1
Vừa chạm mắt với Triệu Tuân, ta đã vội vàng dời ánh nhìn đi nơi khác.
Trên điện, là vị Ngụy Vương mới tròn mười tám tuổi, Triệu Tuân.
Y phục hoa lệ, dung mạo như ngọc, thần sắc lại lạnh nhạt xa cách, như đứng ngoài mọi chuyện thế gian.
Hắn đã đến tuổi nghị hôn.
Không có người trong lòng, nên cũng mặc cho Hoàng hậu sắp xếp.
Kiếp này, Hoàng hậu từng một lần hỏi đến ta.
Ta nhẹ nhàng từ chối.
Vì vậy Hoàng hậu có chút tiếc nuối thở dài, đầu ngón tay khựng lại chốc lát, rồi khẽ chuyển sang một cái tên khác.
Lý Sương Hoa.
"Vẫn nên chọn Lý Nhị tiểu thư thì hơn."
Lý Sương Hoa vui mừng đứng dậy, quỳ gối tạ ân.
Triệu Tuân khẽ nâng mí mắt, ánh nhìn lãnh đạm lướt qua nàng một thoáng.
Giống như khi xưa từng nhìn ta.
Không có tán thưởng, cũng chẳng phải chán ghét.
Chỉ là thần sắc "tạm chấp nhận được", thản nhiên tiếp nhận quyết định này.
Hoàng hậu làm theo lệ thường, thuận miệng hỏi: "Ngụy vương có ý kiến gì không?"
Hắn ngừng lại một chút: "Không có."
Nếu không phải người trong lòng.
Thì là ai, cũng chẳng sao.
2
Bước ra khỏi đại điện, mưa phùn lất phất rơi.
Trên mặt đất đọng một vũng nước, phản chiếu bóng dáng mờ nhòe.
Ta khẽ nâng vành ô, đối diện với bóng mình khi mười lăm tuổi trong mặt nước, chợt có cảm giác như cách một kiếp người.
Triệu Tuân đã nói ra lời vàng tiếng ngọc.
Hắn đã đáp ứng hôn sự với nàng, thì sẽ không thể thay đổi.
Ta sẽ không còn c.h.ế.t vì bệnh trong cung nữa.
Ta vẫn nhớ rất rõ, ngày mình qua đời.
Người đến hết đợt này tới đợt khác.
Triều thần quỳ ngoài điện, mệnh phụ quỳ trong điện.
Chỉ duy nhất Thần phi là không đến.
Nàng thân thể yếu nhược, sợ lây bệnh khí.
Triệu Tuân ngồi bên cạnh ta, nắm lấy bàn tay đã hơi lạnh của ta, ống tay áo lụa phủ lên mu bàn tay, mềm mại dịu dàng.
Ta khép hờ mí mắt, cố gắng nhớ lại những lời cần dặn dò hắn.
"Nếu muốn lập tân hậu, xin hãy lập Lý Quý phi."
"Nàng điềm đạm đoan chính, ắt sẽ không làm khó Thần phi."
Ta rốt cuộc vẫn có tư tâm.
Một là, ta và Lý Sương Hoa tranh đấu nhiều năm, nhưng ta khâm phục nàng, nguyện vọng cả đời của nàng là đứng trên vạn người, ta bằng lòng nâng nàng lên ngôi vị cao nhất.
Hai là, trong lòng ta vốn có hận với Thần phi và Triệu Tuân.
Nàng ta chỉ là một nữ t.ử áo vải nhập cung, không con cái mà được phong phi.
Triều đình trên dưới dậy sóng.
Bách quan can gián, mật thư của phụ thân thậm chí cũng được gửi đến tay ta.
Khi ấy đang cuối năm, sự vụ trong Lục cung rối ren, ta lại đang m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng, vì bổn phận mà không thể không đứng ra khuyên can Triệu Tuân.
Ngoài điện gió tuyết mịt mù, hắn chỉ gặp một mình ta, cũng xem như nể mặt đứa con trong bụng ta.
Trong điện ấm áp như mùa xuân, nhưng sắc mặt hắn lạnh như băng, cao cao tại thượng, hàng mi hơi cụp xuống, chỉ nói với ta hai câu:
"Hoàng hậu, ngay cả nàng cũng đến ép trẫm."
"Nàng ở hậu cung đã lâu, sao có thể hiểu được. Trẫm khó khăn lắm mới gặp được một người có thể gửi gắm chân tình."
Ta sững sờ, xấu hổ đến mức siết c.h.ặ.t t.a.y áo.
Chân tình, kỳ thực ta cũng có.
Khi ta gả cho Triệu Tuân, vừa qua sinh thần mười sáu.
Tấm khăn hỉ đỏ thẫm được vén lên, lọt vào tầm mắt là đôi mắt sáng trong bình tĩnh kia, trong lòng ta như có gợn sóng khẽ khàng lan ra.
Về sau ta làm Vương phi ba năm, Hoàng hậu ba năm.
Cùng hắn tương kính như tân, hòa thuận như cũ.
Ta từng nghĩ, giữa chúng ta chí ít cũng có tình nghĩa.
Ta quá đau lòng, không để ý lúc đến có dính tuyết đọng dưới chân, lúc này tuyết tan ướt cả gấu áo.
Khi lui ra, ta ngã một cú ngoài điện, đành phải nằm dưỡng t.h.a.i trên giường.
Chính cú ngã ấy, khiến Triệu Tuân lần đầu tiên thu hồi thánh chỉ.
Tiểu cô nương kia không được phong phi, không nén nổi tức giận, mắng ra miệng.
"Hoàng hậu à."
"Trước kia từng nghe danh hiền đức, vốn định đến bái kiến. Không ngờ vì không muốn ta được phong phi mà ngay cả đứa con cũng đem ra lợi dụng. Thủ đoạn như thế, thật khiến người ta khinh thường."
Nàng ta tuyệt đối không nên chọc vào chỗ đau của ta.
Ta kéo thân thể bệnh tật, triệu nàng đến, sai người tát hai mươi cái.
Nàng ta ôm mặt sưng đỏ khóc chạy ra ngoài.
Triệu Tuân nghe được tin, nổi giận đùng đùng, vì muốn che chở cho nàng ta, liền ban chỉ phong nàng làm Thần phi, để ta không thể dễ dàng động đến nàng ta nữa.
Từ đó, ta và Thần phi kết thù.
Nhưng ta vốn không cố ý làm khó nàng ta, là do nàng ta vô lễ trước, nếu ta không xử phạt, về sau khó lòng phục chúng.
Ta từng giải thích với Triệu Tuân.
Hắn nghe xong, chỉ cười nhạt, trong nụ cười có chút giễu cợt.
"Nàng muốn lập uy, cứ việc nói với bên ngoài là đã xử phạt rồi."
"Hà tất phải thật sự ra tay?"
Tim ta bỗng lạnh buốt một hồi.
Chợt nhận ra—
Người trước mặt không chỉ là Hoàng đế.
Hắn cũng có thể là chỗ dựa của người khác.
Và cũng có thể vì người khác, mà đẩy ta vào thế khó.
3
Về sau, Thần phi độc chiếm thánh sủng, tất cả các phi tần trong hậu cung đều phải nhường đường cho nàng.
Ta không còn cách nào khác.
Ta ưu sầu quá độ, thường hay nghĩ đến kết cục bị phế vì thất sủng của các vị hoàng hậu xưa.
Triệu Tuân không phải là bù nhìn, hắn là cửu ngũ chí tôn, sinh sát nằm trong tay.
Ta từng làm khó Thần phi, hắn liền răn đe ta. Ngày sau nếu ta cản đường nàng ta, hậu quả sẽ ra sao, ta không dám tưởng tượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/som-mai-mua-lanh/chuong-1.html.]
Ta sinh bệnh trong lòng, ngày càng tiều tụy.
Mang t.h.a.i đến tháng thứ bảy, Thần phi lại một lần nữa xung đột với ta.
Nàng ôm con cún trong lòng, chẳng đầu chẳng đuôi buông một câu:
“Nương nương, thủ đoạn giống nhau chỉ dùng được một lần.”
Ta cau c.h.ặ.t mày, sai người đưa nàng ta ra ngoài, từ chối tiếp kiến.
Nhưng đã muộn rồi.
Con ch.ó đột nhiên phát cuồng, sủa điên loạn rồi lao về phía ta.
Có người chắn trước thân ta, ta vẫn kinh sợ đến mức ngã nhào xuống đất.
Triệu Tuân vội vã chạy đến, lúc ấy Lý Quý phi đã cho người bắt nàng ta lại.
Thần phi nước mắt đầm đìa, khuôn mặt đầy uất ức, cổ tay trắng mịn bị siết đến bầm tím.
Nàng nghẹn ngào nói: "Thiếp cũng không biết xảy ra chuyện gì, hoàng hậu vừa thấy thiếp liền ngã nhào xuống đất, còn sai người đ.á.n.h c.h.ế.t ch.ó của thiếp."
Triệu Tuân đỡ nàng ta dậy, mặt đầy phẫn nộ đi tìm ta, tưởng rằng ta lại lấy đứa bé ra để vu oan cho nàng.
Hắn đến, đúng lúc bắt gặp cung nhân bưng từng chậu nước đầy m.á.u đi ra.
Ta sinh non rồi.
Đứa trẻ chỉ sống được nửa ngày, còn chưa kịp đặt tên.
Ta mê man ba ngày.
Triệu Tuân canh bên ta suốt hai ngày.
Lúc sắp lìa đời, ta nghe hắn áp sát bên tai nói nhỏ:
"Là trẫm sai rồi, trẫm đã nhìn lầm nàng."
"Chỉ cần nàng tỉnh lại, nàng muốn xử trí thế nào, đều tùy ý nàng."
Cuối cùng, ta vẫn vượt qua được.
Tỉnh lại, ta cho lui hết người hầu hạ, đích thân cầm đao đi tìm Thần phi.
Trời tháng tư đã không còn lạnh.
Mà ta vẫn rét run toàn thân, run đến mức chẳng cầm nổi chuôi đao.
Thị vệ không dám ngăn cản ta.
Thần phi ngã ngồi dưới đất, mũ phượng rơi lệch, mặt mũi đầy kinh hoàng.
Chỉ cần vài nhát.
Ta nghĩ.
Nàng ta liền có thể đền mạng cho đứa con của ta.
Nhưng nhát đao ấy, cuối cùng vẫn không đ.â.m xuống.
Một mũi tên xé gió bay đến, xuyên thẳng qua bàn tay ta.
Cung nằm trong tay Triệu Tuân.
Thần phi thấy hắn, liền đứng dậy, đá mạnh vào đầu gối ta một cái.
Nàng ta nhào vào lòng hắn, mang theo vẻ đáng thương sau cơn hoạn nạn.
Triệu Tuân đẩy nàng ra, ôm lấy ta.
"Dẫn Châu, trẫm biết nàng đau lòng, nhưng tội nàng ấy không đáng c.h.ế.t."
Ta không còn chút sức lực.
Như cọng bèo không rễ, nhẹ nhàng rơi vào vòng tay hắn.
Nước mắt như vỡ đê, cuồn cuộn chảy dọc theo gò má.
4
Thần phi bị cấm túc, không có thánh chỉ không được bước ra ngoài.
Là Triệu Tuân đang bảo vệ nàng.
Ngay cả t.h.u.ố.c độc của ta cũng không thể đưa vào được.
Ta biết mình không còn sống bao lâu, liền dặn dò hậu sự.
Lời nên nói đã nói cả rồi.
Với Triệu Tuân, ta chỉ để lại một câu: "Lập Lý Quý phi làm Hoàng hậu."
Hắn nghe xong, gật đầu đáp ứng, ngón tay khẽ vén lọn tóc dính nơi má ta, trong mắt thoáng qua vẻ mờ mịt và đau đớn.
Hắn lặng lẽ nhìn ta rất lâu rồi mới mở miệng:
"Vậy còn trẫm thì sao?"
"Không có lấy một câu, là để lại cho trẫm sao?"
Thanh âm mang theo chút nghẹn ngào.
Hồng Trần Vô Định
Ta còn điều gì cần nói với hắn nữa chăng?
Hắn có thiên hạ bốn bể, có người hắn yêu ở bên cạnh.
Ta muốn nói, ta hận hắn.
Nhưng không thể.
Ta sắp c.h.ế.t rồi, người sống vẫn phải tiếp tục tôn kính hắn làm quân vương.
Ta khẽ cong môi, sắc mặt tái nhợt, nhẹ giọng nói:
"Vậy thì chúc bệ hạ quốc vận hưng thịnh, vạn tuế vô ưu."
Bàn tay bỗng bị siết c.h.ặ.t.
Triệu Tuân cúi đầu, trán tựa vào ta, thân mình khẽ run lên.
"Nếu có kiếp sau, trẫm vẫn muốn phong nàng làm Hoàng hậu."
Một giọt lệ nóng rơi xuống giữa mi tâm ta.
Ý thức ta đã mơ hồ.
Trong cơn mê man, ta nghĩ.
Nếu thật sự có kiếp sau.
Ta không muốn làm Hoàng hậu của hắn nữa.
Ta c.h.ế.t trong lòng hắn.
Hắn nắm lấy tay ta lạnh giá, mãi không thể sưởi ấm.
Cơn mưa hôm ấy, cũng giống như hôm nay.
Lất phất lay động, rơi ướt hai gò má.
5
Ta lau khô nước mưa trên mặt, khẽ khàng thở ra một hơi.
Hoàng hậu cho gọi ma ma bên người đến dẫn ta xuất cung.
Chờ mãi không thấy người tới, ta quay đầu nhìn lại.
Cửa điện đóng c.h.ặ.t, dưới mái hiên có một người đang đứng, tay cầm một chiếc ô chưa mở, cách màn mưa như chuỗi hạt, lặng lẽ đối diện với ta.
Là Triệu Tuân.
Ta chợt nhớ, trước khi ban hôn, Hoàng hậu từng có ý tác hợp chúng ta.
Ta từng theo đuổi hắn một thời gian, cùng cưỡi ngựa đi săn, cùng uống rượu bên dòng suối.
Thái độ của hắn với ta vẫn luôn thờ ơ, chẳng mặn chẳng nhạt.
Cho đến khi hôn sự được ban.
Hắn mới khẽ cười với ta, như là bất đắc dĩ, lại như một sự thỏa hiệp.
“Cùng nàng bên nhau trọn đời, xem ra cũng không tệ.”
-