Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sính Lễ Của Triêu Triêu

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4.

Tiêu Nam Thần rốt cuộc vẫn nhanh hơn Chu Dã một bước, anh ta vội vàng bước lên sân khấu.

“Triêu Triêu, có phải anh đã làm gì khiến em không vui không?”

Anh ta rủ mắt, nắm lấy đôi găng tay lạnh lẽo của tôi, biểu cảm vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn.

Phải rồi, một người chồng dịu dàng, nhiều tiền, lại đầy kiên nhẫn và lịch thiệp như thế này thì ai mà chẳng ngưỡng mộ cơ chứ?

Tiêu Nam Thần gần như đáp ứng mọi ảo tưởng của các cô gái về một người chồng hoàn hảo.

Thậm chí ngay lúc này, khi tôi đang công khai vẫy tay gọi kẻ thù không đội trời chung của anh ta ngay trong đám cưới, thái độ của anh ta vẫn dịu dàng như cũ.

Thậm chí, phản ứng đầu tiên của anh ta còn là tự kiểm điểm xem mình đã sai ở đâu khiến tôi phật ý.

Tất nhiên, nếu không nghe thấy những tiếng lòng đang đầy hoảng loạn của anh ta lúc này, có lẽ tôi đã thật sự đắm chìm trong sự dịu dàng giả tạo đó rồi.

“Có phải mình cố ý mời Thiên Thiên dự đám cưới nên Triêu Triêu không vui?”

“Triêu Triêu đang để ý quá khứ của mình với Thiên Thiên sao? Cô ấy giận vì mình đi kính rượu trước?”

“Dù trong lòng mình vẫn còn Thiên Thiên, nhưng mình cũng chỉ muốn mượn hôn lễ này để kết thúc dứt khoát với cô ấy thôi mà.”

Tôi không để lại dấu vết mà thoát khỏi bàn tay của Tiêu Nam Thần, bình thản tháo đôi găng tay anh ta vừa chạm vào ra, rồi ném ngay xuống đất trước mặt bao người.

Sắc mặt anh ta cứng đờ.

Tôi cười lạnh trong lòng.

Cái tình cảnh khó xử khiến tôi không còn mặt mũi nào, chẳng lẽ lúc anh ta khăng khăng mời Lương Noãn Thiên, anh ta không hề nghĩ tới hay sao?

Đã chọn một mình một ý, thì tự mình gánh lấy hậu quả đi.

Tôi xách váy cưới nhảy xuống khỏi sân khấu, bước thẳng về phía Lương Noãn Thiên đang khóc lóc đến hoa lê đái vũ.

“Lương tiểu thư, hai người tình cũ gặp lại nhau, đúng là một chuyện đáng chúc mừng.”

“Dù sao năm đó hai người cũng từng yêu nhau oanh oanh liệt liệt như thế. Nếu đã không buông bỏ được nhau, thì tôi cũng chẳng việc gì phải chiếm khư khư cái ghế cô dâu này làm gì.”

Tôi phóng khoáng gỡ chiếc khăn voan trắng trên đầu mình xuống, đặt lên đầu Lương Noãn Thiên.

Quan khách có mặt tại đó ai nấy đều trợn tròn mắt, có lẽ họ đã hoàn toàn sững sờ trước nước đi này của tôi.

Những ánh mắt dị nghị bắt đầu đổ dồn vào Lương Noãn Thiên, những tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.

Còn Lương Noãn Thiên lúc này cũng quên cả khóc, cô ta đứng ngây ra tại chỗ, đưa ánh mắt cầu cứu về phía Tiêu Nam Thần.

“Triêu Triêu, em nghe anh nói đã...”

Tiêu Nam Thần đã mất đi vẻ bình tĩnh, anh ta hoảng loạn nhìn tôi, cố gắng giải thích.

Tôi giơ tay ngắt lời anh ta:

“Nếu anh không bận tâm, tại sao lại mời cô ta đến dự tiệc cưới của chúng ta? Còn sắp xếp ngồi ngay hàng ghế đầu tiên với tư cách khách mời nhà trai?”

“Nếu anh thực sự buông bỏ được rồi, tại sao lại lo lắng theo bản năng rằng dạ dày cô ta không tốt mà ngăn cô ta uống rượu?”

Tôi không nhịn được mà đảo mắt khinh bỉ.

Kết thúc dứt khoát?

Tôi thấy hai người không muốn kết thúc đâu, mà là muốn "kết liễu" luôn cái đám cưới này thì có.

5.

Sắc mặt Tiêu Nam Thần trắng bệch, anh ta há miệng định nói gì đó nhưng không thể thốt ra nổi nửa lời biện bạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-le-cua-trieu-trieu/2.html.]

Anh ta chẳng hề hay biết, tôi đã sớm tường tận mọi chuyện quá khứ giữa anh ta và Lương Noãn Thiên.

Năm đó bọn họ...

Một người là Hội trưởng Hội sinh viên dù chịu cảnh bạo lực gia đình từ nhỏ nhưng vẫn luôn khiêm nhường lễ độ.

Một người là cô đàn em "mặt trời nhỏ" kiên cường bất khuất giữa bùn lầy, mang trong mình giấc mơ bước chân vào showbiz.

Toàn thể thầy cô và sinh viên trong trường năm ấy đều là chứng nhân cho tình yêu oanh oanh liệt liệt của họ.

Thế nhưng, mộng tưởng rốt cuộc vẫn lớn hơn tình yêu.

Lương Noãn Thiên bắt đầu bằng câu "Chào đàn anh", và kết thúc cũng bằng câu "Tạm biệt đàn anh".

Tiêu Nam Thần sống trong không cam lòng suốt ba năm trời.

Đến năm thứ tư, vì dỗi hờn mà anh ta chấp nhận sự sắp đặt của gia đình để đi xem mắt với tôi.

Trong mắt người ngoài, tôi là một đại tiểu thư "ngậm thìa vàng", luôn hòa nhã, dịu dàng và xinh đẹp.

Nhưng Tiêu Nam Thần đã sớm nhìn thấu bộ mặt thật của tôi.

Sau lần tôi tự tay "xử đẹp" đám họ hàng cực phẩm của anh ta, anh ta đã bắt đầu rung động.

Tiếc rằng, tôi thì không.

Anh ta cứ ngỡ mình che giấu rất giỏi, nhưng tấm ảnh trong ví, hình nền điện thoại, cho đến lời ra tiếng vào của đám người làm... tất cả đều chỉ rõ rằng anh ta là hạng đàn ông có trái tim không sạch sẽ.

“Tại sao khi thấy Triêu Triêu nhìn Chu Dã bằng ánh mắt đó, mình lại thấy hoảng loạn?”

“Có phải mình... sắp mất Triêu Triêu thật rồi không?”

Nghe tiếng lòng của Tiêu Nam Thần lúc này, tôi bỗng cảm thấy buồn nôn.

Anh ta chẳng hề chung tình, anh ta chỉ là hạng người "tham bát bỏ mâm", vừa muốn giữ lấy "bạch nguyệt quang" của tuổi trẻ, vừa không muốn buông tay người bầu bạn khi trưởng thành.

Nhưng trên đời này làm gì có chuyện hời như thế?

Tam quan của tác giả nguyên tác cũng có vấn đề!

Thế mà lại đem sự lưỡng lự của một gã đàn ông tồi gọi là thâm tình!

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

6.

Đúng vậy, thực chất tôi là người xuyên không vào sách, và ngay tại đám cưới này, tôi đã thức tỉnh khả năng đọc tâm thuật.

Thế giới tôi đang sống vốn là một cuốn tiểu thuyết ngược luyến tàn tâm theo phong cách cũ, còn Tiêu Nam Thần chính là nam chính.

Theo cốt truyện, tình cảm anh ta dành cho tôi lúc này mới chỉ chớm nở, chẳng sâu đậm là bao.

Sau hôn lễ, vì "bạch nguyệt quang" trở về, anh ta sẽ còn dây dưa với Lương Noãn Thiên một thời gian dài.

Trong giai đoạn đó, anh ta vừa thấy tội lỗi với tôi, lại vừa bị tính cách của tôi thu hút.

Cuối cùng, anh ta mới nhận ra chân ái đời mình, quay sang ngược đãi Lương Noãn Thiên để toàn tâm toàn ý sủng ái tôi.

Còn Chu Dã thì sao?

Anh chỉ là một nam phụ mang số phận đầy bất hạnh: mẹ mất sớm, bị mẹ kế hãm hại bằng t.h.u.ố.c, là một kẻ âm trầm, tự ti và cố chấp.

Mà Tống Triêu Triêu lại là người mắc bệnh sạch sẽ.

Cô ấy có thể chấp nhận một trái tim không chung thủy, nhưng tuyệt đối không chịu nổi một cơ thể không sạch sẽ.

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sính Lễ Của Triêu Triêu
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...