Cha nương ta, là những bậc cha mẹ tốt nhất thế gian.
Chỉ là mỗi lần nhớ tới ngày Tạ phủ gặp nạn, hốc mắt ta lại cay xè.
Nương nắm tay ta, mắt đỏ hoe: “Uyển Nhi đã lớn rồi, hôn sự của con, tự con quyết định là được.
Con đã thích hắn, vậy là tốt nhất.”
Ta nghẹn ngào gật đầu.
Nhàn cư vi bất thiện
Ta không cần phải vội gả mình đi, chỉ là mượn cớ này, chặt đứt tâm tư nhòm ngó Tạ gia của Tiêu Diệp và Vĩnh Yên Trưởng Công chúa.
Đời này, Tạ gia tuyệt đối không bước lên con thuyền giặc của bọn họ.
Chỉ là… ta vẫn đ.á.n.h giá thấp họ.
Hôn sự giữa ta và Bùi Mẫn, rốt cuộc vẫn không thành.
4
Nghe nói, ngày thứ hai sau khi sính lễ vào Bùi phủ, Tiêu Diệp liền ngang nhiên xông vào Bùi phủ, mang toàn bộ sính lễ trả về Tạ phủ.
Cả kinh thành xôn xao.
Đây là thái độ của Tiêu Diệp - hắn muốn đoạt lại cuộc hôn sự này.
Nhưng Tiêu đại Tướng quân làm sao lại có liên quan đến cô nương Thượng thư phủ?
Rất nhanh, chuyện ta từng cứu Tiêu Diệp trong rừng sâu không biết từ đâu truyền ra.
Lời đồn lan khắp nơi, ai nấy đều cho rằng Tiêu tướng quân đã đem tâm ý đặt lên cô nương cứu mạng mình.
Ta nghe hạ nhân truyền lời, siết chặt khăn trong tay.
Đêm trăng, gió lạnh.
Tiêu Diệp trèo tường Tạ phủ, lẻn vào phòng ta.
“Ngươi không thể gả cho Bùi Mẫn.”
Giọng điệu cứng rắn, như thể hắn mới là trưởng bối trong nhà ta.
Ta giận dữ quát: “Ta gả cho ai, liên quan gì đến Tiêu tướng quân? Ngươi nửa đêm xông vào Tạ phủ, đúng là vô lễ!”
Hắn chẳng những không giận, còn lộ vẻ vô lại: “Trừ ta ra, không ai được phép.”
“Vô sỉ.”
Chuyện Tiêu Diệp đêm khuya xông vào Tạ phủ, rốt cuộc vẫn lan ra ngoài.
Lại giống hệt kiếp trước - dùng miệng lưỡi thiên hạ, ép ta Tạ Uyển bước lên con đường không thể quay đầu.
Bọn họ… vẫn không chịu buông tha Tạ gia.
Nhưng Tiêu Diệp thật cho rằng, ta còn để tâm đến thứ gọi là thanh danh hư ảo ấy sao?
Kiếp trước, ta để tâm, chỉ vì trong lòng ta có hắn.
Sống lại một đời, ta đã nhìn thấu người này, tính toán của hắn, e rằng phải thất bại rồi.
Ngày hôm sau, sính lễ của Bùi Mẫn lại đưa tới.
Tiêu Diệp tức đến mức đêm đó xông sang đập cổng Bùi phủ, thậm chí còn dỡ đi cả đôi sư t.ử đá trước cửa.
Dân gian coi đây là chuyện trà dư tửu hậu, ta lại chẳng buồn để tâm.
Chỉ tùy tay mở danh mục sính lễ, bên trên chỉ có một câu: “Việc cô nương đã quyết, Bùi mỗ tất dốc toàn lực tương trợ.”
5
Cuối thu, Vĩnh Yên Trưởng Công chúa mở tiệc thưởng cúc ngoài cung.
Ta lạc đường trong vườn, lại vô tình nghe được Tiêu Diệp và Vĩnh Yên đang tranh cãi.
“Trừ Tạ Uyển ra, ta sẽ không cưới bất kỳ ai.”
“Ngu xuẩn!”
Vĩnh Yên Trưởng Công chúa nổi giận, bẻ gãy cành cúc đang nở rộ trong tay, “Ngươi làm ầm ĩ như vậy, nhưng người ta căn bản không muốn gả cho ngươi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-phu-nu-de-len-ngoi/chuong-3.html.]
Trước mắt chỉ có thể đổi người khác.
Chẳng lẽ ngươi thật muốn sang năm cưới Chiêu Dương sao?
Nàng là thân muội của Hoàng đế!”
Tiêu Diệp trầm mặc, không biết đang nghĩ gì.
Rất lâu sau, vẫn cố chấp đáp: “Ta chỉ cưới Tạ Uyển.”
Ta cụp mắt, bỗng nhiên hiểu ra.
Khi ngẩng đầu lên, trong đáy mắt chỉ còn một mảnh hờ hững.
Ta không nhìn họ nữa, lặng lẽ rời đi.
Giữa trưa, Vĩnh Yên Trưởng Công chúa thiết yến tiệc.
Tiêu Diệp từng bước theo sát phía sau nàng, ánh mắt lại nhiều lần dừng trên người ta.
Trong mắt hắn, cảm xúc đan xen, khó mà phân biệt.
Nhìn hai người trước mắt, một đoạn ký ức cũ chợt trỗi dậy trong lòng ta.
Ngày ta và Tiêu Diệp đại hôn, hai người đối diện ngồi suốt đêm, đến tận khi nến tàn hắn cũng chưa từng chạm vào ta một lần.
Ngày hôm sau ta tỉnh dậy rất sớm, chỉ thấy hắn ghé người bên bàn, trong tay nắm chặt một khối ngọc bội vân ngư xanh trắng.
Vật ấy, ta từng thấy trên người Trưởng Công chúa.
Khi đó ta liền hiểu ra, người thứ Tiêu Diệp yêu từ đầu đến cuối chưa từng là ta.
Hôn sự giữa ta và hắn, chẳng qua chỉ là một nước cờ của vĩnh Yên công chúa mà thôi.
Ta là quân cờ, hắn… cũng là một quân cờ.
Mọi người nhìn hai người đứng cạnh nhau, vẫn không cảm thấy có gì bất ổn.
Tiêu Diệp và Vĩnh Yên trưởng công chúa lớn lên cùng nhau, nói là thanh mai trúc mã cũng không quá lời.
Dù sao, chẳng ai có thể ngờ rằng, sáu năm sau, Tiêu Diệp sẽ giúp nàng mưu phản.
“Nghe nói khi trước, là Tạ cô nương cứu Tiêu tướng quân?”
Lời dân gian đồn đại thì thôi đi, nhưng lời này được đem ra hỏi ngay trên bàn tiệc, ẩn ý phía sau vô cùng sâu xa.
Ta mỉm cười nhạt: “Chỉ là tình cờ cứu giúp mà thôi.”
“Vậy sao?”
Vĩnh Yên Trưởng Công chúa cười như không cười, “Bản cung lại nghe nói, sau khi Bệ Hạ ban hôn cho Tiêu Tướng quân và Chiêu Dương, Tạ cô nương đã hao tâm tổn trí mấy ngày liền.
Có thể khiến tài nữ Đại Càn hao tổn tinh thần, người như vậy không nhiều.
Mấy ngày trước Tiêu Tướng quân đại náo Bùi phủ, bản cung cũng có nghe thấy.
Nếu hai người quả thật có ý với nhau, bản cung không phải không thể vì các ngươi mà cầu tình trước Bệ Hạ.”
Lời vừa dứt, Tiêu Diệp đang thất thần liền ngẩng phắt đầu nhìn ta, trong mắt mang theo vài phần mong đợi không che giấu.
Ta cười lạnh.
Hai người này… đến tận lúc này rồi, vẫn chưa chịu từ bỏ.
“Đa tạ hảo ý của Điện hạ,” ta thong thả đáp, “chỉ là giữa ta và Tiêu Tướng quân vốn không quen biết, càng không có tình ý gì.
Huống chi… trong lòng Tạ Uyển đã có người.”
Bằng khóe mắt, ta thoáng thấy thân hình Tiêu Diệp khẽ lung lay.
Sắc mặt Vĩnh Yên Trưởng Công chúa lạnh xuống: “Vậy là bản cung nhiều lời rồi.”
Đúng lúc này, một chiếc chén bạch lam bị ai đó ném vỡ ngay giữa bàn tiệc.
Tiếng vỡ lanh lảnh khiến mọi người đồng loạt quay đầu.
“Tiêu Diệp! Ngươi lăn lại đây cho bản Công chúa!”
Người đến chính là Chiêu Dương Trưởng công chúa.
-