Cha ta là Tướng quốc, đối thủ một mất một còn của ông ta cũng là Tướng quốc.
Khác biệt là, cha ta dựa vào việc làm gian thần mà từ một gã đồ tể leo lên được vị trí Thừa tướng.
Còn nhà Công Tôn thì nhiều đời làm quan, gia phong thanh chính.
Cha ta ghen tị với người ta.
Thế là, ông ta gả tỷ tỷ, người xứng danh 'thánh bài' cho bạch y Thái phó, Công Tôn Hoài.
Còn ta, bị ông ta nhét cho Nhị công tử khí phách hiên ngang, Công Tôn Tiện.
Trước khi xuất giá, cha ta nói: "Con gái ngoan, nuôi heo ngàn ngày, ăn heo một giờ, bây giờ chính là lúc các con thể hiện bản lĩnh, quậy cho cái nhà đó tan nát, vì cha quét sạch chướng ngại!"
Tiếc là, gia phong nhà Công Tôn thực sự quá nghiêm khắc, ta và tỷ tỷ không những không dạy hư được hai vị công tử, mà còn phải duy trì hình tượng tiểu thư khuê các và thân thể yếu ớt mỏng manh.
Hai chúng ta giả vờ cả một năm, đây mới là lần đầu tiên ra ngoài giải khuây, vậy mà đã bị bắt quả tang.
Tỷ tỷ nằm bẹp dí một cách thiếu đứng đắn trên đệm quỳ: "Thế là để tên khốn Công Tôn Hoài kia tóm được thóp rồi, ngày mai e là ta chỉ vì bước chân trái ra khỏi từ đường trước cũng bị hưu, cha cũng sẽ không tha cho ta."
Công Tôn Hoài là Thái phó của Tam hoàng tử, mà mẫu thân của Tam hoàng tử là Ly phi, lại là bạch nguyệt quang của hắn ta.
Cưới tỷ tỷ ta tuy có phần bị ép buộc, nhưng phần nhiều là vì tỷ ấy và Ly phi được mệnh danh là "Hoàng Đô song mỹ", hai người không chỉ trông giống nhau, mà ngay cả vẻ dịu dàng cũng y hệt.
Bây giờ tỷ tỷ ta sụp đổ hình tượng rồi, tên khốn Công Tôn Hoài kia chắc chắn muốn hòa ly.
Ta tựa vào n.g.ự.c tỷ tỷ, thở dài: "Ai mà chẳng vậy, Công Tôn Tiện đúng là một thằng ranh con, ngày nào cũng lải nhải bên tai muội nào là thổ phỉ hoành hành, bách tính khổ không kể xiết, triều đình không ai phái binh, muội nghe vậy cũng mềm lòng, liền đi ngay, kết quả thì sao! Tên ranh con ấy sớm đã chờ muội ở nơi đó, muội thấy hắn chính là không quên được người trong bức họa, muốn muội sớm nhường lại vị trí."
Ta và tỷ tỷ cùng nhau thở dài.
Một lát sau, ta híp mắt nói:
"Thay vì ngồi chờ ch//ếc."
Tỷ tỷ ta:
"Chi bằng chủ động tìm ch//ếc!"
Hai chúng ta nhìn nhau, cười một cách nham hiểm.
Tỷ ấy bấm ngón tay tính toán: "A Quả, ngày mai là ngày tốt, hợp ch//ếc không hợp sống."
"Cùng nhau chứ?"
"Tất nhiên rồi!"
Ta và tỷ tỷ tay trong tay, thắp một nén hương cho liệt tổ liệt tông nhà Công Tôn.
"Các vị tổ tông, các ngài cũng biết con từ nhỏ thể nhược đa bệnh, đột nhiên đột tử cũng không phải là không thể."
Tỷ tỷ tiếp lời: "Tổ tông ơi, tức phụ là điển phạm khuê tú của Hoàng Đô, bị phu quân bắt quả tang ngay trên phố, thân là quý nữ, xấu hổ phẫn uất mà ch//ếc hình như cũng khá hợp tình hợp lý."
Ta ôm ngực: "Tỷ tỷ treo cổ tự vẫn, ta trong lúc tình thế cấp bách đau lòng mà ch//ếc, Đại công tử bức tử thê tử, nhà Công Tôn nguy rồi."
Tỷ tỷ "chậc chậc" khen ngợi: "Không hổ là muội, Tư Đồ Quả, thật đủ tàn nhẫn."
"Như nhau cả thôi, Tư Đồ Đào."
Tỷ ấy sa sầm mặt: "Còn gọi tên ta nữa là ta giận muội đấy."
"Tỷ đi mà giận Tư Đồ Đại Tráng ấy, ai bảo ông ta đặt cho hai chúng ta cái tên khó nghe như vậy."
Tỷ tỷ thở dài: "Giúp cha hại nhà Công Tôn một vố cuối cùng, coi như báo đáp ân sinh thành dưỡng d//ục."
Ta sa sầm mặt: "Từ nhỏ ông ta đã trách chúng ta không phải con trai, nghe tin chúng ta ch//ếc rồi, ông ta cũng đỡ phải phiền lòng."
"Chỉ là tỷ tỷ, tỷ thật sự nỡ bỏ Công Tôn Hoài sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-sinh-ke-ben/chuong-1.html.]
Tỷ ấy còn chưa trả lời, bên ngoài cửa đã có tiếng động, hai chúng ta vội quỳ ngay ngắn lại.
Người đến là Đại công tử.
2
Công Tôn Hoài gật đầu nhẹ với ta, đi đến bên cạnh tỷ tỷ, mở hộp thức ăn ra.
"Quỳ cả ngày rồi, đã biết sai chưa?"
Tỷ tỷ lạnh mặt: "Phu quân xưa nay luôn coi quy củ lễ pháp là khuôn vàng thước ngọc, thê tử của mình lại là một con bạc, chàng chắc hẳn thấy mất mặt lắm đúng không?"
Tay Công Tôn Hoài khựng lại, tránh né câu trả lời: "Biết sai rồi thì dùng bữa đi."
Công Tôn Hoài lúc nào cũng bày ra vẻ lạnh lùng xa cách như bông hoa trên núi cao, khiến người ta muốn kéo hắn ta rơi xuống phàm trần.
Tỷ tỷ đột nhiên nói: "Công Tôn Hoài, có phải nếu một ngày nào đó ta ch//ếc đi, chàng cũng sẽ không có bất kỳ cảm xúc nào không?"
Công Tôn Hoài bày thức ăn ra, ngẩng đầu, giọng điệu bình thản: "Nàng đã chịu phạt rồi, biết sai có thể sửa, ta sẽ bẩm báo với phụ thân, chuyện hôm nay ta đã phân phó, sẽ không tổn hại thanh danh của nàng, sau này hãy tự lo liệu cho tốt."
Tỷ tỷ cười lạnh, quỳ thẳng người: "Ai nói ta biết sai? Ta không sai."
Công Tôn Hoài cau mày: "Thân là nữ tử, ra vào nơi tam giáo cửu lưu, trà trộn cùng đám nam nam nữ nữ, nàng còn nói không sai?"
"Nếu hôm nay người làm ra chuyện kinh thế hãi tục này là Đào Ly Tuyết, chàng có còn nói như vậy không?"
Công Tôn Hoài mím môi, một lúc sau mới quay đầu đi: "Nàng ấy vĩnh viễn sẽ không giống như nàng."
Tỷ tỷ cười tự giễu, cụp mắt che đi vẻ chua xót trong đáy mắt: "Ai mà thèm giống nàng ta."
"Tiểu thư khuê các ch.ó má gì, Hoàng Đô song mỹ gì, đều là giả vờ hết!"
Công Tôn Hoài nhíu mày chặt hơn: "Phu nhân, ăn nói cẩn thận."
"Cẩn thận cái rắm! Bộ dạng hôm nay mới là con người thật của ta, các người đều coi thường việc kinh doanh giao tiếp, nhưng chính những nơi hạ cửu lưu này hàng năm cung ứng, mới có thể để cho kẻ cao nhã như chàng vênh váo, ở đây dạy dỗ ta!"
"Tư Đồ Đào!"
"Hét to như vậy làm gì, dọa muội muội của ta sợ rồi!"
Ta đang im lặng hóng hớt bỗng nhiên thành tiêu điểm, ta lập tức cúi đầu: "Hai người tiếp tục, tiếp tục đi."
Công Tôn Hoài tức giận đến mức phất tay áo bỏ đi.
Có thể chọc tức vị Thái phó đại nhân đoan chính thành ra thế này, cũng chỉ có tỷ tỷ ta thôi.
Tỷ tỷ thở phào một hơi: "Sướng thật, sớm đã muốn mắng cái tên khốn này rồi, suốt ngày vênh váo, cũng đâu phải Đoan Vương."
Ta nhìn vành mắt đỏ hoe của tỷ ấy, mím môi.
Tỷ tỷ nhướng mày: "Thu lại sự đồng cảm của muội đi, ta yêu được thì bỏ được. Ngày mai ta ch//ếc, trả tự do cho hắn."
Tỷ ấy bẻ miếng điểm tâm trong hộp: "Công Tôn Hoài, cho hắn coi ta là thế thân này! Cho hắn lập quy củ với ta này! Ta ch//ếc rồi sẽ liên lụy hắn để lại tiếng xấu muôn đời, ha ha ha vui ch//ếc ta rồi!"
"Tỷ tỷ..."
"Đừng an ủi ta, ta ổn mà."
"Muội là muốn nói, điểm tâm cho muội ăn được không? Đói quá..."
Tỷ ấy: "..."
Nửa đêm, chúng ta vừa gặm điểm tâm vừa bàn bạc kế hoạch ngày mai.
Ta đưa cho tỷ ấy bí d.ư.ợ.c giang hồ mà ta giấu riêng: "Thuốc này tên là Quy Tức Hoàn, uống vào có thể nín thở mười ngày, giống hệt như đã ch//ếc. Đợi phủ Thừa tướng đem chúng ta đi chôn, chỉ cần tìm một người đáng tin cậy đào chúng ta lên, là có thể kim thiền thoát xác, thiên y vô phùng!"
"Tuyệt diệu!" Tỷ tỷ cho ta một ánh mắt an tâm: "Mấy năm nay ta kinh doanh buôn bán có tâm phúc của mình, cũng tích góp được không ít tiền bạc. Đảm bảo cho muội cả đời cẩm y ngọc thực không thành vấn đề. Ta có tiền, muội có võ, đợi xong chuyện này, tỷ muội chúng ta chu du tứ quốc!"
-