4.
Cho đến khi nhà họ Chu trôi dạt đến đây, cả thôn chỉ còn lại cái chỗ trống đó. Ông ta đến và đặt hành lý xuống đó, đặt chân xuống, cứ như thể ngàn đời nay chỗ đất này vẫn luôn chờ đợi ông ta vậy.
Chỗ đất đó cuối cùng cũng có chút hơi người, dân làng mừng rỡ khôn xiết. Người một bát cháo, tôi một cái bánh giúp đỡ người khách phương xa này, mong ông ta có thể an cư lạc nghiệp ở đây, giúp thôn phá giải cái cục diện này.
Cho nên khi ông nội tôi mở lời cho phép ông ta đóng trại ở đây, không chỉ nhà họ Chu cảm kích rơi nước mắt, dân làng cũng cảm kích rơi nước mắt. Trong lòng đối với ông nội tôi, vị cán bộ thôn này, quả thực muốn hô vạn tuế.
??
Thế là bốn miệng ăn nhà họ Chu cảm kích rơi nước mắt, dưới sự giúp đỡ hết lòng của dân làng cảm kích rơi nước mắt đã dựng lên ba gian nhà tranh.
Thời đó xây nhà không tốn bao nhiêu tiền (có muốn cũng không có ai nấy đều nghèo xơ xác) chỉ cần có sức lực là được, mọi người có thừa sức lực để nhà họ Chu có thể an cư lạc nghiệp ở đây.
Tất cả đàn ông trong thôn đều đến, kéo đất đắp tường, thời đó xây nhà thứ duy nhất cần mua có lẽ là đá làm móng và xà nhà, hai thứ này ông nội tôi vung tay một cái thôn lo hết. Những thứ khác thì mọi người góp sức vào, Tường đất vàng từng lớp từng lớp được đắp lên, Trên mái nhà, mỗi nhà góp một ít rơm rạ là được, thế là nhà họ Chu không biết từ đâu đến đã đặt chân xuống thôn quê nhiệt tình này.
Ban đầu là nhà tranh, sau này dần dần xây được nhà tử tế cuộc sống cũng trở nên tử tế hơn. Gia đình họ ban đầu sống rất sung túc nhân khẩu cũng ngày càng đông đúc, nhưng mặc cho cuộc sống của họ có sung túc đến đâu, đất song quan vẫn là đất song quan.
Nhưng đợi đến khi nhà họ Chu đạt đến bảy người, vận may bỗng chốc tụt dốc không phanh, bắt đầu có người chết.
Từ nhỏ đến lớn, bắt đầu từ những người ít tuổi hơn, c.h.ế.t cho đến khi chỉ còn lại một mình ông Chu.
Ông ta bán căn nhà này cho bác cả tôi, tự mình cầm tiền bán nhà rời khỏi thôn này.
“Chị dâu à, chị không nói thật, chị cứ úp úp mở mở như vậy, làm sao tôi giúp chị được?”
Lão Phong nghe xong lời kể của bà tôi, lạnh lùng nói.
“Ôi! Đúng vậy, không sai, vị tiên sinh kia còn nói nhà đầu tiên ở chỗ này nếu không trấn áp được thì sẽ tan cửa nát nhà, vậy thì khi chỉ còn lại một người cuối cùng thì đuổi hắn ta đi, sau đó xây lại căn nhà này xây lớn hơn, xây cao hơn, thì có thể đảm bảo đại phú đại quý.
“Bởi vì sát khí trước đó đã bị nhà ông ta phá giải rồi, phần còn lại đều là điềm lành. Cho nên từ ngày đầu tiên ông nhà tôi cho nhà họ Chu ở lại đã nhắm đến căn nhà này rồi. Còn chuyện bốn tầng bốn gian là sau này con trai cả tôi tìm thầy phong thủy bày cho, nói như vậy có thể lên một tầm cao mới, Trong nhà sau này có thể có người làm quan lớn.”
“Cho nên, sau này các người đợi người ta c.h.ế.t hết rồi đuổi người ta đi?”
“Ấy, chúng tôi cũng không ép buộc gì, chỉ là nói với hắn ta, ông xem nhà cậu cũng chẳng còn ai hay là cậu bán lại căn nhà này cho chúng tôi rồi cậu về quê đi! Sau đó hắn ta không nói hai lời liền bán.”
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và hatdaukhaai.com.
“Các người tính toán người khác, người khác cũng sẽ tính toán các người, biết không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-quan-dia/chuong-4.html.]
“Xin sư phụ chỉ giáo.”
“Hiện tại dưới căn nhà này không chỉ có hai ngôi mộ đó, mà ở giữa hai ngôi mộ còn có sáu con d.a.o nhọn.”
“Hả?”
“Sáu con d.a.o nhọn này vô cùng sắc bén, tất cả mũi d.a.o đều hướng lên trên. Không tin chị đào nền nhà chính nhà chị lên, xem có không! Nếu như không có, tôi vẫn câu nói đó, tự ch//ọc mù hai mắt!
“Bởi vì có sáu con d.a.o nhọn này, hiện tại dưới quan tài của ông nhà chị có sáu quỷ nâng quan, mà sáu con quỷ này là ai, thì khỏi cần tôi nói rõ ra chứ?”
“Ý của sư phụ là nói, cậu Chu kia không chỉ biết được mánh khóe của căn nhà này, mà còn biết được tính toán của ông nhà tôi mà phản kích lại?”
“Chị dâu là người hiểu chuyện, thử nghĩ xem nhà ai liên tục có người c.h.ế.t mà không nghi ngờ căn nhà? Nhà ai nghi ngờ căn nhà mà không tìm người hiểu biết xem? Mà chuyện dương trạch đè âm trạch này trong giới chúng tôi là kiến thức cơ bản, ngay cả người mới vào nghề cũng nhìn ra ngay.
“Nhưng sáu con d.a.o nhọn và cách cục thiết kế nhà mới của con trai cả các người lại là do cao thủ làm ra, nói một câu khó nghe đây là nhắm thẳng vào việc đoạn tự tuyệt tôn của con trai cả chị đó.
“Vậy chúng ta phá nhà, đào d.a.o lên có phải là hóa giải được cái cục diện này không?”
Bác cả nghe vậy liền kêu to: “Không được phá, mẹ à xây căn nhà này đã tiêu hết tất cả gia sản của con rồi, còn vay nợ bên ngoài rất nhiều phá đi chẳng phải là gi3t con sao!”
“Câm miệng! Không phá mới gi3t c.h.ế.t mày!”
Bà tôi quát lớn.
“Theo lẽ phải thông thường, thì là như vậy, nhưng chuyện ngầm bên trong thì có chút không nói rõ được, tôi cũng không dám đảm bảo, nhưng có một điều đó là bất kể là công khai hay ngấm ngầm căn nhà này không thể giữ lại được, bắt buộc phải phá, phá ngay lập tức!”
Sắc mặt bà tôi lạnh lùng: “Không biết chuyện ngầm mà sư phụ nói là chuyện gì?”
Lão Phong nhìn trái nhìn phải, ghé sát vào bà tôi: “Chị dâu à, chuyện này e là tôi chỉ có thể nói với một mình chị.”
Bà tôi nhìn một lượt tất cả mọi người trong nhà, nói: “Các người ra ngoài hết đi, tôi có chuyện muốn nói với vị tiên sinh này. Thằng cả, mày mau chóng đi tìm người phá nhà đi, càng nhanh càng tốt.”
“Mẹ à, ông ấy cũng đã nói rồi, không đảm bảo. Nếu như con phá rồi mà cha con vẫn không được yên nghỉ thì sao?”
“Nói bậy bạ! Ai nói cha mày không được yên nghỉ?
-