“Tiêu Diệp, ngươi có biết không? Ngày ngươi hộ tống Điện hạ của ngươi đăng cơ, cũng chính là ngày Ngân Lân vệ của ngươi diệt sạch cả nhà Tạ gia.”
Mặt hắn lập tức trắng bệch.
Ta c.ắ.n răng, nước mắt lưng tròng, gằn từng chữ: “Tiêu Diệp, Điện hạ của ngươi, sát hại cả nhà ta.”
Hắn đau đớn ôm đầu, sắc mặt thê lương: “Không… không thể nào… Dung Hoa sẽ không làm vậy… nàng ấy đã hứa với ta…”
Ta không buông tha hắn: “Kinh Nhi của ta đáng thương biết bao, trước khi ch/ết vẫn còn nhắc đến ngươi, hỏi ta khi nào cha nó trở về.”
Hai mắt ta đỏ rực, đập mạnh xuống bàn, giận dữ quát: “Tiêu Diệp, ngươi bảo ta trả lời con thế nào? Nói cho nó biết người g.i.ế.c nó là thuộc hạ của cha nó? Hay nói cho nó biết cả nhà c.h.ế.t thảm, còn cha nó thì đang vì ngôi vị Hoàng đế của một nữ nhân khác mà liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c?!”
“Ngươi không xứng làm cha của chúng!”
“Ngươi bảo ta tha thứ ngươi thế nào? Ngươi bảo ta không hận ngươi ra sao? Thành thân ư? Tiêu Diệp, ta hận không thể tự tay gi/ết ngươi!”
Tiêu Diệp hai mắt vô thần, mặt xám như tro, chỉ không ngừng lặp lại: “Không thể nào… không thể nào…”
Có lẽ đả kích quá lớn, cũng có lẽ không còn mặt mũi nào đối diện với ta.
Tiêu Diệp thất hồn lạc phách rời đi.
Ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi, là trận tuyết đầu mùa của năm nay.
Vĩnh Yên Trưởng công chúa, một thanh kiếm đã ly tâm, còn có thể dùng được sao?
14
Ngày hôm sau Tiêu Diệp rời đi, ta liền được người cung kính mời ra ngoài.
Trước khi đi, ta nhìn người trung niên râu tóc điểm bạc trước mặt, nói: “Tiêu Diệp theo Vĩnh Yên Trưởng công chúa mưu phản, đúng là ngu xuẩn. Nhưng ta tin đó không phải ý của Tiêu gia.”
Người kia nghiêm mặt đáp: “Tiêu gia vĩnh viễn trung thành với Bệ hạ, tuyệt không có nửa phần phản tâm.”
Tiêu gia, không chỉ có một mình Tiêu Diệp.
Năm đó Tiêu Diệp nhận nhiệm vụ trong lúc nguy nan, trong Tiêu gia vốn không phải ai cũng tâm phục khẩu phục.
Kiếp trước, Vĩnh Yên Trưởng công chúa dùng uy h.i.ế.p và lợi dụ, ép họ lên thuyền giặc.
Nhưng hiện giờ mọi chuyện bại lộ quá sớm, Tiêu gia sao có thể cam tâm vì nàng mà bán mạng, để một mình Tiêu Diệp độc chiếm công danh?
Lúc này, trong dân gian, tin đồn Vĩnh Yên Trưởng công chúa mưu phản đã lan tới đỉnh điểm.
Tân khoa Trạng Nguyên lang Bùi Mẫn, văn chương sắc bén, dâng biểu luận tội Vĩnh Yên Trưởng công chúa mười tám điều, đ.á.n.h trống kêu oan, cả kinh thành chấn động.
Bùi Mẫn vừa thi đỗ Trạng nguyên không lâu, là nhân vật được bàn tán nhiều nhất gần đây.
Mỗi lời nói hành động đều gây sóng gió, huống chi là đại sự mưu phản.
Trong chốc lát, kinh thành phong vân nổi dậy.
Cùng lúc đó, dư nghiệt Trình thị bị phát hiện ẩn náu trong phủ Vĩnh Yên Trưởng công chúa.
Trình Dã là công t.ử Trình gia, cũng là đầu não của họ.
Trình Dã không trở về, dư nghiệt Trình thị tất nhiên đại loạn. Vĩnh Yên Trưởng công chúa lúc này còn lo chưa xong thân mình, mất đi che chở, bọn họ lộ diện chỉ là chuyện sớm muộn.
Hình bộ Thượng thư phụng mệnh Hoàng đế, dẫn binh lục soát các phủ đệ ngoài cung của Vĩnh Yên Trưởng công chúa, thu được vô số binh khí.
Phản tâm đã hoàn toàn lộ rõ.
Trường bối Tiêu gia lập tức lên tiếng, trục xuất Tiêu Diệp khỏi Tiêu gia, từ đây không còn quan hệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-phu-nu-de-len-ngoi/chuong-8.html.]
Trong dân gian, tiếng kêu tru sát phản tặc vang khắp nơi.
Ta ở trong sân Tạ phủ, vuốt ve từng rương sính lễ Bùi gia đưa tới, khẽ nói:
“Vĩnh Yên công chúa, đến lúc ta phản công rồi.”
15
Đông chí, tuyết lớn.
Trong cung, Vĩnh Yên Trưởng công chúa và Tiêu Diệp dẫn binh bức vua thoái vị.
Ngoài cung, Hình bộ Thượng thư chi nữ Tạ Uyển cùng tân khoa Trạng Nguyên lang Bùi Mẫn thành hôn, đại yến đãi tân khách.
Ngoài hoàng cung binh mã hỗn loạn, trong phủ Thượng thư lại hỷ nhạc rộn ràng.
Nhàn cư vi bất thiện
Kiệu hoa đã đến cửa lớn, ta vẫn đang trang điểm trước gương đồng.
Trang điểm xong, hỉ bà cất giọng the thé: “Tiễn tân nương lên kiệu!”
Một tiếng quát trầm vang lên:“Không được!”
Tiếng vó ngựa cuốn bụi lao tới.
Tiêu Diệp vẫn đến.
Lại là một năm Đông chí.
Chỉ là lần này, Tạ gia không còn là Tạ gia mặc người tàn sát năm xưa.
Ngựa vừa dừng, Cấm Vệ quân đã mai phục sẵn liền bao vây binh mã hắn mang theo.
Mắt Tiêu Diệp đỏ hoe, nhưng không hoảng loạn, chỉ chăm chú nhìn ta.
Ta ngẩng đầu, trang sức nặng nề trên người khiến ta nhớ lại ngày gả cho hắn năm xưa.
Hắn từng tháo mũ phượng trên đầu ta, nói: “Nữ t.ử như nàng, không nên cúi đầu vì lễ giáo.”
Đáng tiếc, chuyện xưa đã tan như khói.
“Biết rõ là kế, vì sao còn đến?”
Tiêu Diệp cười nhạt, mang theo chua xót: “Ta đã đến muộn một lần, không nên muộn thêm lần nữa.”
Từ hướng Hoàng cung, tiếng chuông nặng nề vang lên.
Mọi người đồng loạt quỳ xuống.
Bệ hạ, băng hà.
16
Tiêu Diệp bị áp giải vào đại điện.
Vĩnh Yên Trưởng Công chúa quỳ giữa điện, trừng mắt nhìn Chiêu Dương Công chúa
Một mũi tên dài xuyên qua vai phải nàng, m.á.u chảy không ngừng.
Trước khi băng hà, Hoàng đế đã giao Cấm Vệ quân cho Chiêu Dương Trưởng Công chúa.
Giống y như kiếp trước, chỉ là sớm hơn sáu năm.
Ngoài cung, quân đội trung thành với Tiêu gia đối đầu với binh mã của Tiêu Diệp.
Tiêu Diệp bị bắt, binh lính nhanh chóng tan rã, đầu hàng.
Vĩnh Yên Trưởng công chúa cười giận dữ: “Ta thật không ngờ, đứa Hoàng muội ngu xuẩn ta coi thường, lại là con rắn độc ẩn mình trong bóng tối.”
-