Nguyên nhân lũ lụt đã thay đổi, số dân lưu tán cũng khác. Triệu Tuân dốc lòng tính toán, nhưng lại bị đ.á.n.h cho trở tay không kịp, chẳng thể trở thành vị cứu tinh như trước.
Nhưng Tề vương lại làm được.
Người ấy nhân hậu độ lượng, hết lòng vì dân.
Ta cùng Lục Duy Ngôn rong ruổi khắp nơi. Vẫn là ta phát cháo, giúp việc tại y quán; còn chàng xắn tay áo, tự mình xuống ruộng, làm những việc chẳng ai muốn làm.
Ta nhớ lại lần đầu tiên gặp chàng.
Khi ấy ta không tin, một vị thám hoa lang nổi tiếng vì dung mạo, lại vừa chính trực quá đỗi, còn có thể làm những chuyện như vậy.
Nhưng lần này, là ta cùng chàng đứng giữa dòng nước đục ngầu, váy áo ướt sũng cũng chẳng nề hà.
Dân bên đường xướng vang tên hai chúng ta, dường như Phó Dẫn Châu và Lục Duy Ngôn trời sinh đã nên một đôi.
Ta khẽ thất thần.
Rồi dần dần hiểu ra, đây mới là điều ta mong muốn.
Cùng tiến, cùng lui.
16
Lục Duy Ngôn được thăng quan, lần nữa khoác lên mình quan bào đỏ thẫm.
Chàng là tâm phúc của Tề vương, so với kiếp trước càng thêm trầm tĩnh, thông tuệ, mọi việc xử lý đều chu toàn.
Nhưng gần đây trong cung lại không yên.
Thánh thượng bệnh nặng.
Sớm hơn kiếp trước.
Cũng như kiếp trước, đột ngột băng hà, không để lại di chiếu hay nửa lời căn dặn.
Tề vương sớm đã chuẩn bị. Triệu Tuân đương nhiên cũng vậy, lập tức phát động binh biến.
Trận chiến kéo dài nửa ngày, Triệu Tuân chạy thoát.
Dù đang yếu thế, hắn từng làm hoàng đế, lại quen thuộc bố cục trong cung cùng những mật đạo chỉ bậc đế vương mới biết.
Tề vương lo lắng, sợ không trừ tận gốc, hắn sẽ Đông sơn tái khởi.
Ta nói: "Thần biết Ngụy vương sẽ trốn đi đâu."
Tề vương nhìn ta một cái, vô cùng kinh ngạc, rồi lại quay sang nhìn Lục Duy Ngôn.
Lục Duy Ngôn sắc mặt vẫn không đổi.
Chàng nói: "Ta dẫn người hộ tống nàng."
Ta tìm thấy Triệu Tuân.
Lâu ngày không gặp, hắn cũng tiều tụy lo lắng, mặt mày hốc hác. Giáp bạc nhuốm m.á.u, dường như đã đến đường cùng. Cận vệ bên người đều đã c.h.ế.t, nhưng ngoài cung còn người tiếp ứng, hắn vẫn còn cơ hội sống sót.
Ta dịu giọng, nhìn hắn: "Triệu Tuân, ta có thể đưa ngươi rời khỏi nơi này."
Chỉ một câu ngắn gọn.
Ánh trăng sáng vằng vặc, soi bóng tà áo và tóc mai ta, như ánh trăng thuở ta từng đứng cạnh hắn năm nào.
Ta nói: "Ta không muốn ngươi c.h.ế.t."
Hắn ngẩng đầu, vẻ mặt chật vật, trong mắt lại lấp lánh ánh lệ, mừng rỡ xen lẫn kinh ngạc, dường như xúc động khôn cùng.
Hắn trước kia cũng từng cho ta hy vọng như thế.
Hắn nói, để ta tùy ý xử trí Thần phi.
Nhưng sau đó lại tự tay b.ắ.n một mũi tên xuyên qua tay ta, c.h.ặ.t đứt hy vọng cuối cùng của ta.
Lúc đó ta vừa muốn khóc, vừa muốn cười, nhưng rơi vào mắt hắn, lại thành ra vẫn còn lưu luyến tình xưa.
Dù sao, chúng ta cũng từng là phu thê bảy năm.
Dù sao, hắn vẫn luôn tin, ta sẽ động lòng vì hắn.
Triệu Tuân đứng dậy:
"Ta sẽ đi theo nàng."
"Nếu sau này có thể trở lại giành quyền. Hậu cung ta sẽ để trống, chỉ cần một mình nàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/som-mai-mua-lanh/chuong-7-hoan.html.]
Ta đè nén ý cười khinh bỉ, nâng váy, dẫn hắn băng qua lối nhỏ không người mà chạy trốn.
Nhưng thể lực ta không bằng hắn, dần dần tụt lại phía sau.
Tay vuốt nhẹ con d.a.o giấu trong tay áo, thở gấp: "Triệu Tuân, ta không chạy nổi nữa."
Hắn quay đầu lại kéo ta.
Lại thấy lưỡi d.a.o đ.â.m xuyên n.g.ự.c mình.
Ta rút d.a.o ra, mặt không đổi sắc, đ.â.m thêm một nhát nữa.
Hắn trừng to mắt không thể tin nổi, cổ họng bật ra vài tiếng ú ớ.
Ta khẽ cười: "Đã cảm nhận được chưa? Cảm giác bị phản bội."
Hắn đã không còn sức phản kháng, vẫn còn thoi thóp hơi thở, nên ta hiếm khi nhàn nhã, đứng đó trò chuyện cùng hắn.
"Thần phi mà ngươi từng yêu nhất, đã bị ta g.i.ế.c từ lâu rồi."
"Chỉ tiếc ngươi c.h.ế.t không đúng lúc, chẳng thể hội ngộ dưới hoàng tuyền."
Hắn cố sức đưa tay ra, như muốn chạm vào vạt áo ta, hơi thở yếu ớt, lời nói mơ hồ chẳng rõ:
"Dẫn Châu…"
"Thật ra, sau khi nàng c.h.ế.t, ta cũng ban c.h.ế.t cho nàng ta, bắt nàng ta phải đền mạng cho nàng."
Ta không sống đến lúc đó, chẳng biết thật giả ra sao.
Cũng không muốn nghĩ thêm nữa, Thần phi đối với hắn, rốt cuộc là chân ái, hay chỉ là một món sủng vật nhất thời yêu thích.
Ta chỉ nhớ rằng.
Ta từng đối xử với hắn rất tốt, dốc hết tâm can.
Còn hắn lại rất tệ với ta, tệ đến mức như kẻ thù.
Ta lạnh lùng thu lại ánh mắt, lại đ.â.m thêm một đao nữa.
Xung quanh, đám ám vệ ẩn nấp đồng loạt đứng dậy.
Ta vốn thận trọng, không đơn độc dẫn hắn rời đi. Dù hắn có phát hiện ta không thật lòng, cũng vô ích.
Chẳng qua là chọn giữa c.h.ế.t trong tay ta, hay c.h.ế.t bởi loạn tiễn mà thôi.
Ta cầm c.h.ặ.t con d.a.o, rõ ràng mà tuyên bố: "Ta đã trừ xong nghịch tặc."
Lục Duy Ngôn sải bước đến ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng.
Chàng lau mồ hôi lạnh trên trán ta, đỡ lấy thân thể đang run rẩy không ngừng của ta.
Cúi xuống, trán tựa trán, khe khẽ thở dài.
Chàng nói: "Dẫn Châu."
Không nói gì thêm, chỉ lặp đi lặp lại một tiếng gọi, vừa trân trọng, vừa xót thương.
Từ một người thực sự hiền hậu, thực sự dịu dàng, đến hôm nay,
Đã trải qua quá nhiều chuyện rồi.
17
Đây có lẽ là mùa xuân đầu tiên ta gặp lại sau khi trọng sinh.
Tân đế đăng cơ, đại xá thiên hạ, đổi thành thuế ba mươi lấy một.
Gió xuân hóa mưa, cây khô gặp mùa lại đ.â.m chồi.
Hồng Trần Vô Định
Ta có công phò tá lên ngôi, được phong làm Quận chúa.
Tân đế thấy ta hao tâm tổn trí đã lâu, liền chuẩn cho Lục Duy Ngôn nghỉ một tháng, đưa ta đi du ngoạn giải sầu.
Chiếc thuyền hoa xuôi dòng về phía Nam, giữa đường dĩ nhiên gặp mưa gió.
Ta chỉ khoác một chiếc áo tơi, đứng nơi mũi thuyền, mặc cho hạt mưa rơi xuống tay.
Chàng vẫn luôn chú ý sắc mặt ta, sợ ta lại thương cảm vì cảnh cũ.
Ta ung dung mỉm cười: "Không đâu."
Chỉ là, giữa mênh m.ô.n.g sông nước, nhìn sóng dâng lên giữa mưa gió.
Hoàn.
-