Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sen Tàn Nguyệt Khuyết

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta khẽ gật đầu, níu lấy vạt áo hắn, nhẹ nhàng lắc lắc:

“Giá mà có diều thì tốt biết mấy.”

“Giờ ngay cả làm nũng với ta cũng dám rồi à?” Ân Cửu Dật giả bộ thở dài:

“Châu Châu, nàng lắc ta thêm vài cái nữa, biết đâu ta có thể biến ra một con diều đấy.”

Mặt ta nóng bừng, thậm chí có thể nói là giận quá hóa thẹn. Bình thường Lục Ngữ Dung vẫn làm như vậy, sao ta vừa học theo thì lại thành vụng về xấu hổ thế này, khó xử vô cùng.

Ta cúi đầu, hậm hực đi được hai bước, bất ngờ bị hắn nắm tay kéo ngược lại:

“Đừng giận nữa, ăn cơm xong ta đưa nàng đi thả diều.”

Ân Cửu Dật kéo ta lên ngựa, con ngựa lại chạy vun vút trên con đường nhỏ, tiếng cười của hắn vang vọng khắp cánh đồng hoa cải vàng rực.

Gương mặt hắn gần ta đến mức chạm kề, má hắn không ngừng cọ qua vành tai ta. Trong tiếng gió vù vù, ta nghe thấy hắn nói:

“Nàng có bằng lòng không?”

“Cái gì cơ?”

“Nàng có bằng lòng cả đời ở bên ta không?”

“Ta bằng lòng.”

Khoảnh khắc tiếp theo, cánh tay rắn chắc siết chặt lấy eo ta, một thứ ấm nóng mềm mại chạm lên má ta, khẽ khàng như chuồn chuồn lướt nước — một nụ hôn.

Tim ta như ngừng đập, một niềm vui sướng khôn tả cuồn cuộn trào dâng khắp thân thể. Ngay sau đó, một cơn xúc động muốn rơi lệ ập đến, tiếp nối là hoang mang, là tự ti.

Bao nhiêu cảm xúc dồn dập trong đầu, thoắt cái lại hóa thành trống rỗng, trong óc như dính bết một lớp hồ đặc, ta không thể suy nghĩ, cũng chẳng biết phản ứng ra sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sen-tan-nguyet-khuyet/chuong-60.html.]

Hắn có ý gì vậy?

Giọng Ân Cửu Dật vang ngay bên tai:

“Ta thích nàng, sau này để ta chăm sóc nàng có được không? Nàng không được nghĩ đến nam nhân khác nữa.”

“Nhưng… chẳng phải chàng cũng thích nam nhân sao?”

“Ta chưa từng nói ta thích nam nhân. Ta chỉ là không thích nữ nhân. Còn nàng… là ngoại lệ.”

Đôi khi ta cũng từng nghi ngờ chuyện hắn thích nam nhân, nhưng ta chưa bao giờ thấy hắn thân mật quá mức với ai, cũng chưa từng thấy hắn để tâm đặc biệt đến nam nhân nào. Trong lòng nghi hoặc là một chuyện, nhưng nghe chính miệng hắn thừa nhận lại là một chuyện khác.

Hắn nói ta là ngoại lệ.

Trong mười bảy năm sống trên đời, ta chưa bao giờ nhận được sự thiên vị như thế.

Ta vừa kinh hoàng vừa hoang mang. Hắn biết ta từng dây dưa với Ân Cửu Thanh, biết ta từng mất đi một đứa con, biết ta đã từng hết lòng thích Liễu Triêu Minh, thế mà hắn vẫn nói hắn thích ta.

Âm thanh yếu ớt, nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, mắt ta đã nhòe lệ:

“Ta không xứng… ta không xứng được chàng thích.”

“Ta thích ai là do ta quyết định. Ta nói nàng xứng, thì nàng xứng.”

Ân Cửu Dật khẽ thở dài, bàn tay lớn phủ lên mặt ta, dịu dàng lau đi những giọt lệ:

“Nàng khóc là muốn từ chối ta sao?”

Hắn bất chợt ghìm cương ngựa, ôm ta xuống, kéo ta ngồi bên bờ ruộng. Ngón tay hắn khẽ gãi dưới cằm ta, mím môi cười.

Niềm vui mừng to lớn từng đợt từng đợt dâng lên, ta chưa từng nghĩ, chuyện tốt đẹp như thế này lại có thể rơi xuống đầu ta.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sen Tàn Nguyệt Khuyết
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...