Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sớm Mai Mưa Lạnh

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Liễu tam tiểu thư cứ mãi ngoảnh đầu trông về bên ấy, mặt đỏ hây hây. Ai cũng biết vị hôn phu của nàng đang ở đó, liền cười trêu nàng mau đi mượn b.út mực.

Nàng mượn về thật, sau lưng còn có một thị tòng theo sau.

Ta nhận ra người đó.

Hồng Trần Vô Định

Là thị tòng thường đi theo Triệu Tuân.

Thị tòng nâng một khay gỗ lim đỏ, thần sắc cung kính, nụ cười nịnh nọt.

Trên khay bày đầy đủ b.út, mực, giấy, nghiên.

"Đây là điện hạ ban tặng cho Phó Nhị tiểu thư."

Vinh dự này khiến mọi người xung quanh đều ngoảnh lại nhìn.

Còn ta thì cứng đờ tại chỗ, cảm thấy chiếc khay kia nóng như thiêu, nhận cũng dở, không nhận cũng không xong.

Kiếp trước không hề có chuyện này.

Xung quanh, thấp thoáng vang lên vài tiếng cười.

"Chẳng trách điện hạ mãi chưa định ra, thì ra là không hài lòng với Lý Nhị."

Lý Sương Hoa lập tức đứng dậy, ánh mắt lạnh băng quét qua đám đông.

Không gian chợt tĩnh lặng, nàng lặng lẽ phất tay áo bỏ đi.

Ta đón lấy chiếc khay, nhẹ nhàng đặt xuống, để lại một câu:

"Lý Nhị được Hoàng hậu ưu ái, thường xuyên theo hầu phượng giá, há là hạng người như chúng ta có thể sánh bằng?”

Nàng đi quá nhanh, ta phải chạy vài bước mới đuổi kịp.

Ta không biết nên khuyên thế nào, chỉ kề tai nàng mà thì thầm, rằng nàng đã rất tốt rồi, không cần bận lòng những lời dị nghị.

Kiếp trước, khi ta u uất trong lòng, là nàng đã khuyên ta. Nhưng chí hướng mỗi người mỗi khác, nàng không thể mở lòng cho ta, ta cũng chẳng thể an ủi nàng.

Chúng ta đi một đoạn, nàng chợt thở hắt ra một hơi, kéo ta quay lại.

"Thôi vậy. Càng trốn tránh, lại càng giống như bị chọc trúng chỗ đau.”

Ta cắt giấy màu, nàng viết lên đó vài dòng, hướng đến hoa thần mà cầu nguyện.

Ta cũng viết.

Mượn b.út mực của nàng.

Mặt trời lên cao, người dần tản bớt, Triệu Tuân tiến đến từ phía xa, chậm rãi đi qua rặng hoa nở rộ.

Thân hình hắn cao lớn, vừa liếc mắt đã thấy dải giấy của ta, hơi nghiêng đầu, khẽ đọc thành tiếng.

"Cảnh cũ trong vườn, cầu không mưa gió, chim xuân báo bình an."

Hắn chợt khựng lại.

"Chỉ có nguyện vọng này thôi sao?"

Ta không nhìn hắn: "Phải."

Chỉ riêng điều ước này, đã là điều khó cầu.

Ở kiếp trước đầy bi thương, những gì rơi xuống đời ta toàn là mưa gió thê lương.

Ngay cả lúc sắp c.h.ế.t, rõ ràng tiết xuân mưa thuận gió hòa, vậy mà ta sợ lạnh, sợ ướt, vết thương chưa lành khiến ta đau đớn tận xương, đêm nào cũng mở to mắt đỏ ngầu, lắng nghe tiếng mưa rơi trên tàu lá chuối, nghĩ về hậu sự của mình.

Rõ ràng ta chẳng làm điều gì sai.

Vậy mà vẫn phải rơi vào kết cục như thế.

Cùng là cảnh xuân hôm nay, chỉ cần có thêm Triệu Tuân, ký ức liền trở nên tồi tệ.

Hắn tiện tay nhặt một dải lụa khác, lướt mắt qua vài dòng chữ viết trên đó.

"Nhân duyên, phú quý, dung mạo, nàng đều không cầu sao?"

Ta không đáp.

Gió xuân thổi qua tán cây, dải lụa và dây màu cùng nhau lay động, ánh nắng rực rỡ lung linh.

Ta phủi dải lụa vướng trên trán.

Hơi thở hắn có chút loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/som-mai-mua-lanh/chuong-3.html.]

Hắn cũng tự thấy vô vị, liền dời mắt đi chỗ khác.

Chiếc khay kia được đặt ở một góc khác, đồ vật hắn tặng vẫn còn nguyên vẹn, không ai động tới.

Ánh mắt Triệu Tuân trầm xuống đôi chút.

Dường như cuối cùng hắn cũng hiểu ra, rằng ta đang cố tránh xa hắn.

9

Ta còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

Sau tiết Hoa Triêu, việc ta dò hỏi bấy lâu cuối cùng cũng có tin tức.

Ta đã tìm được Thần phi của kiếp trước.

Ngôi miếu hoang ngoài thành, đêm khuya vắng lặng. Ta đội màn che, nghiến c.h.ặ.t răng, trong khoang miệng toàn là vị tanh của m.á.u.

Thị nữ Tụ Vân trói c.h.ặ.t cô nương đang hôn mê trước mặt.

Nàng nói: “Hộ tịch, tên tuổi đều đã đối chiếu từng mục một, chính là người tiểu thư muốn tìm.”

Nàng không hỏi vì sao ta lại sinh thù hận với một kẻ chưa từng gặp mặt, nhất quyết phải đẩy nàng ta vào chỗ c.h.ế.t.

Chỉ biết rằng ta hận đến cực điểm, nếu việc này không làm xong, ngày đêm đều khó yên.

Một con d.a.o găm sắc bén được đặt vào tay ta.

Ta nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt, không dám nghĩ nhiều, không dám do dự, một nhát đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c nàng ta.

Máu tươi b.ắ.n lên má, nóng rẫy.

Ta thất thần ngã ngồi xuống đất, dùng khăn che kín mặt.

Pho tượng Phật sứt mẻ đứng sừng sững, nghiêm trang như đã thu hết mọi chuyện vào trong mắt.

Đêm có gió.

Hoa đỏ bay tán loạn, hóa thành bùn xuân.

Ta nhớ đến đứa bé chỉ đến nhân gian thoáng chốc như ánh chớp.

Nó không có tên.

Thần phi nói nó c.h.ế.t yểu, điềm xấu, vì vậy không được nhập lăng, chỉ như cánh hoa rơi, theo xuân mà đi.

Khi đó ta đang hôn mê, chưa từng gặp nó, tự nhiên cũng chưa nhìn thấy lần cuối.

Ta siết c.h.ặ.t lư hương vỡ bên cạnh, móng tay như sắp ghim vào thịt. Ngực đau như bị bóp nghẹt, hơi thở khó khăn, tiếng khóc cũng bị đè nén, đứt quãng từng hồi.

Tụ Vân sững người, khẽ khàng vỗ lưng ta mấy cái.

Ta ngồi canh suốt từ đêm đến rạng sáng.

Xác nhận kẻ thù của kiếp trước đã không còn mạch đập, thân thể lạnh cứng.

Việc thứ nhất, đã xong.

Tụ Vân thay ta xử lý t.h.i t.h.ể, ta mệt mỏi bước ra khỏi miếu hoang.

Ánh nắng phá tan sương dày, nghiêng nghiêng chiếu xuống.

Ta cũng nhìn rõ rồi.

Trong màn sương, có một người đứng đó.

Người tới dáng người gầy cao, thẳng như tùng bách, y phục mộc mạc, vì thế không hề nổi bật.

Ta nhận ra hắn.

Nhưng lúc này, hắn không nhận ra ta.

Lại còn tận mắt nhìn thấy ta g.i.ế.c người.

10

Kiếp trước, Triệu Tuân thường nhắc đến một người.

Thám hoa của kỳ điện thí năm ấy, Lục Duy Ngôn.

Triệu Tuân kính trọng tài hoa của hắn, có ý lôi kéo.

Ta khi ấy là Ngụy vương phi, theo Triệu Tuân, từng gặp hắn một lần.

Quan bào màu đỏ thẫm, thanh khiết mà rực rỡ, diễm lệ đến cực điểm, nhưng khí chất lại lạnh lẽo như tuyết trên núi Cô Xạ, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sớm Mai Mưa Lạnh
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...