4
Chúng ta định cư ở Tây Chiêu.
Tỷ tỷ vung tay ngọc, thâu tóm luôn Nam Phong Quán lớn nhất Tây Chiêu.
Thế là chúng ta bắt đầu cuộc sống vui vẻ, mỗi ngày ăn, ngủ, dạo kỹ viện.
Vì lo lắng ta ra ngoài đ//ánh nhau bị thương, tỷ tỷ ta đã chi rất nhiều tiền mời mười cao thủ hàng đầu giang hồ đến bảo vệ ta.
Mỗi khi ta chuẩn bị động thủ, mười người họ liền đứng dàn hàng sau lưng ta, đối thủ lập tức nhận thua.
Hai năm sau, cái tên Thảo Biệt Ngôn của ta vang dội giang hồ. Bọn họ đều gọi ta là Thảo "Vô Sỉ".
Lại một lần nữa không chiến mà thắng trở về, ta tức giận phồng má đẩy cửa phòng tỷ tỷ.
"Tỷ, khi nào tỷ phá sản?"
"Nếu không có gì bất ngờ, cả đời này muội cũng không thấy được đâu."
Ta bắt đầu ăn vạ: "Tỷ đừng để mười vị Đại Phật đó đi theo muội nữa, muội mạnh lắm, đ//ánh thắng được đối thủ dễ như trở bàn tay. Bây giờ làm như kiểu muội ỷ thế h.i.ế.p người vậy."
"Muội là muội muội của ta, thỉnh thoảng ỷ thế h.i.ế.p người cũng không sao. Bọn họ có oán khí cũng không quan trọng, chúng ta lấy tiền bồi thường cho họ."
Tỷ tỷ đặt sổ sách xuống, căn dặn: "Đi ghi lại danh sách những người đó, mỗi người đưa mười vạn lượng bạc. Tất cả các cửa hàng thuộc Vũ Ký đều miễn phí trọn đời cho họ. Chỉ có một yêu cầu, bảo họ quản tốt cái miệng của mình, để tránh Nhị tiểu thư nghe được lời đàm tiếu mà không vui."
Ta cạn lời: "Tỷ, tỷ hối lộ đối thủ ngay trước mặt muội như vậy không hay lắm đâu?"
Tỷ tỷ bất đắc dĩ nói: "Mấy người bên cạnh muội là mười người đứng đầu giang hồ. Muội ngay cả top mười còn chưa vào, còn có bệnh tim, bảo ta làm sao yên tâm?"
"Đó là vì muội không tham gia đại hội võ lâm. Tỷ võ luận kiếm phải diễn ra liên tục hơn một tháng. Lúc muội còn ở trong khuê phòng, làm gì có cơ hội rời nhà cả tháng? Đại hội võ lâm ba năm một lần, ngày rằm tháng này chính là ngày đó. Nếu muội chứng minh thực lực của muội không kém họ, tỷ có thể để họ rời đi không?"
Tỷ tỷ nhìn ta một lúc lâu, gật đầu: "Chốt kèo."
Trước khi đi, tỷ tỷ đưa cho ta một người vừa đen vừa gầy.
"Đây là kỳ nhân ta bỏ nhiều tiền để đào tạo, thân thủ nhanh nhẹn, có thể đi ngàn dặm một ngày, chuyên truyền tin tức, đảm bảo hoàn thành sứ mệnh. Ta đặt tên cho hắn là 'Thuận Phong Thối!'. Người tài như vậy ta chỉ có hai người, chia cho muội một. Mười vị cao thủ kia đã tự mình rời đi chuẩn bị đại hội võ lâm rồi. Trước khi họ quay lại, muội có chuyện gì cứ gọi Thuận Phong Thối truyền tin cho ta."
Ta mang vẻ mặt khó hiểu, nhìn người chỉ cao vừa đến n.g.ự.c ta, khẽ cau mày.
Ai ngờ giây tiếp theo, bóng đen lóe lên, người đã biến mất.
Tỷ tỷ ta mặt đầy thỏa mãn: "Thuận Phong Khoái Thối, quả là đáng sợ!"
Ta mang theo Thuận Phong Thối rời đi, trên đường đi gi//ếc ác đồ làm việc tốt hòng cứu vãn hình tượng.
Đại hội võ lâm lần này được chọn tổ chức trên một ngọn núi ở tiểu thành hẻo lánh của Đông Hạ, cách Hoàng Đô mười vạn tám ngàn dặm, cũng không sợ bị người quen bắt gặp.
Hê hê hê.
Ể?!
"Công Tôn đại nhân, mời ngài ngồi."
Người ở cùng với trang chủ Danh Kiếm Sơn Trang kia sao lại giống Công Tôn Hoài đến vậy?
Ta định thần nhìn kỹ.
Công Tôn Hoài cũng vừa hay quay đầu lại.
Ta thầm kêu một tiếng "toi đời", theo phản xạ định bỏ chạy, nhưng lại quên mất đây là đỉnh núi mà Danh Kiếm Sơn Trang cố tình tìm, lối ra vào duy nhất, lại ở ngay bên cạnh Công Tôn Hoài.
Ta quay lưng lại, từ từ nhích đi.
Phía sau truyền đến một giọng nói lạnh lùng nho nhã: "Chờ đã, quay người lại đây."
Ta lắc đầu lia lịa.
Công Tôn Hoài trực tiếp đi vòng qua trước mặt ta, sau khi nhìn rõ dáng vẻ của ta, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Ta nặn ra một nụ cười khô khốc.
Trong mắt Công Tôn Hoài bừng lên niềm vui bất ngờ.
Gần như ngay lập tức, vành mắt hắn ta đỏ lên: "Phu nhân?"
Ta và tỷ tỷ là song sinh, trông giống hệt nhau, hắn ta đây là nhận nhầm rồi.
Ta tiếp tục lắc đầu phủ nhận.
Công Tôn Hoài cẩn thận nắm lấy hai vai ta:
"Đào Đào, là ta đây, Công Tôn Hoài."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-sinh-ke-ben/chuong-3.html.]
Ta ngoại trừ lắc đầu, căn bản không dám nói thêm một lời.
Trang chủ Danh Kiếm Sơn Trang ra mặt hòa giải: "Công Tôn đại nhân, ngài nhận nhầm người rồi phải không? Vị này là Song Cuồng Đao Thảo Biệt Ngôn nổi danh lừng lẫy trên giang hồ, nàng ấy hành tẩu giang hồ đã gần mười năm rồi, sao có thể là phu nhân đã qua đời của ngài được? Có lẽ chỉ là tướng mạo giống nhau mà thôi."
Ta thuận theo lời ông ta, gật gật đầu.
5
Công Tôn Hoài ngẩn ngơ buông tay, lùi lại nửa bước, lẩm bẩm: "Phải rồi, là ta đã bức ch//ếc nàng ấy, tự tay chôn cất nàng ấy."
Hắn ta cụp mắt xuống, khi ngẩng đầu lên lần nữa, đã trở lại bộ dạng lạnh như băng sương.
"Tại hạ thất lễ rồi."
Ta xua xua tay, chỉ chỉ vào cổ họng mình.
Trang chủ nghiêm túc nói, vẻ mặt tiếc nuối: "Thảo nữ hiệp bị bệnh câm."
Công Tôn Hoài nhìn ta chằm chằm: "Ngươi không biết nói?"
A đúng đúng đúng!
Ta vội gật đầu.
Ban đầu lúc hành tẩu giang hồ, sợ cái miệng hay lỡ lời này của mình làm lộ thân phận, nên dứt khoát không nói chuyện, không ngờ bây giờ lại có thể dùng đến.
"Ngươi quả nhiên không phải là nàng ấy. Nếu là nàng ấy, nhất định sẽ mắng ta một trận xối xả."
Ta vui mừng giơ ngón tay cái lên.
Ai ngờ Công Tôn Hoài lại chuyển chủ đề, khóe môi khẽ nhếch: "Có điều, ngươi lại rất giống một người khác."
Câu nói này, trực tiếp dọa ta phát bệnh tim.
Ta ôm ngực, ngã thẳng tắp xuống.
Công Tôn Hoài cười nhạt: "Bây giờ thì càng giống hơn rồi."
Hắn ta gọi thị vệ ở cửa tới, híp mắt nhìn ta: "Trói lại, đưa lên xe ngựa về Hoàng Đô. Lập tức truyền tin đến biên quan, bảo A Tiện trở về."
Ta trợn trắng mắt, ngất đi.
Trên xe ngựa xóc nảy, ta bừng tỉnh.
Mắt thấy càng lúc càng gần Hoàng Đô, ta trong lúc tình thế cấp bách… lại gấp gáp thêm.
Sau khi đi thêm nửa ngày đường, bọn họ quyết định nghỉ ngơi một đêm ở dịch trạm.
Khi đêm khuya thanh vắng, ta đè giọng gọi Thuận Phong Thối đến.
"Mau chóng về Tây Chiêu tìm tỷ tỷ, bảo tỷ ấy, ta bị chồng trước của tỷ ấy bắt rồi, bảo tỷ ấy mau chạy đi! Nhớ kỹ, chuyện này nhất định phải chính miệng ngươi nói với tỷ tỷ, cho dù trời có sập xuống cũng không được chậm trễ!"
"Tuân lệnh!"
Thuận Phong Thối "vèo" một cái đã biến mất.
Ta hùng hổ hiên ngang mở cửa, chuẩn bị một mình xử lý đám thủ hạ của Công Tôn Hoài.
Dưới ánh trăng, một hàng cao thủ đeo đao đứng trên mái hiên, cảm giác áp bức mười phần.
Còn ta, binh khí bị thu mất, gân cốt còn mềm nhũn.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Ta lùi lại một bước, ôm quyền, trở tay đóng sầm cửa lại.
Ta vò đầu bứt tai cũng không nghĩ ra.
Công Tôn Hoài của trước kia, lễ tiết còn lớn hơn trời, quyết không thể làm ra chuyện c//ưỡng đ//oạt dân nữ thế này.
Hơn nữa, ánh mắt của hắn ta trở nên có chút âm u, không giống thuần thần, mà giống gian thần như cha ta.
Còn nữa, sao tóc mai của hắn ta lại bạc hết rồi? Ta và tỷ tỷ mới tiêu d.a.o có hai năm, Công Tôn Hoài đã già nhanh vậy sao?
"Khoan đã, vị tỷ phu chính nhân quân tử của ta đâu rồi?"
Hôm sau, lúc xuất phát, thân tín của Công Tôn Hoài đã biến mất.
Tên khốn Công Tôn Hoài (bản hắc hóa) quả nhiên không dễ lừa gạt như vậy.
Hắn ta cho thân tín thúc ngựa chạy hết tốc lực về Hoàng Đô.
Giờ này, e là mộ của ta và tỷ tỷ đã bị đào nát bét rồi nhỉ?
-