Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Đó Thế Thân Thụ Giả Chết

Chương 35

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bác sĩ hỏi, "Quan trọng như thế nào?"

"Rất quan trọng." Hạ Dương cụp mắt xuống," Rất thích."

Bác sĩ, "Cậu ấy có thích anh không?"

Hạ Dương nắm chiếc nhẫn, không nói gì.

Hắn biết Hứa Thừa Yến thích hắn.

Cho nên lúc ấy khi nghe điện thoại hắn mới nói đừng về.

Bởi vì hắn cho rằng dù thế nào đi nữa, cuối cùng Hứa Thừa Yến sẽ về thôi.

Mà quả thật hắn đã chờ được Hứa Thừa Yến quay về.

Chỉ có điều, thứ hắn nhận được là một thi thể.

Đã quá muộn.

Tất cả đều đã quá muộn.

Hạ Dương cất nhẫn lại hộp, sau đó đứng dậy, rời khỏi phòng khám tâm lý.

Sau khi quay về chung cư, Hạ Dương mở đèn, theo thói quen đi về phía ban công.

Trên ban công vẫn đặt đầy những chậu hoa, kiểu dáng của chậu không đổi, nhưng những bông hoa ở trong đã được thay.

Bởi vì những bông hoa trước bị thiếu nước một thời gian dài, đều chết héo hết, chỉ có thể đổi sang bông mới.

Hắn không chăm sóc chúng, dì giúp việc thì một tuần mới đến đây một lần.

Sau một thời gian, những bông hoa mới lại thiếu nước, lần nào cũng không sống được lâu.

Đành phải rửa sạch chậu hoa, tiếp tục đổi hoa mới.

Hạ Dương nhắm mắt, dựa người vào chiếc ghế nằm, vuốt ve tấm thẻ gỗ trong tay.

Trong lúc mơ mang, Hạ Dương nghe thấy phía sau vang lên một giọng nam quen thuộc.

"Tiên sinh."

Hạ Dương chậm rãi mở mắt, không ngoái đầu nhìn.

Hắn biết chung cư không có ai.

Lại là ảo giác.

Hạ Dương mở to mắt, nhìn khung cảnh bên ngoài đến thất thần.

Thời gian trôi qua quá chậm.

Chậm đến mức mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây đều là sự day dứt.

Thời gian trôi qua quá nhanh,

Nhanh đến hắn không còn nhớ rõ hình bóng của Hứa Thừa Yến, ngay cả những ký ức khi hai người ở chung cũng càng ngày càng mờ ảo.

Cuối cùng, những ký ức còn lại, chỉ là một mình hắn đang chờ đợi trong chung cư này.

Cứ như thể mỗi lần quay đầu lại đều có thể nhìn thấy thiếu niên vẫn ở phía sau mình.

Nhưng hắn không đợi được bất cứ điều gì, kỳ tích cũng chẳng xảy ra.

Mỗi một ngày đều là Cá tháng Tư.

--------------------

Bên ngoài, bốn mùa thay đổi.

Lá xanh mơn mởn trên cây biến thành vàng khô, từ trên cao rơi xuống mặt đất, chỉ để lại nhánh cây trơ trọi.

Một mùa đông nữa lại tới.

Một tuần trước năm mới, Hạ Dương về nhà chính.

Kiki vẫn vậy, vừa thấy Hạ Dương đến đã vội vàng chạy tìm Hứa Thừa Yến.

Kiki chạy quanh Hạ Dương một vòng, không thấy người cần tìm, cho nên chạy về phía chiếc xe.

Hạ Dương không để ý đến con chó lớn kia, đi vào biệt thự, lên phòng chăm sóc.

Ông Hạ đang ngồi trên xe lăn, một mình chơi cờ tướng.

Ở góc bàn còn đặt một cái khung ảnh.

Trong ảnh là một người phụ nữ trẻ tuổi mặc sườn xám màu đỏ, nở nụ cười tươi.

Hạ Dương từng bước đi tới, ông Hạ nghe thấy tiếng, ngẩng đầu nhìn.

"Về rồi sao?" Ông Hạ gật đầu, lại hỏi, "Mấy hôm trước vừa về, sao hôm nay lại tới nữa?"

Hạ Dương ngồi đối diện ông, nhàn nhạt nói, "Đó là chuyện của một tháng trước rồi, hôm nay con về ăn Tết."

"Đã đến Tết rồi sao?" Trên mặt ông Hạ lộ ra chút ngạc nhiên, lắc đầu nói, "Có tuổi rồi, không nhớ hết được mọi chuyện..."

Ông Hạ lại nhìn hắn, hỏi, "Thằng bé kia đâu?"

"Lần trước con có đưa thằng bé về mà, hôm nay không tới sao?"

"Hình như là thầy dạy đàn đúng không, thằng bé tên gì? Không nhớ được...."

Ông Hạ hơi cau mày, vẫn đang tìm trong trí nhớ.

Nhưng Hạ Dương chỉ lạnh lùng nói, "Em ấy mất rồi."

"Mất rồi?" Lúc này ông Hạ mới phản ứng lại, "Ừ, cậu ấy mất rồi..."

Ông Hạ không thể kìm lòng, nhìn về khung ảnh trên bàn, nhỏ giọng nói, "Có lẽ A Nguyễn muốn gặp thằng bé..."

"Nó đi gặp A Nguyễn rồi..." Ông Hạ cầm khung ảnh lên, hốc mắt hơi đỏ, "Cha cũng muốn gặp A Nguyễn."

"Sao bà ấy không đưa cha đi cùng..."

Ông Hạ chìm trong ký ức, cảm xúc bắt đầu kích động.

Hạ Dương chỉ im lặng ngồi bên cạnh, đợi đến khi cảm xúc của ông Hạ ổn định mới đứng dậy rời đi.

Quản gia đứng bên ngoài phòng, thấy Hạ Dương đi ra liền đi theo phía sau hắn.

Quản gia mở miệng, "Gần đây ký ức của lão gia có chút hỗn loạn, nhiều chuyện không còn nhớ rõ."

"Ừ." Hạ Dương lạnh nhạt đáp.

Quản gia nhìn bóng lưng Hạ Dương, không nhịn được hỏi, "Hạ thiếu, ngài đang buồn đúng không?"

Hạ Dương dừng bước, hỏi ngược lại, "Tại sao phải buồn?"

Chẳng nhẽ muốn hắn giống cha mình, ở bên cạnh thi thể khóc mấy ngày mấy đêm, sau đó nhập viện?

Quản gia, "Phu nhân bà ấy đã..."

Không đợi quản gia nói xong, Hạ Dương đã lên tiếng ngắt lời, "Không buồn."

Hắn sẽ không buồn.

Hạ Dương xoay người, một mình về phòng, ngồi ở ghế sofa.

Mà trên chiếc bàn bên cạnh đang đặt một quyển album cũ.

Hạ Dương nhìn quyển album, qua một hồi lâu, cuối cùng vẫn vươn tay lấy nó, chậm rãi mở trang đầu tiên.

Chỉ một nửa album là có ảnh, phía sau còn rất nhiều trang trống.

Hạ Dương lấy điện thoại, gọi cho Giang Lâm.

Sau khi điện thoại được kết nối, Hạ Dương hỏi, "Có ảnh chụp của Hứa Thừa Yến không?"

Giang Lâm, "Sao vậy?"

"Ảnh chụp của em ấy."

"Bây giờ anh muốn ảnh chụp của anh ấy để làm gì?" Giang Lâm ở đầu dây bên kia nhíu mày, "Hồi trước anh cũng không thèm hỏi em, giờ lại muốn sao?"

Nhưng Hạ Dương chỉ lặp lại, "Ảnh chụp."

Giang Lâm bắt đầu bực bội, vò tóc, nhưng vẫn đồng ý đưa, "Mấy ngày nữa em mang cho anh."

------------------

Mấy ngày Tết, Giang Lâm tới nhà chính.

Hạ gia vẫn quạnh quẽ như cũ, tất cả người hầu đều về nhà, ngoại trừ Hạ Dương và ông Hạ, cũng chỉ có quản gia ở lại.

Kiki vẫn tràn ngập sức sống, chạy quanh sân vườn và lăn lộn trên mặt tuyết.

Giang Lâm cầm hộp quà đi xuyên qua sân vào nhà, liếc nhìn người đàn ông đang ngồi trên sofa.

"Cha em bảo em qua đây chúc Tết." Giang Lâm đặt hộp quà lên bàn.

Thế nhưng người đàn ông không ngẩng đầu, chỉ nhìn chằm chằm vào quyển album đã cũ vàng.

Hạ Dương mở miệng, "Ảnh."

"Em biết rồi." Giang Lâm lấy mấy tấm ảnh chụp từ túi ra, tất cả đều là ảnh anh dâu chụp hồi học đại học.

Có tấm ảnh ở đại hội thể thao, ảnh khi hoạt động câu lạc bộ, cả ảnh mặc bộ cử nhân chụp khi tốt nghiệp.

Anh dâu không có nhiều ảnh, đống này là do cậu tìm thật lâu, hỏi cả bạn đại học của anh dâu để xin ảnh.

Giang Lâm đưa ảnh chụp qua, vô tình liếc mắt nhìn quyển album trên đùi Hạ Dương, thấy trong đó để ảnh chụp của Thẩm Tu Trúc.

Giang Lâm nhíu mày, dời ánh nhìn, ngồi xuống bên cạnh sofa, bấm điện thoại của mình.

Phòng khách vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng lật giở album.

Hai người ai nấy làm chuyện của mình, không hề nói chuyện.

Mãi cho đến khi Giang Lâm vô tình ngẩng đầu, thấy Hạ Dương lật album sang một trang mới, cầm ảnh của Hứa Thừa Yến, chậm rãi bỏ vào.

Giang Lâm thấy vậy, lập tức nói, "Sao anh lại để ảnh của anh dâu chung với Thẩm Tu Trúc?"

"Anh hỏi em ảnh chụp, vì muốn đặt nó chung với ảnh của Thẩm Tu Trúc à?" Giang Lâm lập tức nổi giận, "Nếu anh thích Thẩm Tu Trúc thế thì đi theo đuổi đi! Đừng ở chỗ này ra vẻ yêu thương."

Giang Lâm, "Đem ảnh của hai người đặt cạnh nhau để xem ai giống ai hơn sao?"

"Giang Lâm!" Sắc mặt Hạ Dương tối đi.

"Em chẳng hiểu anh đang nghĩ gì nữa." Giang Lâm đứng dậy, lạnh lùng nói, "Em về đây."

Giang Lâm không muốn ở lại đây nữa, trực tiếp xoay người rời đi.

Quản gia lập tức đi tới, tiễn Giang Lâm ra ngoài.

Thế nhưng khi vừa ra đến ngoài sân, quản gia đột nhiên mở lời, "Giang thiếu, quyển album kia do Hạ phu nhân để lại."

Trước kia Hạ gia với Thẩm gia ở gần nhau, tiểu thiếu gia của Thẩm gia thường xuyên chạy từ nhà sang đây chơi với Hạ phu nhân.

Hạ phu nhân rất thích tiểu thiếu gia của Thẩm gia, mỗi lần có món gì ngon đều để dành cho y một phần.

Tính của Hạ thiếu khá trầm, khiến Hạ phu nhân càng yêu quý tiểu thiếu gia, thường xuyên đưa hai đứa nhỏ ra ngoài chơi, còn đặc biệt phân phó nhà thiết kế của hãng V làm vài bộ đồ trẻ em, coi tiểu thiếu gia như người mẫu rồi phối đồ.

Thời gian trôi qua, hai đứa nhỏ từ từ lớn lên, Hạ phu nhân vẫn luôn ở bên.

Hạ phu nhân còn chụp rất nhiều ảnh của hai đứa, cất ảnh chụp chung của Hạ Dương và tiểu thiếu gia kia vào album ảnh gia đình.

Nhưng Hạ phu nhân chưa kịp lấp đầy quyển album đã đột ngột ra đi.

Quản gia nhớ về quá khứ, giải thích, " Hạ thiếu xem quyển album kia vì nhớ Hạ phu nhân."

Hạ phu nhân đã mất được chín năm.

Năm đó khi Hạ phu nhân xảy ra chuyện, Hạ thiếu là người bình tĩnh nhất.

Không hề khóc loạn lên, chỉ bình tĩnh đến cạnh giường bệnh, thoáng nhìn người nằm trên đó.

Thậm chí sau ngày Hạ phu nhân mất, Hạ thiếu vẫn ra ngoài như bình thường, hoàn toàn không thấy hắn bị ảnh hưởng vì chuyện mẹ qua đời.

Nhưng chín năm qua, Hạ thiếu chưa từng thoát ra được.

Lần nào cũng cầm quyển album Hạ phu nhân để lại, xem thật lâu, còn chưa từng thêm bất cứ tấm ảnh nào.

Cho đến hôm nay, rốt cuộc Hạ thiếu đã thêm ảnh mới.

Quyển album đó Hạ phu nhân chỉ để ảnh của gia đình.

----------------

Sau khi Giang Lâm rời khỏi Hạ gia, cậu đến phòng khám tâm lý.

Đang là ngày Tết nên đường phố khá vắng vẻ.

Giang Lâm đi vào phòng khám, thấy bác sĩ đã chờ bên trong.

Giang Lâm ngồi đối diện bác sĩ, không nhịn được hỏi, "Tết Nguyên đán không về nhà, vẫn mở cửa sao?"

"Cậu gọi điện nói muốn tới nên tôi chạy từ nhà đến đấy." Bác sĩ cười cười.

"A." Giang Lâm sực nhớ, đột nhiên cảm thấy có chút áy náy, nhỏ giọng nói, "Thật ra cũng không có chuyện gì..."

"Không sao." Giọng điệu của bác sĩ vô cùng nhẹ nhàng, "Có chuyện gì cứ nói với tôi."

"Không có gì..." Giang Lâm hơi bối rối, nói, "Tôi chỉ cảm anh mình cứ kỳ lạ thế nào ý...."

Bác sĩ nghe xong, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn, "Tình huống của Hạ tiên sinh còn nghiêm trọng hơn."

Bác sĩ nói thêm, "Nhưng có vẻ bây giờ Giang tiên sinh đã tốt hơn nhiều."

Giang Lâm gật đầu, "Bây giờ tôi khá tốt."

Giờ cậu sống rất tốt.

Giang Lâm thở dài một hơi, nói thêm, "Mấy ngày nữa tôi phải đi tìm việc."

Sau khi cậu tốt nghiệp thì thường xuyên ra nước ngoài du lịch giải sầu, không có việc làm.

Người trong nhà thật sự không ngồi yên được, luôn thúc giục cậu đi làm việc.

Nhưng cậu không định làm việc trong công ty nhà mình, nó khiến cậu cảm thấy như bị giám sát, cho nên bảo với người nhà mình sẽ tự đi tìm việc.

"Đã tính toán làm gì chưa?" Bác sĩ hỏi.

"Gì cũng được." Giang Lâm thoải mái, "Dù sao cứ thử trước đã, nếu thấy không hợp thì đổi."

Bác sĩ suy nghĩ, lại nói, "Nếu cậu không ngại có thể tới công ty nhà tôi."

"Nhà anh?" Giang Lâm giật mình, theo bản năng hỏi, "Mở phòng khám khác sao?"

"Không phải." Bác sĩ nở nụ cười, mở ngăn kéo, lấy một tấm danh thiếp đưa ra, "Là công ty giải trí."

Giang Lâm nhìn tấm danh thiếp, tuy cậu không biết nhiều về giới giải trí, nhưng đã từng nghe thấy tên công ty này rồi, rất nổi tiếng.

"Thật hay giả vậy?" Giang Lâm ngẩn người, hỏi lại, "Không phải anh là bác sĩ sao?"

"Đúng thế." Bác sĩ thở dài một hơi, "Nếu không cố gắng, chỉ có thể quay về thừa kế gia sản trăm tỷ."

Giang Lâm do dự nói, "Nhưng chuyên ngành của tôi không liên quan đến giới giải trí..."

"Không sao." Bác sĩ nở nụ cười, "Tôi sẽ mở cửa sau cho cậu, cậu chỉ cần lên máy bay thôi."

-----------------

Cuối cùng Giang Lâm vẫn đến công ty giải trí của gia đình bác sĩ.

Giang Lâm cứ ngại chuyện mình đi đường tắt, cho nên bác sĩ sắp xếp cho cậu làm thực tập sinh trong một văn phòng.

Công việc của thực tập sinh khá rắc rối, ngày nào cũng chạy tới chạy lui vì công việc, còn phải sửa rất nhiều tài liệu.

Văn phòng rất bận rộn, đồng nghiệp của cậu cả ngày nhìn máy tính kiểm tra đối chiếu công việc của nghệ sĩ, sắp xếp lịch trình cẩn thận, còn cả kế hoạch quảng bá gì đó.

Mấy công việc lộn xộn lặt vặt đều do văn phòng xử lý.

Giang Lâm chạy tới chạy lui, vừa kiểm tra lịch trình với bộ phận bên cạnh, mệt mỏi quay về văn phòng, chuẩn bị nghỉ ngơi một lúc.

Trong văn phòng còn hai cô gái nữa, đang chụm đầu nói chuyện.

"Bao giờ buổi chụp hình kết thúc? Đã chuẩn bị máy ảnh chưa?"

"Cứ từ từ đã, tôi qua nói với Tần Chu một tiếng, để anh ấy hợp tác."

"Tiếc là đoàn phim này nghèo quá, bộ tây trang này toàn thuê đồ rẻ tiền."

Giang Lâm nghe cuộc trò chuyện, đi ngang qua hai cô gái.

Thế nhưng khi Giang Lâm vô tình liếc nhìn màn hình máy tính, cậu lập tức kinh ngạc.

Trên màn hình, một người thanh niên tóc đen mặc tây trang đang dựa vào lan can, nghiêng đầu nhìn vào máy ảnh.

Mà ngũ quan kia vô cùng quen thuộc, đôi mắt đào hoa mang theo ý cười, dưới mắt phải còn có nốt ruồi lệ chí nho nhỏ.

Giang Lâm nhìn tấm ảnh, không nhịn được hỏi, "Người này...là ai vậy?"

Giọng của Giang Lâm còn hơi run rẩy, nhìn chằm chằm tấm ảnh, không bỏ qua bất cứ chi tiết nào.

Cô gái đang ngồi bên máy tính ngẩng đầu nhìn cậu, rồi lại quay đầu nhìn màn hình nói, "Anh ấy hả, Tần Chu."

Giang Lâm hơi hé miệng, nhưng cổ họng như nghẹn lại, không nói ra được câu nào.

Cuối cùng Giang Lâm quay lại chỗ làm việc của mình mình, tìm trong danh sách nghệ công ty, thấy cái tên Tần Chu.

Tần Chu....

Giang Lâm vội vàng lên mạng tìm cái tên này, nháy mắt tìm được rất nhiều tin tức.

Giang Lâm nóng lòng bấm mở ảnh, xem từng tấm từng tấm, tim đập ngày càng nhanh.

Thật sự quá giống.

Gần như giống hệt anh dâu.

Như thể anh dâu vẫn còn sống trên đời này.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Đó Thế Thân Thụ Giả Chết
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...