8
Nghiêm Lợi Quyết mất một tay, một chân, không còn khả năng tự do cử động, chỉ có thể như con sâu cụt chân, bò loạn khắp cung thất.
Phong quang cả đời, cuối cùng lại rơi vào kết cục thê t.h.ả.m đến vậy.
Hắn tuyệt thực mấy ngày liền, đói đến hoa mắt ch.óng mặt, hai má hóp sâu, cuối cùng mới chịu cúi cái đầu cao ngạo, như ch.ó nằm rạp trên đất l.i.ế.m ăn.
Ta cố tình làm khổ hắn nửa tháng, mãi đến khi cung nữ đến bẩm: “Hắn đã như kẻ điên, nhưng miệng vẫn gọi Bệ hạ là Khương phi,” ta mới chịu đi gặp hắn.
Sau một phen cận kề cái c.h.ế.t, Nghiêm Lợi Quyết cũng đã sống lại.
Thấy ta khoác long bào đứng trước mặt, hắn kinh hoàng trừng to mắt.
“Yêu nữ! Ngươi nhất định là yêu nữ! Trẫm phải nói cho thiên hạ biết, ngươi là yêu tinh! Ngươi… ngươi có thể nghịch thiên cải mệnh…”
Hắn co rúm người, lùi dần về sau, miệng không ngừng gào thét: “Trẫm lẽ ra đã nên phóng hỏa thiêu c.h.ế.t ngươi! Loại tiện tì như ngươi, đáng bị ta đóng đinh trên giường!”
Thần sắc hắn méo mó, lời lẽ liên tục khiêu khích, chỉ mong thấy ta nổi giận.
Nhàn cư vi bất thiện
Nhưng ta chỉ bình thản liếc nhìn nữ quan bên cạnh: “Vả miệng.”
“Tuân chỉ, bệ hạ.”
Nữ quan xắn tay áo, liên tiếp tát hai ba chục cái, đ.á.n.h đến mức miệng hắn sùi bọt m.á.u mới chịu dừng.
Nghiêm Lợi Quyết rụng mất năm chiếc răng, bộ râu hoa râm bê bết nước miếng, vẫn không cam tâm gào lên: “Ngươi… yêu nữ! Ngươi dám làm thế với trẫm?! Trẫm là thiên t.ử!”
Hắn vừa sợ vừa hận, hận không thể l/ột da ăn thịt ta.
Ta nhìn hắn chằm chằm vài hơi, rồi bỗng bật cười: “Ngươi thiếu A Sách một đôi mắt, cũng đến lúc phải trả rồi.”
Ta tiện tay rút trâm trên b.úi tóc, hung hăng đ/âm thẳng vào mắt trái của Nghiêm Lợi Quyết.
Máu tươi b.ắ.n tung, làm bẩn tay áo ta.
Ta coi như không thấy, vặn mạnh trâm.
Chốc lát sau, mắt trái của hắn đã thành một đống th/ịt nát.
Hắn hoảng loạn che hốc mắt trống rỗng, như gặp ác quỷ, bò lết bỏ chạy.
Ta bình thản phủi tay, dặn nữ quan: “Đưa hắn đến Thận Hình ti, thiến.”
Giọng ta lạnh lẽo đến cực điểm.
Nghiêm Lợi Quyết hoàn toàn sụp đổ.
Năm ngón tay còn sót lại cào xuống nền đất, hắn gào khóc t.h.ả.m thiết: “Đừng làm vậy! Khương Đồng, thả trẫm đi! Trẫm biết sai rồi! Đừng thiến trẫm! Trẫm thừa nhận ngươi là nữ hoàng! Xin ngươi… xin ngươi…”
Hắn túm lấy ống quần ta không buông.
Ta dẫm mạnh lên bụng hắn, nghe rõ tiếng xương sườn gãy răng rắc.
“Kẻ ngu không rõ tình thế như ngươi, đã sớm không còn tư cách mặc cả với ta.”
Nếu không vậy, ta cần quyền lực để làm gì?
……
Hai lạng thịt của Nghiêm Lợi Quyết, sau khi cắt bỏ, bị ném cho dã cẩu.
Ba vị hoàng t.ử của hắn, cũng giống hắn, cũng đều là phường ngu muội.
Nghe tin phụ thân bị bắt, bọn chúng không những không chạy trốn, mà còn cướp bóc dân gian, gom vô số vàng bạc châu báu, mang đến cầu ta tha mạng.
Bọn chúng không cần ngôi Hoàng đế.
Chỉ cầu được sống.
Nhưng kẻ thì cường đoạt dân nữ, kẻ thì g.i.ế.c hại trung lương, kẻ thì tàn sát dân thường.
Ta giữ lại chúng để làm gì?
C.h.ế.t hay sống, vàng bạc chẳng phải đều là của ta sao?
Ta sai người tra rõ tội trạng từng kẻ, đến ngày hành hình, tuyên đọc từng điều luật phạm phải.
Dân chúng nghe tin hoàng t.ử cũng bị c.h.é.m, tự phát kéo đến pháp trường.
Đầu rơi xuống đất, đám hậu nhân của Nghiêm Lợi Quyết mất mạng.
Trong đám đông không phải tiếng thương xót, mà là tiếng reo hò vì đã báo được thù.
Họ khóc lớn, cảm tạ tân hoàng đã tháo xiềng xích khỏi cổ họ.
Từ nay về sau, không còn phải sợ quyền quý hèn hạ, thế gia tác oai tác quái.
Nữ hoàng đăng cơ, mọi thứ đều có thể làm lại từ đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-len-ngoi-nu-de/chuong-9-end.html.]
……
Năm thứ nhất sau đăng cơ
Ta sai biên soạn khuyến nông văn thư và sổ tay, phát triển nông nghiệp, an trí lưu dân không ruộng canh tác.
Đổi Man Yêu tháp thành Phúc Điền viện, cứu tế cô nhi quả phụ.
Năm thứ hai
Ta oàn thiện khoa cử, cho nữ t.ử được đọc sách, được làm quan.
Vô số kẻ có tài có chí, cuối cùng cũng đến được nơi họ nên đứng.
Năm thứ ba
Thúc đẩy thông thương các nước, củng cố biên phòng, khiến Khương quốc xứng danh đại quốc.
Dân chúng an cư lạc nghiệp, cơm no áo ấm.
Tiếu Ngôn Sách huấn luyện tân binh trấn thủ biên cương.
Khương gia quân, tiền thân từ hắc kỵ binh, trung thành hơn, ái quốc hơn.
Nhờ vậy, mỗi năm Tiếu Ngôn Sách có nửa năm ở kinh thành, kề cận bên ta.
Hàn Lăng Như không quen nhìn hắn quấn người.
Để tranh sủng, dứt khoát mang tấu chương của Sở quốc vào hậu cung phê duyệt.
Hai quốc quân vương giao hảo, biên cảnh từ đó yên ổn.
Năm tháng trôi qua, chớp mắt đã nhiều năm.
Đêm ấy, mưa lại rơi.
Nghiêm Lợi Quyết vì tàn phế, không chịu nổi thời tiết biến đổi, kêu rên không ngớt, lấy đầu đập đất.
Trước lúc mặt trời mọc, trong đau đớn và tuyệt vọng, hắn c/ắn đứt lưỡi tự vẫn.
Tin truyền đến tai ta, khi ta đang đứng trong ngự hoa viên ngắm mưa.
Tiếu Ngôn Sách đứng bên trái, nhẹ nhàng khoác áo cho ta. Hàn Lăng Như đứng bên phải, vững vàng che ô.
Nhìn hai gương mặt tuấn tú trước mắt, ta an tâm ra lệnh:
“Nghiêm Lợi Quyết tuy từng là Hoàng đế, nhưng với quốc với dân, chỉ là tai họa.”
“Hoàng lăng Đại Chu, hắn không xứng bước vào.”
“Tùy tiện bọc lại, ném vào bãi tha ma đi.”
Xử xong việc nhỏ này, ta nhìn quanh bốn phía, trong lòng kiên định.
Trăm năm sau, Khương quốc tất sẽ có nữ đế mới.
Nữ nhân của ta sẽ truyền thừa tinh thần của ta, để phồn vinh hưng thịnh kéo dài suốt Khương triều.
Thiên hạ này, nên thuộc về chúng ta.
HOÀN
Ngoại truyện ngắn
Mẫu thân ta chỉ là một nông phụ bình thường.
Khi làm việc ngoài đồng, bà gặp một Quý phi đang bị truy sát.
Mẫu thân giấu Quý phi trong chuồng heo, giúp nàng tránh nạn, lại chăm sóc cho đến khi vết thương lành.
Sau khi phản tặc bị trừng trị, Quý phi vì muốn xóa sạch quá khứ từng trốn trong chuồng heo, liền vu oan mẫu thân ta là đồng đảng, ra lệnh c.h.é.m đầu.
Mẫu thân phơi thây tại chỗ, Quý phi khinh miệt cười lạnh:
“Phường hạ tiện như ngươi, cũng xứng xưng tỷ muội với ta sao?”
Sau đó tận diệt cả thôn, bao gồm cả ta, khi ấy mới mười ba tuổi.
Mở mắt lần nữa, ta quay về đúng ngày Quý phi chạy trốn.
Nàng tóc tai rối bù, đùi đầy m.á.u, t.h.ả.m hại vô cùng: “Cầu các ngươi cứu ta! Ta là Quý phi! Chỉ cần về cung, ta sẽ ban vinh hoa phú quý! Từ nay ngươi chính là tỷ tỷ ruột của ta!”
Mẫu thân mềm lòng, nhớ tới chuồng heo vừa dọn sạch, kéo tay nàng: “Đi, ta đưa ngươi đi trốn.”
Ta lại đẩy mạnh bà ra, cầm cuốc nện thẳng vào đầu Quý phi, chưa hả giận còn nện thêm hai nhát.
Quý phi c.h.ế.t ngay tại chỗ.
HOÀN
-