"Tỷ tỷ, muội nguyện làm ch.ó của tỷ cả đời!"
"Dễ nói, dễ nói."
Đổi chủ đề, tỷ ấy hỏi ta: "Muội cứ thế ch//ếc đi, vậy Công Tôn Tiện làm sao bây giờ?"
Ta cạn lời: "Có thể làm sao, ch//ếc thì cưới thê tử khác thôi, muội và hắn thành thân một năm, số lần gặp mặt đếm trên đầu ngón tay. Người mà ngay ngày thành thân cũng có thể nhận chỉ lên ch//iến trường, còn trông mong hắn vì muội mà đau lòng rơi lệ sao?"
"Ta còn tưởng muội sẽ có chút không nỡ."
Ta nuốt một miếng điểm tâm: "Thực ra cũng có một chút."
Ta nhìn tỷ tỷ: "Kỹ thuật của hắn tốt."
Tỷ tỷ kh//óc rống lên: "Tên khốn Công Tôn Hoài kia kỹ thuật cũng rất tốt. Muội có hiểu cái cảm giác tương phản đó không?"
"Hu hu hu, lần này đi rồi, sau này muốn tìm một người như vậy khó lắm."
Tối hôm đó, ta và tỷ tỷ vì th//èm muốn th//ân th//ể của bọn họ mà kh//óc l//óc th//ảm th//iết.
3
Sáng sớm hôm sau, ta vừa mở mắt đã nhìn thấy một đôi chân lơ lửng.
Tiếng hét chói tai phá vỡ buổi sáng sớm yên tĩnh của phủ Thừa tướng.
Thân là một tiểu thư mỏng manh yếu đuối không thể tự lo liệu, ta ngất ngay tại chỗ.
Khi tỉnh lại, tỷ tỷ ta đã được đặt vào trong quan tài, phủ Thừa tướng giăng đầy lụa trắng.
Ta vốn định khóc lóc quỳ trước linh đường, nhưng vị trí đó đã bị người khác chiếm mất!
Ta nhìn xem, Công Tôn Hoài trông như không muốn sống nữa, mình mặc áo tang, tóc tai bù xù, hai mắt vô thần, trong tay còn cầm bức di thư tỷ tỷ để lại.
Di thư câu nào câu nấy đều dịu dàng, nhưng câu nào cũng đ.â.m vào tim.
Cái tài văn chương đó, không hổ là Hoàng Đô đệ nhất tài nữ viết ra.
Ta đọc xong cũng muốn mắng một câu "Công Tôn cẩu tặc!"
"Nàng đừng quá đau lòng."
Âm thanh đột ngột kéo ta về thực tại.
Công Tôn Tiện không biết đã đến từ lúc nào, cũng mang vẻ mặt mệt mỏi.
Nghe nói hôm qua sau khi đưa ta vào từ đường, hắn lại ngựa không dừng vó đến ổ thổ phỉ để xử lý hậu quả.
Ta vội ôm ngực, đau đến không nói nên lời.
"Người đâu, đưa phu nhân về phòng nghỉ ngơi."
Công Tôn Tiện mày kiếm mắt sao, một thân chính khí, là tình nhân trong mộng của rất nhiều nữ tử. Tiếc là hắn đã có người trong lòng, suốt ngày ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào bóng lưng nữ hiệp trên chiếc khăn tay.
Hắn đưa tay ra đỡ ta, ta vừa mới đặt tay lên, hắn đã rụt lại, quay lưng đi: "Tẩu tẩu ra đi đột ngột, trong nhà đông người phức tạp, nàng không có việc gì thì đừng ra ngoài."
Cuối cùng, hắn lại nói: "Đợi chuyện này qua đi, ta có lời muốn nói với nàng."
Ta suy nghĩ một chút, e là muốn nói chuyện hòa ly.
"Được."
Ta biết hắn không yêu ta, ta cũng không có tình cảm với hắn. Chỉ mong sau khi ta ch//ếc, hắn có thể tìm được người mình yêu, nối lại tiền duyên.
Nghĩ nghĩ, ta lại nói: "Giấu diếm chuyện biết võ công là ta không đúng, nhưng chuyện ta thân thể ốm yếu cũng là thật. Nếu có một ngày, ta vì bệnh mà qua đời, Tướng quân không cần tuân theo lễ pháp giữ đạo hiếu ba năm vì ta. Gặp được nữ tử khác, nếu thích, cứ việc cưới nàng ấy về nhà."
Công Tôn Tiện vội la lên: "Sẽ không!"
Hắn cúi đầu nói nhỏ: "Sẽ không có nữ tử nào khác."
"Cái gì?"
Công Tôn Tiện ngẩng đầu, cười: "Ý ta là, ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt, không để nàng ch//ếc."
Ta chỉ coi đó là tâm tính thiếu niên của hắn đang an ủi ta.
Cười cười: "Vậy đa tạ Tướng quân."
Công Tôn Tiện gãi gãi đầu: "Ta đi xem huynh trưởng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-sinh-ke-ben/chuong-2.html.]
Hắn vội vã bỏ đi, như là đang trốn tránh điều gì.
4
Ngày tỷ tỷ hạ táng, ta vịn vào quan tài, khóc đến hai mắt đỏ bừng.
Công Tôn Tiện luống cuống cầm khăn tay, tay chân vụng về lau nước mắt cho ta.
Nước mắt ta khó khăn lắm mới nặn ra được, hắn một phát lau sạch.
"Đừng khóc, ta sẽ thường xuyên cùng nàng đi tảo mộ tẩu tẩu."
Ta nhất thời nghẹn họng, nhìn hắn.
Vừa mở miệng lại phun ra một ngụm m//áu tươi, ngã xuống trong ánh mắt không thể tin nổi của Công Tôn Tiện.
Toàn bộ quá trình chưa đầy một khắc, ta đã hương tiêu ngọc vẫn.
Trước khi ch//ếc, Công Tôn Tiện ôm cơ thể đang mềm nhũn của ta, căn bản không dám dùng sức.
Trên người hắn dính đầy m//áu của ta, trong mắt toàn là nước mắt.
Đúng là người tốt mà, đến phút cuối còn khóc tang cho thê tử không thân thuộc này.
Bảy ngày sau.
Ta tỉnh lại trong một căn nhà trúc nhỏ.
Tỷ tỷ tỉnh sớm hơn ta, đang ở bên cạnh gảy bàn tính lách cách.
"Tỷ tỷ, muội đau đầu quá, di chứng của Quy Tức Hoàn mạnh vậy sao?"
Tỷ tỷ liếc ta một cái: "Không đau sao được, sau khi muội ch//ếc, Công Tôn Tiện phát điên, không cho bất kỳ ai chạm vào t.h.i t.h.ể muội. Trong lúc tranh chấp, hắn ôm muội né tránh, lỡ tay đập đầu muội vào nắp quan tài."
Ta tức đến bật cười: "Đây gọi là gì?"
"Ồ, coi như muội xui xẻo."
Ta lườm tỷ ấy một cái, đ//ánh giá hoàn cảnh xung quanh: "Đây là đâu?"
"Đây là chỗ ở của ta ở Tây Chiêu. Vốn định đợi muội tỉnh lại rồi mới rời khỏi Đông Hạ, nhưng cái ch//ếc của hai chúng ta ảnh hưởng quá lớn, cha ở trên triều đình liều mạng với Công Tôn Thừa tướng, hai vị Tướng quốc đ//ánh nhau đến bầm dập mặt mũi ầm ĩ cả thành đều biết. Ta sợ đêm dài lắm mộng, dứt khoát mang muội chạy trước."
Ta nuốt nước bọt: "Tỷ của ta ơi, tỷ ở nước khác mà cũng có nhà cửa à, trong sòng bạc thắng được nhiều tiền thế sao?"
Tỷ tỷ cốc đầu ta hai cái: "Nghĩ gì thế, cờ b.ạ.c là không tốt. Ta chỉ tiêu khiển lúc rảnh rỗi thôi, chứ có phải ngày nào cũng ngâm mình trong đó đâu."
Ta ôm đầu: "Vậy rốt cuộc tỷ có bao nhiêu tiền?"
Tỷ tỷ nhướng mày: "Tuy người ngoài đều nói ta là đệ nhất phú hộ Đông Hạ, nhưng cũng không khoa trương đến thế."
Tỷ ấy cười cười: "Chỉ là top 3 Đông Hạ thôi."
Ta mở to hai mắt, hít sâu một hơi.
"Trời đất ơi! Tư Đồ Tiểu Đào, tỷ giấu kỹ thật đấy." Ta c.ắ.n ngón tay, đi tới đi lui: "Thường nghe cha nhắc tới, Đông Hạ có một thương nhân lợi hại, trong vòng ba năm đã thâu tóm hơn phân nửa cửa hàng ở Hoàng Đô, mỗi năm quyên góp cho triều đình một ngàn vạn lượng bạc, buôn bán trải rộng khắp tứ quốc, nhưng người này rất thần bí, chưa từng lộ diện."
Ta nhìn tỷ ấy: "Dám cá tỷ chính là Vũ Tốt tiên sinh đó!"
Tỷ tỷ chống tay lên bàn, nhìn ta cười như không cười: "Ta đã thẳng thắn thành khẩn rồi, bây giờ nói về muội đi, muội muội ngoan."
"Muội, muội sao có thể có chuyện giấu tỷ chứ, muội tuyệt đối không phải là Song Cuồng Đao gì đó, cũng không gọi là Thảo Biệt Ngôn!"
Tỷ tỷ nghiến răng nghiến lợi: "Hay cho muội, Tư Đồ Tiểu Quả, hóa ra trước đây nói ốm đến mức đóng cửa không gặp ai, là lén lút chuồn ra ngoài đ//ánh nhau. Hại ta phải để thương đội đi khắp nơi tìm t.h.u.ố.c cho muội."
Ta bịt miệng lại.
Nói nhiều sai nhiều, hay là đừng nói nữa.
Tỷ tỷ đến véo tai ta, ta vội ôm ngực: "Tỷ tỷ, đau!"
Tỷ ấy lập tức xìu xuống, móc một lọ t.h.u.ố.c từ trong người ra, đổ ra viên thuốc, bực bội nhét vào miệng ta.
Tỷ ấy thở dài: "Ta tức giận là vì muội không coi cái mạng nhỏ của mình ra gì. Trước đây chỉ biết muội thích học võ, ta nghĩ coi như rèn luyện sức khỏe, cũng không có gì xấu, không ngờ muội lại luyện tới mức lợi hại như vậy, còn dám ra ngoài động thủ với người ta. Lỡ như đang đ//ánh nhau mà phát bệnh thì làm sao?"
Ta vỗ n.g.ự.c an ủi tỷ ấy: "Yên tâm đi tỷ tỷ, thường thì trước khi đánh, muội đều nhét trước một nắm thuốc, chưa bao giờ phát bệnh!"
Nhưng nhìn biểu cảm của tỷ tỷ, hình như cũng không được an ủi chút nào.
-