trò chuyện của hai người họ, cô đi đến trước cửa phòng của Cố Từ, gõ cửa vài cái mang tính tượng trưng.

Một mặt là vì phần thưởng mà Makka Pakka nói, mặt khác là vì…Nhưng nếu so sánh giữa Cố Từ với Tiểu Hắc thì quả thực hơi sỉ nhục công chúa rồi.

Vòng hoa thăm viếng?

[Bần đạo không phải thần côn: Hôm nay, ông và đại sư huynh của con đang ở trong thành phố, con có cơ hội ở trước mặt học tập, sư huynh con có thể là đối tượng đầu tiên để con thực hành thực tế. Cô bé, con có rảnh không?]

Nhan Lộ Thanh phấn khích gọi tên anh, lại phát hiện trong phòng tối om.

Trong khoảng thời gian này, cô có rất nhiều lần hốt hoảng lo sợ, lỡ Cố Từ hỏi cô “Cho dù cô không học đại học, tại sao cô có thể quên sạch sẽ môn vật lý ở cấp hai và cấp ba vậy?”. Lỡ Cố Từ hỏi cô “Bị bệnh tâm thần không có nghĩa là trả hết kiến thức lại cho thầy cô”, lỡ như hỏi cô “Cô tìm người thi đại học thay cô đúng không?”… Cô phải làm sao với những câu hỏi như vậy đây.“Không phải chứ thầy Cố, sao anh lại hỏi tôi vấn đề này vậy?” Nhan Lộ Thanh chỉ vào bình luận cô vừa đăng, sau đó trực tiếp quay đầu lại: “Anh xem những bình luận này của tôi…”

Một mặt là vì phần thưởng mà Makka Pakka nói, mặt khác là vì…

Đại Hắc và Tiểu Hắc nhìn chằm chằm vào một vật lớn và một vật nhỏ trong tay cô, sau đó đồng thanh trả lời: “Ở trong phòng.”

Mấy người bạn thân của cô đều nói rằng thật sự không biết rốt cuộc làm sao mà cô nuôi dưỡng được tính cách như vậy nữa.

Mỗi lần cô nghĩ đến tương lai gần bản thân phải thôi miên anh, thậm chí trong não đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh đó, Nhan Lộ Thanh vừa cảm thấy sảng khoái vừa cảm thấy hổ thẹn, làm vòng hoa này thật sự càng làm càng áy náy.

“Đương nhiên là đăng cho vui rồi! Tôi còn có thể thật sự cho rằng bản thân diễn viên đã bị chặt à?” Cô càng nói càng cảm thấy khó tin: “Trong mắt của anh thì tôi là một người thiểu năng sẽ nghiêm túc nói ra những lời như vậy sao?”

Địa chỉ của ông lão đưa giống y như ông ấy đã nói, ở một quán trà nào đó trong thành phố. Ông ấy còn đặc biệt nhắc đến một câu là ở quán trà, chắc là sợ cô tưởng là muốn đi nơi rừng hoang núi thẳm gì đó, điều này đã khiến Nhan Lộ Thanh tin tưởng ông lão và người gọi là đại sư huynh kia hơn một chút.

Cô đi về phía Cố Từ, anh không ngẩng đầu lên giống như không hề nghe thấy tiếng bước chân.

Học bá nào đó: “Tôi nói coi thường cô hồi nào?”

[Đức mẹ Maria đang bỏ trốn: Hình ảnh]

Lúc đầu Nhan Lộ Thanh có cảm giác khủng hoảng, nhưng mỗi ngày khi cô ở cùng Cố Từ thì cảm giác khủng hoảng quái lạ đó lại biến mất, học hành cũng đã trở thành thói quen.Cố Từ chợt cong mắt: “Hóa ra cô còn biết đó là những lời nói thiểu năng cơ đấy.”

Cô làm như vậy là bởi vì buổi tối hôm trước, cô đã tâm huyết dâng trào mở Wechat của ông cụ Nhan ra, mà ý định của cô là quan sát thử xem người đàn ông tràn đầy hào quang này mỗi ngày đang nghĩ những gì.

Nghe Cố Từ hỏi như vậy, cả người Nhan Lộ Thanh ngơ ra ba giây.

“Được rồi, biết cô không phải nghiêm túc rồi.” Anh nhượng bộ nói, lại hỏi: “Vậy tại sao cô lại đăng những bình luận này?”

“Không may mắn lắm…”Sau đó cô mới nghĩ đến, vậy xem như là cô bái ông lão làm sư phụ rồi, vậy thì những người bái ông làm sư phụ trước đó cũng chính là sư huynh và sư tỷ của cô.“…” Nhan Lộ Thanh cứng họng, không nhịn được trợn mắt nhìn anh: “Anh quá đáng lắm rồi đó nha.”

Nhan Lộ Thanh đan rất có tâm, trong mắt cô chỉ cảm thấy đẹp đẽ và hài lòng, hoàn toàn không để ý đến có chỗ nào không thích hợp, chỉ khi hoàn thành xong mới phát hiện có vẻ như vòng hoa to quá rồi, chỉ có thể làm vật trang trí không thể đội lên đầu, thế là cô nhanh tay đan thêm một cái nhỏ hơn.

“…?”

“…”

Mặc dù đã tặng đồ vật như vậy, nhưng chuyến đi này của Nhan Lộ Thanh vẫn thật sự coi như là chuyển được nhiều sự chú ý của anh.

“Cũng không phải chỉ là lần này.” Cố Từ tháo kính ra, nhắm hờ mắt nhìn cô, từ tốn nói: “Còn có bình luận trước đó cô đăng, còn bình luận trước đó ở trong hốc cây nữa.”

Rất lâu sau đó, trong phòng vang lên tiếng than thở nhỏ.

Lúc cô đi đã là hai giờ chiều, ở trong quán trà tốn vài tiếng đồng hồ, lại ở trong khu vườn nhỏ một lúc, bây giờ mặt trời đã lặn hẳn rồi.

Vậy thì lại tặng anh một ít hoa là được rồi!

“A…” Sau khi Nhan Lộ Thanh đăng bình luận xong thì quên ngay, dù sao thì một tác phẩm tranh cát chân chính đều dựa vào sự tự phát huy tại hiện trường, cô đã đăng hàng trăm ngàn bình luận, cô nào nhớ lúc nào đăng và đăng gì đâu chứ?

Mục đích cuối cùng của chuyến đi này là để giải quyết Cố Từ mà thôi.

Bỗng nhiên nghĩ đến, hình như nguyên chủ đã mặt dày theo đuổi Cố Từ…

“Bình luận trước đó.” Ngón tay Nhan Lộ Thanh lướt lên trên: “A, là nhật ký mặt dày theo đuổi người khác.” Cô đảo mắt khinh khỉnh nhìn Cố Từ, nhấn mạnh nói: “Đương nhiên cái này cũng là xạo rồi!”

Edit: Thanh Vỹ

Đợi cô đặt hai vòng hoa màu trắng lớn nhỏ ở trên bàn trong phòng, sau đó đẩy cửa đi ra ngoài, Cố Từ nhìn chằm chằm vòng hoa… thăm viếng có thể xem là đẹp nhưng lại không hề vừa vặn với căn phòng.

(*花圈/huāquān/:có nghĩa là vòng hoa sử dụng trong lễ tế; tế; lễ truy điệu; cúng tế người chết, gọi tắt là vòng hoa thăm viếng.

Nghe Cố Từ hỏi như vậy, cả người Nhan Lộ Thanh ngơ ra ba giây.

Dù sao thì cô cũng lớn như vậy rồi, cũng đã nhận được rất nhiều lời tỏ tình công khai hoặc bí mật, nhưng cô thật sự vẫn chưa thích ai.

Nhan Lộ Thanh: … Đúng ha, mẹ nó đây là tại sao chứ?

Nói cách khác, xưa nay cô không có tinh thần đi thích người khác.

Mục đích cuối cùng của chuyến đi này là để giải quyết Cố Từ mà thôi.“Cố Từ…”Dựa theo não của anh thì không thể không nhận thức được, vậy lời giải thích duy nhất chính là: Từ công chúa lười hỏi.

Cuộc đời học sinh của Nhan Lộ Thanh ngoài kết bạn với các cô em xinh đẹp ra, thì chuyện mà cô tập trung tinh thần nhiều nhất là học tập và tìm cách đi làm kiếm tiền. Mặc dù vợ chồng viện trưởng đối xử với cô rất tốt, học phí cũng có khoản trợ cấp đặc biệt của khoa, nhưng cô vẫn muốn giúp bọn họ giảm chút gánh nặng.

Mỗi lần cô nghĩ đến tương lai gần bản thân phải thôi miên anh, thậm chí trong não đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh đó, Nhan Lộ Thanh vừa cảm thấy sảng khoái vừa cảm thấy hổ thẹn, làm vòng hoa này thật sự càng làm càng áy náy.

Nhan Lộ Thanh ngẩn ra một lúc, lập tức lại cảm thấy gọi như vậy không phải là không được, mặc dù “vòng hoa” này không phải là “vòng hoa” đó… nhưng mà nghĩa trên mặt chữ của vòng hoa và vòng hoa thăm viếng không phải cũng gần giống nhau sao.*

Cố Từ chợt cong mắt: “Hóa ra cô còn biết đó là những lời nói thiểu năng cơ đấy.”

“Không phải chứ thầy Cố, sao anh lại hỏi tôi vấn đề này vậy?” Nhan Lộ Thanh chỉ vào bình luận cô vừa đăng, sau đó trực tiếp quay đầu lại: “Anh xem những bình luận này của tôi…”

Vì để thăng cấp đó! Cô trả lời trong lòng.Mấy người bạn thân của cô đều nói rằng thật sự không biết rốt cuộc làm sao mà cô nuôi dưỡng được tính cách như vậy nữa.

Nhưng cô cũng đã quen với cảm xúc cùng với tâm lý rung động như vậy rồi, dù sao người Nhan Lộ Thanh đang đối mặt là con dấu có giá trị nhan sắc cao nhất nguyên tác, còn là nhân vật mà cô yêu thích, cho nên cô cũng không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.

Không biết là có phải do chưa thích ứng với ánh sáng hay không, Nhan Lộ Thanh cứ cảm thấy sắc mặt của anh trắng hơn bình thường, môi cũng không còn màu hồng nhạt khỏe mạnh nữa.

Tuỳ ý nhìn thử mà có thể nhìn thấy ông cụ đang mắng mình! Chẳng lẽ đây không phải là nhân vật thiết lập bận trăm công nghìn việc sao?!

Khá lắm, đây thật sự là tiểu thuyết võ hiệp.Vì đây là bước đầu tiên dẫn đến thành công!

Thực ra, đến bản thân cô cũng không biết.

Được rồi, xem ra thực sự rất mệt. Hơn nữa lý do này cũng rất đầy đủ.

Cuộc đời học sinh của Nhan Lộ Thanh ngoài kết bạn với các cô em xinh đẹp ra, thì chuyện mà cô tập trung tinh thần nhiều nhất là học tập và tìm cách đi làm kiếm tiền. Mặc dù vợ chồng viện trưởng đối xử với cô rất tốt, học phí cũng có khoản trợ cấp đặc biệt của khoa, nhưng cô vẫn muốn giúp bọn họ giảm chút gánh nặng.Có lẽ là cô có bản năng đi theo chiều hướng vui vẻ.

*花环/huāhuán/: có nghĩa là vòng hoa sử dụng để biểu diễn hoặc tiếp khách quý, gọi tắt là vòng hoa.)

“Cô là chủ nhân của biệt thự này.” Anh lười biếng ngã người ra sau, nhìn cô đầy thích thú: “Tại sao phải xin ý kiến của tôi?”

Nhưng cũng không nói chắc được, cho dù cô muốn nói cho Cố Từ thì cũng sẽ bị hệ thống chặn họng.

“Đúng vậy.”“Cố Từ, tôi cảm thấy anh đang sỉ nhục tôi.” Nhan Lộ Thanh trịnh trọng nói: “Tôi chắc chắn không có kinh nghiệm như vậy đâu, anh đi search thử định nghĩa của mặt dày theo đuổi người khác đi…”

Sau gửi tin nhắn cho ông cụ Nhan, Nhan Lộ Thanh và Cố Từ cùng xuống tầng ăn cơm.

Anh còn vừa xem vừa ăn trái cây, trái cherry màu đỏ đậm đã tạo nên sự tương phản rõ rệt với ngón tay trắng nõn của anh. Nhan Lộ Thanh nhìn anh mãi, không biết sợi gân nối sai ở đâu, vậy mà cô lại cảm thấy cảnh đó cực kỳ quyến rũ.

Anh còn vừa xem vừa ăn trái cây, trái cherry màu đỏ đậm đã tạo nên sự tương phản rõ rệt với ngón tay trắng nõn của anh. Nhan Lộ Thanh nhìn anh mãi, không biết sợi gân nối sai ở đâu, vậy mà cô lại cảm thấy cảnh đó cực kỳ quyến rũ.

Cô đã mấy ngày rồi không lên lớp, hơn nữa lúc trước cũng đều là cô chủ động tìm ông lão, cho nên nếu ông chủ động tìm cô thì tất nhiên là có chuyện gì rồi.

Nói đến đây, cô đột nhiên ngừng lại.

“Đúng vậy.”

Đúng lúc những cành lá của hoa này cho dù là độ dài hay độ mềm dẻo đều rất thích hợp, cô vừa hái vừa đan thành vòng.

[Đức mẹ Maria đang bỏ trốn: Hình ảnh]

“Đại sư huynh của con không phải lần đầu làm vật thử nghiệm đâu. Thường đối tượng lần đầu tiên thôi miên, lựa chọn tốt nhất là tuyệt đối hoàn toàn tin tưởng con, lại không là người quá quen thuộc, vì vậy sư huynh con cực kỳ phù hợp.” Ông lão vừa nói vừa đưa đạo cụ cho cô: “Hướng dẫn thôi miên mà ông dạy con, có nhiều phương pháp trong đó con đều có thử trên người của sư huynh con.”

Bỗng nhiên nghĩ đến, hình như nguyên chủ đã mặt dày theo đuổi Cố Từ…

“A…” Sau khi Nhan Lộ Thanh đăng bình luận xong thì quên ngay, dù sao thì một tác phẩm tranh cát chân chính đều dựa vào sự tự phát huy tại hiện trường, cô đã đăng hàng trăm ngàn bình luận, cô nào nhớ lúc nào đăng và đăng gì đâu chứ?

Lúc này Cố Từ mới ngẩng đầu lên nhìn cô.

[Đức mẹ Maria đang bỏ trốn: Ông ơi, hôm nay cũng là một ngày học tập chăm chỉ. /hoa tươi]

Chỉ là cô ta là mặt dày theo đuổi một cách âm thầm, hơn nữa còn bởi vì biết bản thân mặt dày như thế nào cũng không theo đuổi được anh nên đã trở nên biến thái, “Yêu anh” trực tiếp biến thành “Phá hủy anh”.

Chỉ là cô ta là mặt dày theo đuổi một cách âm thầm, hơn nữa còn bởi vì biết bản thân mặt dày như thế nào cũng không theo đuổi được anh nên đã trở nên biến thái, “Yêu anh” trực tiếp biến thành “Phá hủy anh”.

Nhan Lộ Thanh lắc đầu, loại bỏ những ý nghĩ quái lạ đang xen vào này ra khỏi đầu, tiếp tục tranh luận với Cố Từ: “Hơn nữa anh lại nghiêm túc nghi ngờ tôi đang nghiêm túc đăng bình luận như vậy, đây không phải là anh đang sỉ nhục chỉ số IQ của tôi ư?”Nhan Lộ Thanh lắc đầu, loại bỏ những ý nghĩ quái lạ đang xen vào này ra khỏi đầu, tiếp tục tranh luận với Cố Từ: “Hơn nữa anh lại nghiêm túc nghi ngờ tôi đang nghiêm túc đăng bình luận như vậy, đây không phải là anh đang sỉ nhục chỉ số IQ của tôi ư?”

Anh dựa vào đầu giường nói: “Dạy cô mệt như vậy, tôi còn không thể nghỉ ngơi hả?”

“Không may mắn lắm…”

Có lẽ Cố Từ đã đóng rèm cửa lại, nếu không thì không thể một chút ánh sáng cũng không có.

Lúc này Cố Từ khôi phục lại tư thế ngồi tùy ý như bình thường. Anh đặt một tay lên bàn, tay còn lại chống lên tay ghế, nghe vậy anh đột nhiên cong môi cười, giọng nói lạnh lùng lại mang theo ý tứ khiến người khác nghi hoặc: “Không phải năm phút trước cô vừa nói để tôi tùy ý sỉ nhục cô sao?”

Giọng nói có hơi khàn.

Thực ra trong một tuần này, cô đại khái đã hiểu rõ độ khó của từng môn học, đối với một sinh viên ban tự nhiên nghiêm túc đã tự mình thi đậu vào chuyên ngành thì đạt phân nửa số điểm cũng không có gì quá khó.

“…” Nhan Lộ Thanh cứng họng, không nhịn được trợn mắt nhìn anh: “Anh quá đáng lắm rồi đó nha.”

“…”

Có lẽ là cô có bản năng đi theo chiều hướng vui vẻ.

Anh còn vừa xem vừa ăn trái cây, trái cherry màu đỏ đậm đã tạo nên sự tương phản rõ rệt với ngón tay trắng nõn của anh. Nhan Lộ Thanh nhìn anh mãi, không biết sợi gân nối sai ở đâu, vậy mà cô lại cảm thấy cảnh đó cực kỳ quyến rũ.

Để an toàn, hôm nay Nhan Lộ Thanh đưa Đại Hắc đi cùng, bởi vì cô cảm thấy những trường hợp không cần đánh nhau, không đưa Tiểu Hắc đi cùng mới là sự lựa chọn tương đối sáng suốt.Lúc đó bởi vì Nhan Lộ Thanh không học nổi nữa nên mới nói như vậy.

“Cũng không phải chỉ là lần này.” Cố Từ tháo kính ra, nhắm hờ mắt nhìn cô, từ tốn nói: “Còn có bình luận trước đó cô đăng, còn bình luận trước đó ở trong hốc cây nữa.”

Thực ra, từ trước đến giờ khi đăng bình luận cô chưa bao giờ giấu giếm, cho nên mới bị Tiểu Hắc nhìn thấy. Đều là tình cờ nhìn thấy giống như vậy, Tiểu Hắc cũng chưa bao giờ hỏi vấn đề mà Cố Từ đang hỏi, cậu ta chỉ biết cười hi hi ngây ngô.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 30: “Vừa nãy lúc cô đi tìm Cố Từ, tôi phát hiện…”
Chương 31
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 32: Cố Từ thản nhiên cười, không nói gì.“Nguyên nhân thứ hai là con đường tình duyên của anh ta thật sự quá trắc trở, cả một đường toàn là dao không.”
Chương 33
Chương 33
Chương 33
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35: Điều này không phải nói dối, đúng là cô có học bói toán với học thôi miên, chẳng qua bói toán không phải là thứ Nhan Lộ Thanh để tâm học tập.Khoảng cách giữa hai người chỉ còn có một đoạn.
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...