Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sen Tàn Nguyệt Khuyết

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta giả vờ tỏ ra thuận theo, nhưng tay lại lén lút dò đến bên hông Lý Vinh Xuyên, mò được con d.a.o găm, rồi dồn hết sức đ.â.m mạnh vào lưng hắn.

Hắn kêu thảm một tiếng, từ trên người ta lăn xuống, tứ chi co rút đau đớn, đôi mắt trừng trừng nhìn ta chằm chằm.

Ta ngồi xổm trước mặt hắn, hung hăng đ.â.m d.a.o vào n.g.ự.c hắn, một vòi m.á.u tươi phun ra, vừa vặn b.ắ.n thẳng lên mắt ta, khiến ta phải nhắm nghiền lại.

Ta loạng choạng lau mặt, nhìn Lý Vinh Xuyên vẫn chưa c.h.ế.t hẳn:

“Ngươi xem thử, rốt cuộc là ai g.i.ế.c ai trước.”

Dao trắng đ.â.m vào, d.a.o đỏ rút ra, ta nắm chặt chuôi dao, máy móc mà đ.â.m vào rồi lại rút ra, cứ thế lặp đi lặp lại.

Cuối cùng, Lý Vinh Xuyên hoàn toàn bất động.

Dao trượt khỏi tay, cả người ta như bị rút hết sức lực, ngã ngồi bệt xuống đất.

Ta xòe bàn tay ra, dính đầy thứ ẩm ướt nóng hổi, mùi tanh tưởi nồng nặc xộc vào mũi khiến ta buồn nôn.

Trong bóng đêm, ta lồm cồm bò dậy, lần mò tìm lại đai lưng, buộc chặt vào người một cách chậm rãi.

Ta cúi rạp trên xác Lý Vinh Xuyên để tìm chuỗi hạt, vòng tay “Quỷ Kiến Sầu” mà Ân Cửu Dật vừa mới tặng ta, ta còn chưa kịp đeo được bao lâu.

Một hạt, hai hạt… ta quỳ xuống đất, mượn chút ánh sáng yếu ớt của trăng mà mò mẫm khắp nơi.

“Thu Hà, muội đang làm gì thế?” Một ngọn đèn sáng lên ngay trên đầu ta, trong quầng sáng mờ mịt hiện ra gương mặt hoảng hốt của Ân Cửu Thanh.

“Ta đang tìm hạt châu.” Ta thuận miệng đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sen-tan-nguyet-khuyet/chuong-67.html.]

“Muội tìm hạt châu gì, ta giúp muội tìm.” Ân Cửu Thanh khom người xuống, giọng nhẹ hẫng như sợ làm kinh động ta: “Ta có đèn, để ta giúp muội.”

“Không cần ngươi lo!” Ta khàn cả giọng gào lên với hắn, nước mắt lã chã rơi xuống: “Các ngươi đều cùng một phe, các ngươi đều một phe, các ngươi đều cùng một phe với nhau.”

“Ta sao có thể cùng một phe với hắn? Ta là hoàng huynh của muội, ta và muội mới là một phe.”

Hắn chậm rãi tiến lại gần, đặt tay lên vai ta, đầu ngón tay vừa chạm vào bờ vai trần, tim ta chấn động, liên tiếp lùi lại né tránh.

Hắn cởi áo ngoài, thử khoác lên người ta.

Một giọt nước mắt chậm rãi, chậm rãi lăn dài trên khuôn mặt Ân Cửu Thanh.

Hắn nhẹ nhàng gỡ bàn tay ta ra, từ trong lòng bàn tay m.á.u me đầm đìa moi từng hạt châu một, giọng nói mềm xuống:

“Buông tay ra, ta sẽ giúp muội tìm.”

“Châu châu, sao còn chưa quay về?”

Ân Cửu Dật cầm một ngọn đèn lưu ly, từ xa đi tới trước mặt ta.

Ánh đèn quét một vòng, hắn liếc Ân Cửu Thanh một cái, ánh mắt lạnh băng, rồi cúi người đưa tay về phía ta:

“Chơi đủ chưa? Về thôi.”

Tay ta vừa chạm vào lòng bàn tay hắn, liền nhanh chóng rụt lại.

Trong động tác ấy, áo choàng của Ân Cửu Thanh trượt khỏi vai, rơi xuống đất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sen Tàn Nguyệt Khuyết
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...