Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sống lại, lên ngôi Nữ Đế

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vị Hoàng đế gần sáu mươi tuổi, đem lòng si mê ta ngay lần gặp đầu tiên.

Ông ta hỏi thái giám bên cạnh: “Đó là nữ nhân nhà ai?”

Tiết công công cúi người đáp: “Là nữ nhi độc nhất của Khương thị, vị hôn thê của Định Bắc hầu, người đã trấn thủ biên cương nhiều năm.”

Nhàn cư vi bất thiện

Định Bắc hầu có công bình định Hung Nô, vốn nên được trọng thưởng.

Nhưng Hoàng đế lại thản nhiên nói: “Biên cương giá lạnh khắc nghiệt, Định Bắc hầu không nỡ để cô nương đi tới đó chịu khổ. Trẫm thay hắn đau lòng.”

Hắn giam ta sâu trong hậu cung, nhiều lần làm nhục.

Nửa năm sau, Định Bắc hầu dẹp loạn trở về kinh thành.

Hoàng đế mừng rỡ, ban cho hắn một điệu vũ mới nhất đang thịnh hành trong cung - “Vận Châu Vũ”.

Ta, kẻ đã mang thai, khoác trên người tấm sa mỏng, bị ép phải nhảy múa.

Định Bắc hầu hai mắt đỏ rực, lần đầu tiên trước mặt thiên t.ử rút trường đao: “Bệ hạ! Đây là thê t.ử của thần!”

Hoàng đế long nhan đại nộ, lấy cớ Định Bắc hầu dòm ngó hậu phi, lập tức c.h.é.m đầu hắn.

Đêm đó, thithe người ta yêu bị ph/ân thây, thân dưới của ta cũng bị m.á.u tươi thấm ướt.

Ta hối hận, oán hận, không cam lòng.

Mở mắt lần nữa, ta lại quay về đêm đầu tiên gặp Hoàng đế.

Vị Hoàng đế cải trang vi hành, đang nhìn thẳng về phía ta…

1

“Tiểu thư, người xem, đó là đèn hoa đăng hình thỏ mà người thích nhất đó!”

Thanh âm của nha đầu Tiểu Thúy truyền vào tai, nhưng trước mắt ta, từng mảng từng mảng m.á.u đỏ vẫn chưa tan biến.

Định Bắc hầu trở về kinh.

Tên Hoàng đế khốn nạn kia dùng tính mạng của phụ thân và mẫu thân ta, ép ta khi đang m.a.n.g t.h.a.i phải hiến vũ trước mặt người ta yêu.

Ta chân trần, toàn thân chỉ khoác một lớp sa mỏng.

Tiếng ti trúc vang lên, ta nhẫn nhục múa từng bước, cho đến khi…

Thanh mai trúc mã của ta, Định Bắc hầu Tiếu Ngôn Sách, nhận ra ta.

“A Đồng?”

Tiếu Ngôn Sách vốn đứng ngồi không yên, chỉ mong sớm rời khỏi yến tiệc này. Nhưng khoảnh khắc nhận ra ta, toàn thân chàng cứng đờ.

Khuôn mặt chàng ngập tràn phẫn nộ.

Chàng không thể tin, bản thân chinh chiến vì nước nhiều năm, đổi lại lại là kết cục như vậy.

Vị hôn thê của mình bị giam nơi thâm cung, không danh không phận.

Lại còn mang bụng lớn, trước mặt mọi người hiến vũ.

Vừa kinh hãi vừa phẫn uất, chàng cởi áo khoác, c.h.ặ.t chẽ quấn lấy ta, cố gắng giữ ta trong lòng.

“Bệ hạ! A Đồng là thê t.ử của thần! Người sao có thể đối đãi với nàng như vậy?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-len-ngoi-nu-de/chuong-1.html.]

“To gan!”

Thiên t.ử nổi giận, uy nghiêm chấn động đại điện: “Thiên hạ này là của trẫm! Nữ nhân trong thiên hạ đương nhiên cũng là của trẫm!”

“Định Bắc hầu, ngươi muốn làm gì với phi t.ử của trẫm?”

Hai mắt Tiếu Ngôn Sách đỏ ngầu, tức giận đến toàn thân run rẩy.

Cẩm Y Vệ trung thành với Hoàng đế và Hắc Thiết Kỵ do Tiếu Ngôn Sách chỉ huy nhanh ch.óng rút đao đối đầu.

Đáng tiếc, Tiếu Ngôn Sách là trung thần.

Hắc Thiết Kỵ của chàng cũng vậy.

Họ uống phải rượu Hoàng đế ban, thân thể mềm nhũn vô lực. Những bàn tay từng c.h.é.m g.i.ế.c Hung Nô, bị từng đao c.h.ặ.t đứt.

Những hàm răng từng c/ắn x/é kẻ thù, từng chiếc cũng bị nhổ bỏ.

Trong đại điện, m/áu văng khắp nơi, x/ương cốt ngh/iền nát, tay chân đ/ứt đoạn, rơi rải khắp chốn.

Ta quỳ xuống cầu xin: “Xin đừng… bọn họ đều là tướng sĩ của Đại Chu…”

Nhưng Tiếu Ngôn Sách đã kiệt sức, cuối cùng vẫn không thể bảo vệ ta.

Đ/ầu hắn chàng lăn đến bên chân ta, kéo theo một vệt m.á.u uốn lượn.

Hoàng đế cười lớn đầy khoái trá, ôm c.h.ặ.t thân thể ta đã tê dại trống rỗng, đè xuống long sàng.

“Khương Đồng, Định Bắc hầu nói ngươi là thê t.ử của hắn, có đúng không?”

“Trẫm cho ngươi một cơ hội. Nói cho rõ ràng, Khương Đồng, trong lòng ngươi rốt cuộc là ai?”

Chòm râu hoa râm của Hoàng đế lướt dọc sau gáy ta, để lại từng vết ghê tởm.

Ta chịu đủ nhục nhã, dốc hết sức rút cây kim trâm giấu trong tóc, muốn thay những Hắc Thiết Kỵ trung quân, thay Tiếu Ngôn Sách… báo thù.

“Ta… liều ch/ết với ngươi!”

Thế nhưng cây kim trâm ấy không thể đ.â.m vào n.g.ự.c Hoàng đế.

Ngược lại, lại c/ắm thẳng vào bụng ta đang mang thai…

M/áu đỏ tươi thấm đẫm long sàng dơ bẩn. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, ta còn nghe được Hoàng đế lạnh lùng dặn dò Tiết công công: “Nữ t.ử Khương thị tư thông với triều thần, dâm loạn hậu cung - tru di cửu tộc!”

“Định Bắc hầu Tiếu Ngôn Sách kể công kiêu ngạo, dòm ngó hậu phi - ban ngũ mã phanh thây!”

Một đạo thánh chỉ ban xuống, hơn trăm sinh mạng lập tức đoạn tuyệt.

Mùi m.á.u tanh quẩn quanh ch.óp mũi ta thật lâu không tan. Cho đến khi nha đầu Tiểu Thúy gọi ta một tiếng, ta mới giật mình hoàn hồn.

“Tiểu thư, sao người lại khóc?”

Ta kinh hãi nhìn quanh, lúc này mới ý thức được. Ta đã sống lại!

Giờ phút này, ngã tư phố xá người qua kẻ lại, đông đúc nhộn nhịp.

Cửa tiệm đèn l.ồ.ng mà Tiểu Thúy vừa chỉ tới, lúc này đang đứng một thân ảnh khiến người ta buồn nôn tột độ, chính là Hoàng đế đương triều, Nghiêm Lợi Quyết.

Ông ta vừa trả tiền, mua một chiếc đèn thỏ hoa. Nghe thấy giọng Tiểu Thúy, tựa như có cảm ứng, bước chân dừng lại, quay đầu nhìn về phía ta…

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sống lại, lên ngôi Nữ Đế
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...