Triệu Tuân triệu kiến hắn.
Hắn lấy cớ công vụ trong người, lạnh nhạt từ chối, khiến Triệu Tuân không vui.
Lần thứ hai, Hoàng Hà vỡ đê, hắn cùng Triệu Tuân đi cứu tế.
Triệu Tuân là vì tranh lòng dân mà đi.
Ta bán châu báu trang sức, mặc áo vải thô, không cài trâm, đứng bên đường phát cháo.
Mây tan mưa tạnh, nắng gắt ch.ói chang. Ta tận mắt chứng kiến dân sinh khổ cực, tim treo lơ lửng, không lên được cũng chẳng xuống được, đứng ngoài nắng suốt cả ngày.
Đêm đến, Triệu Tuân thấy ta tiều tụy, xót xa ôm ta, bảo ta không cần nghiêm túc đến vậy.
Những ngày sau ta vẫn đi.
Lục Duy Ngôn cũng ở đó.
Không ai ngờ, vị đại nhân từ kinh thành đến, dung mạo như ngọc, lẽ ra phải an tọa nơi cao đường, lại lội trong bùn đất, tự tay dựng thước đo nước, đắp đê dẫn dòng, hoàn toàn không để ý đến vạt áo lấm bẩn.
Ta cũng khâm phục, nhìn hắn rất lâu.
Hắn như bị ánh mắt thiêu đốt, sống lưng cứng đờ, không dám quay đầu.
Về sau, Triệu Tuân lại lần nữa lôi kéo hắn, mới hay hắn đã đứng về phía Tề vương.
Tề vương khoan hậu.
Nhưng lại là đối thủ chính trị lớn nhất của Triệu Tuân.
Lần cuối cùng, Tề vương binh bại bị g.i.ế.c, Triệu Tuân đăng cơ, Lục Duy Ngôn cũng thành tù nhân dưới bậc thềm.
Ta đến ngục chiếu, là để thay Triệu Tuân khuyên hắn.
Triệu Tuân tiếc người tài, nếu hắn chịu bỏ chủ cũ, theo về dưới trướng Triệu Tuân, thành một giai thoại, thì cao quan hậu lộc tất nhiên không thiếu.
Ngục chiếu ẩm lạnh, ta khoác áo choàng.
Hắn áo quần mỏng manh, ngồi ở góc tường, tóc mai rối bời che khuất lông mày, sắc mặt trắng bệch, hoàn toàn không còn phong thái năm xưa.
Hắn ngẩng đầu lên, thần sắc lạnh nhạt ung dung, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng chịu c.h.ế.t.
Ánh mắt chạm nhau, ta muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói lời khuyên nào, chỉ gọi người vào dọn dẹp nơi này, rồi thêm cho hắn chút áo ấm.
Ta khuyên Triệu Tuân giữ lại mạng hắn, đày ra khỏi kinh thành, không g.i.ế.c bậc văn thần có khí cốt, cũng để tỏ ra đế vương khoan dung.
Triệu Tuân đáp ứng, lưu đày Lục Duy Ngôn nghìn dặm.
Sau lần gặp trong ngục chiếu ấy.
Cho đến lúc ta c.h.ế.t, chúng ta chưa từng gặp lại.
11
Người tới chậm rãi tiến lại gần.
Lúc này ta mới phát hiện hắn đeo sau lưng một chiếc hòm sách, phong trần mệt mỏi, lông mi và đuôi mày như vương sương mù, khiến đôi mắt cũng phảng phất ướt át.
Đường nét không giống kiếp trước, còn mang nét mềm mại non nớt.
Ta biết Lục Duy Ngôn xuất thân hàn môn.
Chỉ không ngờ, miếu hoang, thư sinh, lặn lội ứng thí, mọi thứ lại trùng khớp hệt như trong thoại bản.
Trong thoại bản, tiểu thư sẽ cho thư sinh nghèo bạc tiền, rồi lấy thân báo đáp.
Còn ta thì sao?
Có lẽ ta cũng sẽ cho hắn một khoản tiền, nhưng là để hắn ngậm miệng, không được nhắc tới chuyện hôm nay.
Lòng bàn tay ta toàn mồ hôi.
Giữ vững màn che, ta đưa ra một tay.
Lục Duy Ngôn mở miệng nói: “Ta đã dò xét rồi, xung quanh không có ai.”
“Chuyện này, ta cũng sẽ không nói ra ngoài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/som-mai-mua-lanh/chuong-4.html.]
Thanh âm như một làn gió, lướt qua rừng cây, làm rơi giọt sương sớm.
Ta sững người, trong lòng vừa kinh ngạc vừa do dự.
Hồng Trần Vô Định
Ta tin hắn, lời hắn nói ra sẽ không đổi.
Nhưng thật ra, dù không tin cũng chẳng còn cách nào khác.
Thần phi xuất thân dân dã thì dễ xử lý, nhưng Lục Duy Ngôn lúc này đã có công danh trong người, ta không thể g.i.ế.c hắn, nếu không sẽ gây ra họa lớn hơn.
Vì vậy ta thu tay về, khẽ nói: “Đa tạ.”
Làn sa trắng của màn che như sương dày, ta không nhìn rõ thần sắc của hắn, chỉ thấy hắn dường như khẽ cười.
Chuyện này cũng như một cánh hoa rơi, bay đi không dấu vết, ngoài ba người chúng ta, không còn ai hay biết.
Tháng ba, vào kỳ xuân vi.
Mẫu thân bận lòng hôn sự của ta vẫn chưa định, nhiều lần nói đùa, muốn phụ thân vì ta mà “bắt rể dưới bảng”.
Hoàng hậu cũng nóng lòng như lửa đốt.
Bà lại chọn ra một nhóm quý nữ khác.
Nhưng lần này, Triệu Tuân có yêu cầu rồi, nhìn ai cũng thấy chưa đủ tốt, người nào cũng thiếu một chút.
Nghe nói hắn mộng thấy một cô nương.
Nàng xuất thân cao môn, lòng dạ thiện lương, dịu dàng ôn nhu, nói năng nhỏ nhẹ, luôn đối đãi lễ độ với hạ nhân.
Hai người sẽ cùng tiến cùng lùi, tương kính như tân, cầm sắt hòa minh.
Trong mộng, mưa xuân mềm mại như tơ, liễu rủ xa xa.
Hắn thế nào cũng không nhìn rõ được gương mặt nàng, tỉnh dậy thì bàng hoàng tiếc nuối.
Quý nữ ôn nhu hiền thục trong thiên hạ đâu có thiếu.
Nhưng ai có thể bảo đảm, người được chọn ra sẽ thật sự cùng hắn đồng cam cộng khổ, cả đời không rời không bỏ?
Mẫu thân lo lắng nhìn ta, vuốt nhẹ mái tóc bên thái dương.
“Xuất thân cao môn, lòng dạ thiện lương, ta cứ cảm thấy Ngụy vương vẫn còn nhớ đến con.”
Đó không phải chuyện tốt.
Ta lắc đầu, khẽ giấu đôi tay từng dính m.á.u trong tay áo.
Hai bàn tay lạnh buốt, thế nào cũng không sưởi ấm được.
“Con đâu có thiện lương?”
Ta vừa g.i.ế.c một người.
Sau này, còn sẽ g.i.ế.c thêm một người nữa.
12
Ngày yết bảng.
Ta cùng Lý Sương Hoa đứng trên lầu trà, nhìn trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố.
Nàng nằng nặc bắt ta đi xem cho bằng được, bảo xem như giải sầu một phen.
"Nghe nói trạng nguyên năm nay còn tuấn tú hơn cả thám hoa."
Ta có phần thất thần.
Trước khi làm Vương phi, ta không hỏi chính sự. Huống chi cách nay đã nhiều năm, nếu không liên can, ta thật chẳng nhớ nổi tên ai đỗ trong tam giáp.
Gió xuân lướt qua mặt, hoa hạnh bay lả tả.
Ta đưa tay vuốt tóc mai, vừa cúi đầu nhìn xuống, liền sững sờ.
Lục Duy Ngôn cưỡi bạch mã, mũ cài hoa cung, rõ ràng đang là thời khắc đắc ý nhất của đời người, vậy mà nét mặt vẫn thanh tĩnh, không chút cuồng nhiệt.
Cánh hoa hạnh rơi phủ lên vai áo chàng.
-