Edit: Alan
Ánh sáng và tông màu của đèn bên trong biệt thự có thể điều chỉnh được, phòng của Cố Từ vẫn luôn chỉnh ở mức mặc định. Nhan Lộ Thanh chỉnh ánh sáng tới tông màu ấm áp, so với lúc trước thì tối hơn nhiều, sau đó mới tự chuẩn bị biểu diễn.
Makka Pakka khó khăn giải thích: “… Nhưng chúng ta đều bị giới hạn trong một phạm vi nhất định. Maria, vũ trụ mới là bố.”
*Đối với anh mà nói thì cũng chỉ là một cái tên.“…?”
Gần tới giờ ăn sáng, Nhan Lộ Thanh đi xuống tầng với tâm trạng rất tốt, vừa hay chạm mặt Cố Từ đang ra ngoài lấy nước.
Beta: Cyane
Là Wechat gửi từ ông cụ Nhan.
Thêm vào đủ loại cảnh tượng lúc trước “Rõ ràng là mình mới có thuật đọc tâm, nhưng dường như công chúa nước địch đã lấy trộm để đối phó mình”, Nhan Lộ Thanh bắt đầu cố gắng phấn đấu vươn lên. Bởi vì ông lão đã thẳng thừng nói rằng không còn gì để dạy cô nữa, vậy nên cô đành phải tự tìm tư liệu học trên phim điện ảnh và truyền hình. Đa phần là dạy học, một vài trong số đó là các tập phim và clip phim ngắn, cô chủ yếu là muốn học một chút lời nói và thần thái của những người đó.Hết chương 37!–
Nhan Lộ Thanh cũng theo phép lịch sự chào lại, sau đó trực tiếp hỏi rõ ý đồ của đối phương.
Thành thật mà nói, nhìn vào biểu cảm trên khuôn mặt thì lời Cố Từ nói khá là chân thành, nhưng Nhan Lộ Thanh cũng không hiểu là có chuyện gì đã xảy ra với mình… Cô còn mơ hồ muốn nghe thêm vài câu nữa.Lần đầu tiên Nhan Lộ Thanh đọc được những câu thơ như “Hán Đế Vương tương tư hồng nhan bỏ bê đất nước”, “Từ đó Quân Vương không bao giờ lâm triều”*, v.v. Nhưng cô đều không hiểu hết ý nghĩa: Ôn nhu hương** dễ chìm đắm như vậy sao? Vị minh quân như ông còn không thể cai quản đất nước này à? Ông không lâm triều, tôi còn muốn lâm triều thay ông đây này.
Chỉ có điều tuyệt đối không ngờ, ngày đầu tiên đến, trong lòng Nhan Lộ Thanh dạt dào suy nghĩ để anh mau chóng tỉnh lại, mà ngày hôm nay cô lại mong anh nhanh nhanh ngủ đi.
Cố Từ vừa hỏi xong, Tiểu Hắc vẫn luôn ở bên cạnh mới chú ý tới trán của Nhan Lộ Thanh, ở giữa làn da trắng nõn có một mảng nhỏ ửng đỏ.Cô không nhớ rõ quá trình lúc trước tốn cụ thể bao nhiêu thời gian, chỉ cảm thấy vì Cố Từ phối hợp quá mức, toàn bộ quá trình diễn ra thuận lợi giống như trước đây cô thôi miên cho đàn anh vậy.
Còn có những điển cố về Đát Kỷ Trụ Vương và “Phong hỏa hí chư hầu”, v.v. ***
“Người thôi miên tôi còn không tập trung bằng tôi.” Cố Từ chớp mắt: “Như vậy có thể thành công à?”
Vị trí mà Nhan Lộ Thanh tự đánh lúc nãy thật sự bắt đầu nóng lên, cô duy trì biểu cảm, ánh mắt vẫn tập trung ở trên đồ ăn, không thèm nhìn mặt Cố Từ: “Tôi cũng không ngốc, chỉ là vô tình ngã mà thôi.”
–Nhan Lộ Thanh không biết 18 con đường núi quanh co trong lòng vệ sĩ nhà mình, cô vô thức giơ tay chạm tới chỗ trên giữa lông mày, đó là vị trí bị búng trán lúc nãy. Chẳng lẽ… để lại dấu vết rồi?
Lúc quan sát sư huynh, Nhan Lộ Thanh vẫn tâm lặng như nước. Nhưng giờ nhìn thấy đôi mắt đen nhánh xinh đẹp ở ngay trước mặt, cô chỉ cảm thấy bản thân sắp bị ánh mắt đó hút vào, dường như sắp biến thành thôi miên phản phệ.(*Trích trong “Khúc Hát Trường Hận”.
Nhan Lộ Thanh ngắt điện thoại cùng với khuôn mặt tươi cười, cô nói với Cố Từ: “Anh chỉnh lại âm lượng tivi đi, tôi nói chuyện xong rồi.”
Nhan Lộ Thanh làm bộ làm tịch thở dài: “Suy cho cùng mày hiểu biết rộng như vậy, tao cũng có thể đọc suy nghĩ, tao nghĩ không chừng mày thật sự có khả năng hái được sao thì sao.”
Nhan Lộ Thanh bị cách gọi này của anh làm đơ ra một lát, sau đó mới tiếp tục nói những gì bản thân đang nghĩ: “Này, tôi hỏi anh một câu.”
Mặc dù cô tràn ngập trong sự vui sướng, nhưng trong đó xen lẫn một chút cảm giác áy náy. Nhan Lộ Thanh định hỏi một câu hỏi, sau đó thật sự giúp anh để anh ngủ ngon hơn.
Hôm nay là người vợ xinh đẹp mà ngu ngốc pha ke, thật ra là người vợ đang cưng chiều chủ nhà.
Nhan Lộ Thanh nhìn khuôn mặt anh, sau khi hưng phấn qua đi, cô bắt đầu cân nhắc xem bản thân muốn hỏi gì.
**Ôn nhu hương (温柔乡): từ một điển cố, dùng để ví von nữ sắc khiến người ta mê muội.
Cho nên cô nhấn từ chối, nhưng mà không bao lâu sau, yêu cầu xin kết bạn lại được gửi đến.
“…?”
Cho nên khi nghe câu hỏi của Cố Từ, cô vẫn hơi ngây ra một chút.Đợi anh đi rồi, Nhan Lộ Thanh không nhịn được hỏi Đại Hắc và Tiểu Hắc: “Vì sao hai người không cổ vũ anh ấy?”
Cô cảm thấy cần phải bóp chết từ trong nôi mới được.
Nhưng chuyện ngoài lề này cơ bản là không ảnh hưởng tới tâm trạng tốt của cô bây giờ, Nhan Lộ Thanh nói tiếp: “Hội chùa ngoài bán đồ vật, còn có rất nhiều sạp hàng dạy mọi người vài thủ thuật nhỏ linh tinh, lúc ấy hai cậu ấy đi bài xem bói bài tarot, tôi đi học thôi miên. Tôi có thể giúp anh, thật đấy, cái này thật sự có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ…”Ông cụ Nhan ngạc nhiên: “Không khỏe lắm là sao?”
***Đát Kỷ Trụ Vương và Bao Tự (tức Phóng Hỏa Hí Chư Hầu) là hai trong bốn Tứ Đại Yêu Cơ gồm Đát Kỷ, Bao Tự, Muội Hỉ, Ly Cơ. Nhắc tới Tứ Đại Yêu Cơ, người người sẽ nói tới câu “Hồng Nhan Hoạ Thủy”, khiến cho cơ nghiệp các quân vương thời Tiên Tần bị phá hoại (nhà Hạ, nhà Thương, nhà Chu và nhà Tấn).)
Khi đang nghiên cứu lần lượt từ kế hoạch 1 tới kế hoạch 10, lúc đã suy nghĩ được một hồi lâu, Nhan Lộ Thanh chợt nhận ra mình đang làm gì, bất ngờ tỉnh táo lại.
Vừa mở miệng một cái đã hỏi một câu khiến thế giới chấn động, người người sợ hãi.
Nhan Lộ Thanh ngắt điện thoại cùng với khuôn mặt tươi cười, cô nói với Cố Từ: “Anh chỉnh lại âm lượng tivi đi, tôi nói chuyện xong rồi.”
Cố Từ quay người lại, bộ dạng mới vừa ngủ dậy cũng là một người với nhan sắc đỉnh cao, anh cầm theo cốc nước nhìn cô: “Chào buổi sáng, bạn thân.”
Hai câu điển cố này khiến một số người thổn thức thương tiếc, bởi vì bọn họ thấy một câu chuyện tình bi thảm trong đó. Nhưng khi đọc tới đoạn Chu U Vương vì muốn Bao Tự cười mà đốt lửa trên đài để lừa triệu chư hầu chạy đến, Nhan Lộ Thanh thay mặt các chư hầu bấy giờ, chỉ cảm thấy bản thân bị ép tức chết ngay tại chỗ.
Cơ thể này có chỗ nào không đau đâu? Đi thêm hai bước còn khó thở, chạy ước chừng khoảng 800m có khi còn chết tại chỗ, cơ bản là không chỗ nào khỏe mạnh hoàn toàn cả.
“Chả thế thì sao?” Nhan Lộ Thanh nửa đùa nửa giễu cợt hỏi: “Không lẽ mày cảm thấy tao đang nói tới sao giả à?”
[Diệp Tử: Chào.jpg]
Vì vậy Nhan Lộ Thanh nghiến răng, quyết định thẳng thắn cương quyết vùng lên, trực tiếp bày tỏ rõ ràng: “Tôi chính là chủ nhân căn nhà này.”
Nhưng sau này lớn lên, suy nghĩ dần dần trưởng thành, những ý nghĩ hơi tiêu cực lúc nhỏ đã biến mất, cô bắt đầu hiểu thất tình lục dục của con người có đôi khi rất khó kiểm soát.
Hình ảnh mà Nhan Lộ Thanh nhìn thấy hằng ngày đều là dáng vẻ Cố Từ đang ngồi trên giường hoặc là ngồi ở mép giường hoặc là đứng dạy cô học, mà anh nhắm hai mắt nằm trên giường chỉ có hai lần. Lần đầu tiên là ngày đầu tiên cô xuyên qua, lúc đó cô thậm chí còn cảm thấy Cố Từ giống như một người chết, lần thứ hai là bây giờ.
Cố Từ khép nửa mắt đối diện với cô.
Vốn dĩ cho rằng có thể tạm thời không cần phải suy nghĩ xem xét về việc đi học lại, ít nhất là được nhàn nhã thêm vài ngày, nhưng Nhan Lộ Thanh không ngờ ngày hôm sau bản thân đã nhận được một lời mời kết bạn khó hiểu.Cho tới bây giờ, Nhan Lộ Thanh nhìn Cố Từ, lần đầu tiên cô cảm thấy mình giống như đang đứng ở trên lập trường của hôn quân.
“Mày có biết cách nào để hái sao không?”
Cô cam tâm tình nguyện tiếp nhận các biện pháp điều dưỡng ở các vị trí khác nhau trên cơ thể, tuy nhiên dù là điều dưỡng bộ phận nào, thuốc cho bệnh tâm thần tuyệt đối không được uống, đây là giới hạn cuối cùng.
Sau đó nghe thấy anh trả lời lại: “Không biết chỗ nào bị trừ điểm.”
Hỏi ra một câu hỏi như vậy.
Lỗi lầm của hôn quân hay bạo chúa đều không bao giờ có thể được rửa sạch tội vì bất cứ lý do gì, chỉ là cô phải thừa nhận… Ôn nhu hương thật sự rất dễ chìm đắm, mỹ nhân tuyệt sắc cũng thật sự rất đỉnh.
Cô không nhận ra là mình vội quá nên dùng luôn hai từ cưỡng bức, chỉ biết lòng tự trọng của bản thân vì chuyện này mà đang liên tục bị chà xát.
Cho tới bây giờ, Nhan Lộ Thanh nhìn Cố Từ, lần đầu tiên cô cảm thấy mình giống như đang đứng ở trên lập trường của hôn quân.Ông cụ Nhan ngạc nhiên: “Không khỏe lắm là sao?”
Nhưng cô cũng không phải là tên hôn quân gì gì đó, cô chỉ là người đứng đầu gia đình của một căn nhà nho nhỏ mà thôi.
Mà lúc này khi Nhan Lộ Thanh nhìn anh, anh nhận ra ngoài gương mặt ra thì trong tâm trí đang hiện lên rõ nét sống động, dung mạo, môi, mũi, cằm… Nổi bật nhất chính là đôi mắt.
Khi cô tắm rửa xong mới tỉnh táo hơn.Ngay cả khi thật sự phải trở thành một Đế Vương lâm triều, cô tin tưởng bản thân chắc chắn sẽ làm một minh quân, miễn là nước địch không phái một nàng công chúa tên Cố Từ đi mê hoặc tâm trí cô thì sẽ không có vấn đề gì.
Nhan Lộ Thanh nhỏ giọng nói: “Ông nội, mông con vẫn còn đau.”
Hôm nay chủ nhà đã vùng dậy và người vợ xinh đẹp nhưng ngốc nghếch đã trúng kế.
Là tôi có thể đọc được suy nghĩ, hay là anh đọc được suy nghĩ????
“Cô ấy rất đáng yêu…”[Là gu của mình!]*
Tiểu Hắc mới vừa nghĩ như vậy xong, nhưng rất nhanh đã nghĩ sang một chuyện khác. Nhan tiểu thư và Cố Từ hình như đang hẹn hò à nha, vậy một tên vệ sĩ như cậu ta không bằng một người bạn trai cũng hợp tình hợp lý mà.
Không phải là cô không nhận ra, chỉ là nhàm chán muốn đùa giỡn nó một chút thôi.Beta: Cyane
[Đức mẹ Maria đang bỏ trốn: Thành thật mà nói, bởi vì tôi là một bệnh nhân tâm thần, trước đây phải tạm nghỉ học nên không được đi học.]
Từ vườn hoa về lại phòng, toàn bộ quá trình Nhan Lộ Thanh đều có hơi chóng mặt, cả đầu luôn chiếu lại biểu cảm cuối cùng của Cố Từ khi trả lời cô.
Buổi sáng cô nhận được một lời mời kết bạn Wechat từ một nam sinh lạ mặt, nhìn thấy lời khen ngợi, ngay sau đó tâm huyết dâng trào đi hỏi Cố Từ có cảm thấy mình đẹp hay không. Không phải cô tùy tiện hỏi một câu như thế, vậy mà anh còn do dự!
Cho nên cô nhấn từ chối, nhưng mà không bao lâu sau, yêu cầu xin kết bạn lại được gửi đến.Khi cô tắm rửa xong mới tỉnh táo hơn.
[Diệp Tử: Xin chào! /Đáng yêu/]
Cô nằm ngửa trên giường, nhìn lên trần nhà, gọi Makka Pakka.
“Chính là tình trạng tâm thần con vì chuyện này nên bị kích thích…” Nhan Lộ Thanh khẳng định một cách rất mơ hồ: “Có hơi không ổn định.”
“… Hả?” Nếu như Makka Pakka có miệng, chắc chắn lúc này có thể nó đã mở ra cực lớn.Cô nằm ngửa trên giường, nhìn lên trần nhà, gọi Makka Pakka.
**Ôn nhu hương (温柔乡): từ một điển cố, dùng để ví von nữ sắc khiến người ta mê muội.
Nói xong anh tiếp tục chỉnh tivi lớn lên, giống như từ lâu đã quen với cách hành động như vậy của cô.
Hôn quân đánh không lại công chúa nước địch, chính xác là vậy.
Nhan Lộ Thanh: Hả…
Nhan Lộ Thanh nhỏ giọng nói: “Ông nội, mông con vẫn còn đau.”Vừa mở miệng một cái đã hỏi một câu khiến thế giới chấn động, người người sợ hãi.
Ngay từ đầu cô đã phải mâu thuẫn với đại não bị bệnh tâm thần để xem rốt cuộc có phát sinh ra bệnh biến gì hay không, nghiên cứu rất lâu thì phát hiện dù thế nào cũng có. Sau này cô càng quan sát cơ thể mình thật kĩ, cảm thấy bản thân thỉnh thoảng sẽ bị đau đầu, nhưng…
Không phải là cô không nhận ra, chỉ là nhàm chán muốn đùa giỡn nó một chút thôi.
*
Nói xong anh tiếp tục chỉnh tivi lớn lên, giống như từ lâu đã quen với cách hành động như vậy của cô.“Mày có biết cách nào để hái sao không?”
Nhan Lộ Thanh bởi vì chuyện buổi sáng mà bứt rứt mãi không thôi: Vậy mà cô lại dựa vào thân phận chủ nhà để cưỡng bức, mới có thể nhận được một lời khen ngợi của Cố Từ!
Cô bắt đầu thử nói chuyện với Cố Từ.
Kiểu được thôi? Hay là giống lúc trước? Hay là không cảm thấy gì? Hoặc có thể là từ miêu tả khác? Dù sao thì cũng không thể trả lời kiểu “Cô ấy bị bệnh tâm thần” đấy chứ…
Ông cụ Nhan ở phía bên kia cũng hơi không tự nhiên, hắng giọng lên: “Hai ngày trước ông có hỏi qua bác sĩ của con, nói là không quá nghiêm trọng, chỉ vài ngày là ổn rồi…”
“… Hả?” Nếu như Makka Pakka có miệng, chắc chắn lúc này có thể nó đã mở ra cực lớn.
“… Hả?” Nếu như Makka Pakka có miệng, chắc chắn lúc này có thể nó đã mở ra cực lớn.
Sau khi nhìn chằm chằm là thư giãn, để anh nằm xuống nhắm mắt, còn cô phải tiếp tục nói chút gì đó để người khác cảm thấy thoải mái.